Ai ngờ chuyện cũ qua bao lâu, cô bắt tại trận.
Giang Lâm mái đầu đang cúi gầm của cô, một lúc lâu mới thở dài: "Sau đừng thế nữa."
Bạch Du bấy giờ mới ngẩng lên, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Vâng , là tình huống đột xuất mà . Nếu em đuổi theo thì đứa trẻ mìn bắt mất ."
Cô dĩ nhiên lúc đó chút nguy hiểm, nhưng nếu gọi Giang Lâm thì chắc chắn kịp. Đám buôn lẩn trốn giỏi, để chúng chạy thoát thì khó mà tìm .
Tất cả bọn buôn đều đáng c.h.ế.t!
Nếu hai cô bắt cóc, thì kiếp cả sống trong u uất, bố và bà nội cũng qua đời trong cảnh nhắm mắt. Kiếp dù tìm Niệm Niệm, nhưng hai vẫn bặt vô âm tín, đó vẫn là cái gai trong lòng cả gia đình, nên cô thấy bi kịch tương tự lặp . Huống hồ Tiểu Tạ Thừa đủ đáng thương , cô thể giương mắt thằng bé đem bán.
Tiểu Tạ Thừa bỗng lên tiếng: "Con xin chú, chú đừng mắng dì, là tại con."
Giang Lâm lúc mới chú ý đến sự hiện diện của đứa trẻ, cúi xuống thẳng mắt thằng bé. Thật lạ là Tiểu Tạ Thừa, đứa trẻ luôn khép nép mặt Ngô Hiếu Ngọc, hề tỏ sợ hãi rụt rè khi đối diện với Giang Lâm.
Điều khiến Bạch Du khỏi nghi ngờ dáng vẻ của thằng bé là cố tình diễn để cha Tạ Chí Dân thấy đáng thương mà đưa . Chỉ tiếc là cuối cùng vẫn vô dụng, Tạ Chí Dân dù vợ đối xử với con nhưng vẫn để con ở với cô . Giờ nghĩ , cô rút hồi đ.á.n.h giá về Tạ Chí Dân lúc , cả bố lẫn đứa trẻ đều chẳng .
Giang Lâm Bạch Du hỏi: "Chuyện là thế nào?"
Bạch Du đáp: " như chúng đoán lúc nãy, thằng bé... mất . Các đồng chí công an tạm thời tìm thấy nhà nên nhờ chúng chăm sóc hộ một thời gian."
Giang Lâm cau mày. Cha vô trách nhiệm thì thấy nhiều , nhưng cố tình vứt con đẻ cho bọn buôn thì đây là đầu gặp. Đứa nhỏ đúng là con ruột của Ngô Hiếu Ngọc ?
Lúc , cả Bạch Du và Giang Lâm đều chung một nỗi nghi hoặc.
Sợ bà nội lo lắng, Bạch Du dám chần chừ thêm, vội vã đưa Tiểu Tạ Thừa . Bạch lão thái khi chuyện buôn , thấy sợ cho cháu gái, nhịn mà c.h.ử.i đổng lên: "Lúc nãy bà thấy lạ , chỉ là ngờ cô độc ác đến mức..."
Dám vứt con cho mìn! Vì e ngại Tiểu Tạ Thừa đang ở đó nên bà nội mới mắng tiếp. một đứa trẻ thông minh như Tiểu Tạ Thừa mà hiểu? Thằng bé cứ cúi gầm mặt, mắt trân trân xuống đất, chẳng đang nghĩ gì.
Trời về trưa, nhiệt độ tăng cao, nắng gắt chiếu xuống hoa mắt chóng mặt. Nhóm Bạch Du cũng đói bụng nên vội tìm một nhà khách để ở, chẳng kịp sắp xếp đồ đạc vội tìm tiệm cơm quốc doanh để ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-382.html.]
Đến Quảng Thành ăn uống thì thể thiếu gà luộc và canh hầm kiểu Quảng. Bạch Du gọi thêm món mộc nhĩ xào hoài sơn, đó gọi cho ba đứa trẻ một phần bánh mã thầy.
