Mọi nhất trí gọi món bánh cuốn Quảng Thành và sữa đậu nành. Bánh cuốn Quảng Thành ăn mãi chán, trơn mượt tươi ngon, độ dai sần sật, đặc biệt là phần nước sốt "linh hồn" , thật sự là ngon đến nổ tung vị giác.
Ăn xong, Bạch Du xem nhà ngay. Nếu thấy hợp thì chốt luôn, chứ ở nhà khách mỗi ngày một phòng mất một đồng, cộng với việc ngày nào cũng ăn tiệm, tính là một khoản chi phí hề nhỏ. Dù bây giờ trong tay thiếu tiền, nhưng cũng thể tiêu xài hoang phí như , nhất là bà nội, khi nhà khách đắt đỏ thế, hôm qua bà suýt chút nữa đòi dẫn Niệm Niệm về thẳng đảo Quỳnh Châu.
Bạch Du vốn định dắt mấy đứa nhỏ theo, nhưng bé con nhận bố định bỏ chơi, lập tức ôm chặt lấy cổ buông. Hễ ai định gỡ tay bé là bé "giả ". thế, chính là giả , chỉ gào mà chẳng thấy giọt nước mắt nào. Dù là bé diễn kịch nhưng Bạch Du vẫn mủi lòng, cuối cùng quyết định mang bé theo. Bé con thấy đồng ý cho , gương mặt đang bỗng chốc tươi rạng rỡ, khanh khách. là bậc thầy kiểm soát cảm xúc.
Bạch lão thái lo đông trẻ con sẽ bất tiện, vả xe buýt cũng tốn tiền nên chủ động bảo sẽ ở nhà khách trông Niệm Niệm và Tiểu Tạ Thừa. Vậy là gia đình ba xuất phát.
Từ nhà khách qua, chuyển hai chặng xe buýt và bộ thêm một đoạn mới tới nơi. Vừa thấy căn nhà, Bạch Du sững sờ mất một lúc. Căn nhà lớn hơn nhiều so với cô tưởng tượng, bên ngoài là bức tường bao cao hai mét, ngăn cách tầm mắt của đường, giữ gìn sự riêng tư cho chủ nhà.
Bên trong là một khu vườn rộng mở, cây cối xanh mướt. Nhìn kỹ thì khá nhiều cây ăn quả, đến mùa thu chắc chắn lo thiếu trái cây để ăn. Ở giữa vườn là một tòa nhà kiểu Tây ba tầng, mang phong cách kiến trúc lãng mạn của Anh thế kỷ 19, cùng một gác mái nhọn, giống với dãy kiến trúc ở khu Sa Diện.
Vị trí của ngôi nhà cũng cực kỳ , bộ đến Đại học Trung Sơn chỉ mất mười phút, gần đó cả trạm bán rau và thịt, thể bộ tới . Ngôi nhà bảo quản khá , đây dùng văn phòng cho chính phủ chứ giống như các khu tứ hợp viện ở kinh thành chia năm xẻ bảy cho nhiều hộ ở. Loại nhà chia cắt đó thường hư hại nặng, dù lấy cũng tốn bộn tiền sửa sang.
Năm ngoái gia đình bình phản, nhà cũng trả , nhưng vì con cháu đông đúc, trong mười năm qua sinh thêm bao nhiêu chắt chít, cả đại gia đình sống chung thực tế, nhà cũng đủ chỗ ở, nên nhiều bàn bạc, họ quyết định bán nhà lấy tiền chia .
Tuy nhiên, với kết cấu và quy mô thế , Bạch Du bắt đầu nghi ngờ đủ khả năng mua nổi . Quả nhiên, đối phương mở miệng phát giá mười lăm ngàn đồng. Cao hơn hẳn dự kiến của Bạch Du. mua nhà cứ đối phương hô bao nhiêu là trả bấy nhiêu, một hồi mặc cả qua , cuối cùng giá chốt là mười hai ngàn đồng.
