TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 383

Cập nhật lúc: 2025-12-18 10:17:35
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7VA6pnhRqc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi trở nhà khách, thấy Tiểu Tạ Thừa nóng đến vã mồ hôi, Bạch Du bảo bé cởi bớt lớp áo ngoài .

Không cởi thì , đến khi lớp áo dày bỏ xuống, Bạch Du mới sững sờ phát hiện thằng bé chỉ gầy đến mức da bọc xương mà còn đầy rẫy những vết thương lớn nhỏ. Có vết cũ theo thời gian, vết trông như mới gần đây.

"Cái ... là ai ?"

Bạch Du thụp xuống kiểm tra kỹ lưỡng khắp thằng bé, phát hiện tới gần hai mươi vết thương, cơn giận trong lòng lập tức bốc lên ngùn ngụt.

Tiểu Tạ Thừa cúi gầm mặt, hồi lâu mới lí nhí thốt hai chữ: "Mẹ ạ."

"..."

Thực Bạch Du sớm đoán câu trả lời , chỉ là cô vẫn giữ một chút hy vọng mong manh. thực tế cuộc đời vốn chẳng bao giờ hai chữ hy vọng hão huyền đó.

Trong lòng Bạch Du bùng lên ngọn lửa giận, nhưng giờ Ngô Hiếu Ngọc đang ở cũng rõ, cô cũng chẳng an ủi đứa nhỏ thế thế nào, chỉ đành xoa đầu bé: "Đợi con lớn lên , chuyện sẽ thôi."

Lớn lên rời khỏi nhà, rời xa những bậc cha vô trách nhiệm và nhu nhược như thế, để theo đuổi ước mơ và cuộc sống của riêng .

Tiểu Tạ Thừa vẫn cúi đầu, một lúc mới hỏi: "Dì ơi, tại thích con?"

Bạch Du trả lời . Cũng giống như ngày xưa cô chẳng thể hiểu nổi vì thích .

Tiểu Tạ Thừa cảm thấy đôi mắt như vấn đề, cay xè rơi lệ: "Mẹ thích con như thế, lúc đầu sinh con ?"

Tiểu Tạ Thừa , nhưng Niệm Niệm bên cạnh thút thít: "Chắc là đau lắm."

Cô bé nhớ lúc mắng là chổi, nhớ lúc lấy kim châm, và nhớ cả lời bảo cô bé cần cô bé nữa. Cô bé cũng hiểu nổi, tại bỏ . Nếu thích, tại sinh gì?

Bạch Du đành sang dỗ dành cô bé, là một lũ trẻ đáng thương. May mà bà nội đang ở phòng bên cạnh thu dọn đồ đạc, nếu để bà , chắc bà nổi trận lôi đình mà mắng c.h.ử.i mất.

Buổi chiều, Giang Lâm ngóng tin tức trở về: "Anh nhờ đồng đội dò hỏi về Tạ Chí Dân , hễ tin gì là họ sẽ báo cho ngay."

Bạch Du kể chuyện những vết thương Tiểu Tạ Thừa, đoạn thở dài: "Quả nhiên ai cũng thích hợp cha , cũng chẳng ai cũng tư cách để cha ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-383.html.]

Giang Lâm lo cô nhớ chuyện cũ sẽ phát bệnh, vội vàng đổi chủ đề để chuyển hướng sự chú ý của cô: "Chuyện nhà cửa manh mối , bạn hỏi một chỗ đang rao bán, ngay gần Đại học Trung Sơn, bộ chỉ mất mười phút thôi."

Quả nhiên, sự chú ý của Bạch Du dời ngay lập tức, đôi mắt cô sáng rực lên: "Thật ? Vậy bao giờ xem nhà ?"