Bánh mã thầy là món ăn vặt truyền thống của Quảng Thành, từ bột củ năng trộn với nước đường đem hấp. Bánh màu vàng trong suốt, ăn mềm dẻo, sần sật và đàn hồi. Cắn một miếng, hương thơm thanh mát của củ năng lan tỏa khắp khoang miệng, ngọt lịm. Không chỉ trẻ con mà lớn cũng thích.
Bé con Thư Thư và Niệm Niệm mỗi đứa một miếng, ăn đến mức hai má phồng lên như hai con sóc nhỏ đáng yêu. Tiểu Tạ Thừa thì động đũa món đó, từ lúc cơm bưng lên, thằng bé chỉ mải miết ăn cơm trắng trong bát .
Bé con thấy ăn liền vẫy cái tay mũm mĩm, chỉ đĩa bánh mã thầy: "Anh ăn !"
Tiểu Tạ Thừa lẽ ngờ cô bé sẵn lòng gọi là , càng ngờ bé chia sẻ đồ ăn ngon cho . Gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ kinh ngạc, một lúc mới định thần : "Anh ăn , em ăn ."
Bé con bá đạo: "Ăn!"
bé còn nhỏ, cổ tay đủ lực để gắp miếng bánh trơn trượt đó nên đành đưa mắt Bạch Du cầu cứu. Bạch Du gắp một miếng bánh mã thầy cho Tiểu Tạ Thừa, gắp thêm ít thịt gà và rau bát thằng bé: "Ăn con, ăn hết dì gắp."
Nhìn bát cơm đầy ắp thịt rau như ngọn núi nhỏ, Tiểu Tạ Thừa chút lúng túng và tin nổi: "Dì ơi, nhiều quá ạ."
Trong ký ức của , bao giờ gắp thức ăn cho , càng bao giờ bón cho ăn thứ gì. Ngược , chỉ cần lỡ ăn thêm một miếng thịt, sẽ lấy đũa đ.á.n.h tay ngay.
Bạch Du : "Không nhiều , trẻ con là ăn nhiều một chút mới cao lớn ."
Bé con Thư Thư gật đầu, cắm đôi đũa miếng bánh mã thầy, bỏ miệng giọng sữa: "Anh ơi, ăn thế mới cao cao!"
Tiểu Tạ Thừa Minh Thư, Bạch Du, bấy giờ mới chậm rãi cầm đũa lên, bắt chước dáng vẻ của Minh Thư, c.ắ.n nhẹ một miếng nhỏ bánh mã thầy. Ánh nắng rực rỡ chiếu qua cửa sổ, bụi nhỏ nhảy múa trong nắng, bánh mã thầy ngọt ngào mềm mại, khiến lòng cũng ngọt lây.
Ngon đến mức rơi nước mắt. Cậu lâu lắm ăn đồ ngọt. Mẹ thích ăn đồ ngọt, bà từng chỉ trán bảo xứng ăn. Cậu hiểu tại xứng, chỉ là cứ ăn một đ.á.n.h một , dám ăn nữa, còn dối bố là thích đồ ngọt.
Cậu c.ắ.n thêm một miếng bánh, ghi tạc hương vị tim: "Dì ơi, đợi bố tìm thấy con, con sẽ bảo bố đưa tiền cho dì nhé."
Bạch Du đời nào đòi tiền một đứa trẻ vì vài miếng ăn, nhưng đối diện với vẻ mặt nghiêm túc của thằng bé, cô chỉ đành gật đầu.
Cuối cùng, mấy đứa trẻ đều ăn no nê. Bé con Thư Thư ăn đến mức bụng căng tròn, Bạch Du nhịn đưa tay chọc nhẹ cái bụng tròn lẳn của con, chọc một cái bé khanh khách.
Tiểu Tạ Thừa bên cạnh bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Nhìn mãi, trong lòng bỗng nảy một ý nghĩ kỳ quặc — nếu như, giá như dì Bạch Du là của thì mấy.