Tim Bạch Du thót một cái, thầm kêu xong .
"Có mìn! Có kẻ cướp trẻ con! Mau bắt lấy đàn bà tóc ngắn mặc áo bông xanh đậm phía !"
Ngay đó, cô đuổi theo phụ nữ trung niên, đuổi gào to hết sức. Không thể để bà khỏi ga tàu, nếu thì chẳng khác nào nước đổ xuống biển, càng khó tìm thấy hơn.
Người dân thời vẫn nhiệt tình, dù đang vội vã nhưng tiếng Bạch Du hô hoán, họ vẫn dừng bước . Người đàn bà trung niên nhanh chóng đám đông vây kín.
Tuy nhiên, bà vẫn giãy c.h.ế.t: "Các đừng cô bừa, là bà ngoại của đứa nhỏ, mìn!"
Bạch Du đuổi kịp tới nơi, lúc mới phát hiện đàn bà thật độc ác, để ngăn Tiểu Tạ Thừa tiết lộ phận, bà đ.á.n.h ngất đứa bé. Cô thở hổn hển bà : "Bà bà ngoại của thằng bé. và bố đứa nhỏ cùng một chuyến tàu, tên tuổi bố nó đều hết. Nếu bà đúng là bà ngoại, bà xem thằng bé tên gì, bố nó tên gì?"
Người đàn bà trung niên ngờ đen đủi đến thế, gặp ngay quen của đứa trẻ, bà ấp úng sang c.ắ.n ngược một cái: "Tại cho cô , thấy cô mới chính là mìn !"
Bỗng một gã đàn ông từ xuất hiện, bộ dạng lấm lét như chuột chù, chỉ tay Bạch Du : " bảo bọn mìn bây giờ cao tay lắm, chuyên cho mấy cô gái trẻ trung xinh việc để mất cảnh giác. thấy đừng để cô mê hoặc, trông bà thím mới đúng là lương thiện."
Tiếp đó một gã khác nhảy , khẳng định Bạch Du mới là kẻ bắt cóc.
Bà thím "lương thiện" cũng là một cao thủ diễn xuất, nước mắt rơi là rơi ngay: "Cô gái , xin cô hãy tha cho chúng . Cô xem quần áo cô mặc thế , còn ngoại tôn của ăn mặc rách rưới thế , nó mà tiền giường ?"
Bạch Du bật , liếc hai gã đàn ông đột nhiên nhảy chỉ trích : "Các là cùng một bọn đúng ? Còn bà thím , thằng bé giường lúc nào? Xem các nhắm trúng đứa trẻ tàu từ lâu . Mọi đừng để bọn họ , nếu xác định ai là mìn thì cứ báo công an đến đây giải quyết!"
Mọi thấy đột nhiên hai gã đàn ông nhảy thì trong lòng cũng chút do dự, nên tin ai. Lúc Bạch Du bảo báo công an, lập tức cảm thấy cô đáng tin cậy hơn. Chẳng ai hô lên một tiếng: "Để ! Đồn công an ngay bên cạnh, gọi các đồng chí công an đến đây!"
Ba kẻ buôn thì đưa mắt , lộ rõ vẻ sốt ruột. Ngay đó, đàn bà trung niên quẳng đứa bé đám đông đầu bỏ chạy, hai kẻ còn cũng tẩu thoát theo các hướng khác .
"Mau! Mau bắt lấy bọn họ!"
Bạch Du sớm đề phòng, thấy ba kẻ đó bỏ chạy liền lập tức chỉ huy bắt . Ba kẻ buôn bình thường vẫn dùng chiêu thoát nhiều , ngờ gặp Bạch Du. Chẳng mấy chốc cả ba tóm gọn, đè sấp xuống đất.
Các đồng chí công an việc hiệu quả, nhanh chóng mặt và bắt giữ cả ba. Tiểu Tạ Thừa mãi tỉnh , còn Ngô Hiếu Ngọc – thằng bé – cũng biến mất tăm.
như Bạch Du dự đoán, đàn bà đó cố tình vứt đứa nhỏ cửa nhà vệ sinh để mìn bế , còn cô sớm lách qua cửa khác của nhà vệ sinh mà mất .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-381.html.]
Sau khi lấy lời khai của Bạch Du, đồng chí công an bảo: "Vì cô quen đứa bé , tạm thời giao thằng bé cho cô chăm sóc nhé?"
Bạch Du: "?"
Theo bản năng, Bạch Du định từ chối. Dù cô thương bé nhưng sắp tới cô bao nhiêu việc lo, nào là tìm nhà, sửa sang, dọn nhà, còn nhập học. Cô lấy thời gian và sức lực để chăm thêm một đứa trẻ nữa?
Thấy cô vẻ , đồng chí công an cũng khó: "Dù cô cung cấp tên bố đứa trẻ, nhưng nếu thằng bé tỉnh mà địa chỉ nhà thì tìm cũng dễ. Nếu cô chăm sóc, chúng đành gửi tạm thằng bé viện mồ côi."
lúc , Tiểu Tạ Thừa tỉnh dậy, ôm chầm lấy Bạch Du: "Dì ơi, con viện mồ côi !"
Sớm tỉnh muộn tỉnh, cứ đúng lúc bảo đưa viện mồ côi là tỉnh, chẳng lẽ lúc nãy thằng bé giả vờ ngủ ?
Bạch Du đôi mắt đen láy của đứa trẻ: "Con dì , con nhà ở ?"
Tiểu Tạ Thừa lắc đầu: "Con ạ."
Bạch Du nhướng mày: "Thật sự là giả vờ đây?"
Tiểu Tạ Thừa đoán giả vờ ngủ phát hiện, gương mặt nhỏ nhắn lộ vẻ hối : "Dì ơi con xin , lúc nãy con giả vờ ngủ ạ. Con sợ tỉnh dậy dì sẽ quản con nữa. Bố cho con nhà ở ."
Đứa trẻ thông minh thật đấy. IQ chẳng giống một đứa trẻ bốn năm tuổi chút nào, quan sát sắc mặt khác, còn diễn đạt .
Bạch Du hỏi: "Trước đây con sống ở Quảng Thành ?"
Tiểu Tạ Thừa lắc đầu: "Trước đây con ở kinh thành. Mẹ con hồi là Quảng Thành, đó theo bố kinh thành. Đây là đầu con đến Quảng Thành, sang đây để học đại học."
Cũng phục thằng bé, nhỏ thế mà nhớ bao nhiêu chuyện, nhưng hỏi thêm nữa thì nó cũng chịu c.h.ế.t. Cậu bé như thể nhận định cô , cứ dùng ánh mắt đáng thương cô, Bạch Du từ chối cũng đành lòng. Cuối cùng, cô đành dắt theo Tiểu Tạ Thừa cùng .
Vừa bước khỏi đồn công an, cô thấy Giang Lâm đang vội vã tìm tới. Giang Lâm nắm lấy cổ tay cô, một lượt từ xuống , xác định cô thương mới sa sầm mặt : "Em hứa với thế nào?"
Bạch Du lập tức như một đứa học sinh tiểu học sai chuyện, cúi đầu lí nhí: "Em xin , em dám nữa ."
Lần cô giúp sư phụ Ngũ tìm con gái, Giang Lâm nhiệm vụ về "huấn luyện" cho cô một trận, cô việc chẳng bao giờ nghĩ đến và con. Lần đó cô dỗ dành mãi mới nguôi giận, còn cam đoan gì cũng nghĩ đến gia đình, tuyệt đối bốc đồng.