Mức giá thực chủ nhà hài lòng lắm, nhưng hài lòng cũng chịu vì thời thể một lúc bỏ mười hai ngàn đồng chỉ đếm đầu ngón tay. Lỡ mất mua như Bạch Du và Giang Lâm, họ chẳng chờ đến bao giờ. Chủ yếu là họ cũng sợ cái cảnh tịch thu tài sản lắm , cứ lo nhỡ giống mười năm đột nhiên nhà tịch thu, thôi thì cứ bán quách lấy tiền chia cho yên tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-384.html.]
Trước đó Bạch Du còn lo quyền sở hữu rõ ràng vì mười năm ảnh hưởng lớn, nhiều căn nhà sổ sách phức tạp, thậm chí nhà ngay từ đầu bằng khoán. Nếu thế thì thủ tục sẽ rắc rối. Không ngờ chủ nhà cũng gấp gáp bán nên chuẩn sẵn giấy tờ quyền sở hữu từ , giờ chỉ cần thủ tục sang tên theo đúng quy trình là xong.
Có điều việc thủ tục thể thành trong một sớm một chiều và cần chính chủ mặt. Ngôi nhà dù bảo quản nhưng qua bao nhiêu năm, tường bên trong loang lổ, bẩn thỉu, thậm chí chỗ mốc, nhất định sơn . Phòng vệ sinh và nhà tắm cũng cần sửa sang một chút.
Kỳ nghỉ của Giang Lâm sắp hết, khi bàn bạc, chủ nhà đồng ý cho nhóm Bạch Du tiến hành sửa sang khi tất thủ tục. Đồng đội của Giang Lâm là Ngụy Hán Nghị giới thiệu cho hai thợ giỏi, khi tan còn đích tới giúp. Anh cùng Giang Lâm sơn tường, chỉ mất hai ba ngày mà cả ngôi nhà khoác lên diện mạo mới .
Sau đó Giang Lâm bách hóa mua mấy chiếc giường gỗ và tủ quần áo gọi chở đến, mua rèm cửa về lắp lên. Bạch Du cũng yên, thứ đồ dùng gia đình cần thiết như khăn mặt, bàn chải, mắm muối dấm, nồi niêu xoong chảo đều mua mới hết. Những thứ ở đảo Quỳnh Châu tuy nhưng căn nhà bên đó họ vẫn giữ để ở, Giang Lâm vẫn công tác ở đó nên thể dọn hết , cùng lắm cô về chỉ mang thêm ít quần áo qua.
Thực về phần nội thất, Bạch Du ưng ý lắm, nhưng giờ kinh tế mở cửa cải cách, thị trường công ty thiết kế chuyên nghiệp, nhiều vật liệu trang trí cũng mua , chủ yếu là thời gian của họ quá hạn hẹp. Vì , hiện tại cứ sửa sang đơn giản để ở , kinh tế phát triển sẽ thuê trang hoàng đại quy mô một trận .
Đợi tường sơn xong thì thủ tục nhà đất cũng thuận lợi thành. Chẳng màng chọn ngày lành tháng gì, Bạch Du hợp tác xã mua một bánh pháo, đốt ở cửa xem như là nhập trạch. Bé con phấn khích thôi, đôi chân ngắn cũn chạy nhảy khắp nhà.
"Mẹ ơi, con ở chung phòng với chị cơ." Đôi mắt bé con sáng rực, còn chủ động đề nghị ở chung phòng với bố .
Bạch Du : "Thế hối hận đấy, đừng lóc đòi ngủ với ?"
Bé con vẫn đang chìm đắm trong niềm vui phòng riêng với chị, cái đầu nhỏ gật như giã tỏi: "Vâng, bé hối hận ạ."
Niệm Niệm cũng vui, đôi mắt híp thành hình trăng khuyết. Hai chị em nắm tay chạy vòng quanh trong phòng. Bạch lão thái tuổi cao, để tiện nên phòng tầng một dành cho bà ở.