Thời môi giới nhà đất, cũng chẳng máy tính, thông tin đều qua truyền miệng, mà nhiều chẳng bán nhà, nên cô vốn đặt nhiều kỳ vọng việc mua nhà. Cô chuẩn sẵn tâm lý thuê, nếu thuê chỗ nào ưng ý thì đành để bà nội và bé con ở đảo Quỳnh Châu, khi đó cô thời gian sẽ chạy chạy giữa hai bên. Không ngờ chuyện suôn sẻ đến thế.

Giang Lâm cô: "Ngày mai xem. Căn nhà đó kết cấu và vị trí đều , bảo bảo trì kỹ, là một ngôi nhà nhỏ ba tầng, cả một sân rộng nữa."

"Nhà như thế chắc chắn là rẻ nhỉ?" Đôi mắt Bạch Du càng sáng hơn, đây đúng là ngôi nhà trong mơ của cô.

Giang Lâm : "Chuyện tiền nong em lo. Lần về, ông nội chuyển hết phần tài sản đáng lẽ thuộc về cô cho , nên dù bao nhiêu tiền cũng mua nổi."

Sáng sớm hôm , ánh nắng chiếu qua cửa sổ, Tiểu Tạ Thừa thức dậy chiếc giường ở nhà khách. Cậu chớp chớp mắt, hồi lâu mới phản ứng đang ở . Chăn nệm ấm áp, giống như đây ngày nào cũng gió lạnh thổi cho tỉnh giấc. Bụng đói, nhưng cũng chỉ là đói thôi, vì tối qua ăn no, chẳng bù cho lúc ở nhà, ngày nào cũng ôm bụng đói ngủ.

Cậu sang bà nội và Niệm Niệm đang ngủ ở giường đối diện, họ vẫn tỉnh, căn phòng yên tĩnh vô cùng. Nếu thể cứ ở mãi đây thì mấy. Cậu về nhà. Lúc bố ở nhà, còn ít đ.á.n.h đòn, nhưng giờ bố ở đây, cứ nghĩ đến việc về chung sống một với là cả kìm mà run rẩy.

lúc , Bạch lão thái tỉnh dậy, thấy bé tí hon đang run rẩy trong chăn, bà liền xuống giường bước , đưa tay sờ trán : "Không sốt mà..." Nói đoạn, bà cúi đầu xuống, dùng trán chạm trán bé.

Tiểu Tạ Thừa cứng đờ dám nhúc nhích. Cậu từng thấy lúc em họ ốm, thím cũng kiểm tra nhiệt cho em như , nhưng bao giờ thế. Cậu nhớ thấy trong khó chịu vô cùng, đành với , kết quả , bảo rằng sốt cho thành thằng ngốc luôn thì càng ...

Bạch lão thái xác nhận nữa mới thở phào: "Không sốt, đói bụng con?"

Tiểu Tạ Thừa lắc đầu: "Bà ơi, con đói ạ." Lời dứt, cái bụng nể mặt mà phát tiếng "ọt ọt". Mặt Tiểu Tạ Thừa lập tức đỏ bừng lên.

Bạch lão thái nhạo mà xoa đầu thằng bé: "Đói bụng thì dậy mặc áo , lát nữa bà đưa con và các em ăn sáng."

Tiểu Tạ Thừa thấy sống mũi chẳng hiểu cay cay, ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ạ."

Bạch Du, Giang Lâm và bé con Thư Thư ở chung một phòng. Vừa hửng sáng, bé con tỉnh dậy. Giang Lâm dậy pha sữa cho bé, tã cho con. Sau khi b.ú sữa xong, bé con thấy vẫn dậy nên cứ ngoan ngoãn giường chơi với mấy ngón chân của . Giang Lâm xuống định chợp mắt thêm một lúc thì bé con đột nhiên đỏ gay mặt, miệng phát tiếng rặn.

Đây là vệ sinh . Giang Lâm đành dậy nữa, bế con nhà vệ sinh. Đến khi hai cha con xong xuôi thì Bạch Du mới tỉnh.

Vệ sinh cá nhân xong, cả đoàn kéo đến tiệm cơm quốc doanh gần đó ăn sáng.

Loading...