Bạch Du nhướng mày, nhấn mạnh từng chữ: "Lâu Tú Anh."
"Không đời nào!"
Giang Khải gần như phủ nhận theo bản năng.
Bạch Du mỉm : "Tại thể? Anh gọi bà một tiếng , đừng bảo là thực sự nghĩ bà coi là con đẻ nhé? Uổng công bao nhiêu năm qua thấu bộ mặt thật của bà , nên bà che giấu quá giỏi, là do quá ngây thơ và ngu ngốc. Bà đối với từ đến nay đều là mục đích cả thôi. Trước đây tương lai xán lạn, bà dĩ nhiên coi như con ruột, nhưng giờ thì ? Một quân cờ đuổi khỏi gia tộc, mất sạch công việc, nghĩ bà sẽ thực sự nuôi con cho chắc? Chưa kể của đứa trẻ đó còn là một kẻ g.i.ế.c ."
Dù bằng chứng chứng minh cái c.h.ế.t của và liên quan đến Tần Tâm Hủy, nhưng trong lòng Bạch Du luôn cảm thấy chuyện thể tách rời cô .
Lâu Tú Anh từ đầu đến cuối chỉ coi Giang Khải là công cụ, giờ còn giá trị lợi dụng, bà chắc chắn sẽ để một đứa con riêng sinh tranh giành tài sản với con gái . Vì , loại trừ khả năng Tần Tâm Hủy vô tình sảy thai, khả năng tay nhất ai khác, chính là Lâu Tú Anh.
Tiếng bàn tán xung quanh càng lúc càng lớn, xen lẫn những tiếng hít hà kinh ngạc. Chuyện cẩu huyết thì họ thích xem, nhưng sảy thai, g.i.ế.c ... thì đáng sợ .
lúc , tàu bắt đầu ga, còn tâm trí mà hóng hớt nữa, vội vàng vác hành lý lao về phía đoàn tàu. Bạch Du lo bà nội và hai đứa trẻ chen lấn nên cũng ngay: "Giang Lâm, lên xe thôi."
Giang Lâm: "Được."
Giang Khải lúc nãy Bạch Du nhắc đến chuyện Lâu Tú Anh hại c.h.ế.t con và Tần Tâm Hủy thì vô cùng chấn động. Hắn thật lòng coi Lâu Tú Anh là , bởi từ khi sinh đều do bà chăm sóc, hơn nữa nhân vật là do chính tay tạo , nên bao giờ nghi ngờ bà .
Bạch Du còn thể thoát khỏi sự trói buộc của cuốn sách để hủy hôn với , vạn nhất Lâu Tú Anh cũng thoát khỏi thiết lập thì ?
Giang Khải càng nghĩ càng thấy bất , đến khi định thần thấy Giang Lâm và Bạch Du định rời , theo bản năng giơ tay định nắm lấy cánh tay Bạch Du. tay còn chạm áo cô thì Giang Lâm túm lấy, ngay đó hoa cả mắt, Giang Lâm tung một cú vật qua vai khiến ngã sóng soài đất.
Giang Lâm giẫm một chân lên n.g.ự.c , cúi đầu lạnh lùng : "Tránh xa Du Du , nếu đừng trách phế !"
"..."
Những ánh mắt xung quanh đổ dồn Giang Khải, khiến mặt đỏ gay như gan lợn. Nỗi nhục nhã , , Giang Khải, ghi nhớ kỹ trong lòng!
Trong toa tàu đông nghẹt , vai kề vai, chân chạm chân. Khó khăn lắm mới qua cửa kiểm soát, Bạch Du vẫn dám lơ là, theo dòng chen trong. Thời buổi tàu hỏa chỉ là việc chân tay mà còn là việc trí óc, nhanh mắt nhanh chân, nếu sẽ đẩy xuống lúc nào .
Chen qua biển , cuối cùng cũng toa, xuống lâu thì tàu bắt đầu chuyển bánh. Cửa đóng , đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng gầm lớn:
" cũng mua vé , dựa cái gì mà cho lên tàu?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-377.html.]
Giọng Bạch Du thể quen thuộc hơn.
Bạch lão thái: "Bà mà giống tiếng thằng ch.ó đẻ Giang Khải thế nhỉ?"
Bạch Du: "Không giống , chính là đấy ạ."
Lúc nãy cô chú ý thấy chiếc vali trong tay Giang Khải, e là cũng định chuyến tàu giống họ, giờ chặn chắc chắn là do Giang Lâm nhúng tay . Chỉ là định ?
Bạch Du qua cửa sổ, quả nhiên thấy Giang Khải nhân viên đường sắt chặn ở cửa tàu, mặt mũi vặn vẹo vì tức giận.
Bạch lão thái: "Bà chỉ thấy may mắn là hồi đó cháu gả cho cái thứ như Giang Khải, đúng là hạng gì."
Niệm Niệm nãy giờ vẫn ngoan ngoãn im lặng, thấy thế liền lên tiếng: "Bà ơi, lúc thì bà bảo chú là thứ thứ nọ, lúc bà bảo chú là thứ gì, thế tóm chú là 'thứ gì' bà?"
"..."
Câu hỏi Bạch lão thái hình. Bạch Du thấy cảnh đó thì nhịn . Trẻ con tuổi đúng là mười vạn câu hỏi vì .
Còn bé con Thư Thư vẫn giữ phong cách ngủ bất di bất dịch. Sáng sớm dậy chuẩn ga nên bé đ.á.n.h thức mặc quần áo, đó lăn ngủ tiếp. Vừa Giang Khải gào to như cũng bé tỉnh giấc. cũng , ít nhất bé hoảng sợ.
Một lát , Giang Lâm cuối cùng cũng tới. Anh vác vai mấy túi hành lý lớn, hai tay cũng xách đầy đồ. Bạch Du vội dậy giúp sắp xếp đồ đạc.
lúc , cửa sổ tàu đột nhiên vang lên tiếng "bộp bộp bộp": "Giang Lâm, ? Chắc chắn là giở trò lên tàu, đây cho !"
Giang Khải lúc đúng là như một con ch.ó dại, sức lực lớn, cửa kính vỗ đến rung bần bật, Niệm Niệm sợ đến trắng bệch mặt. Bạch lão thái vội vàng ôm lấy con bé lòng.
Giang Lâm bước tới, xoạch một tiếng kéo rèm cửa . Tấm rèm che khuất khuôn mặt dữ tợn của Giang Khải nhưng ngăn giọng của : "Giang Lâm, cứ đợi đấy ở Quảng Thành! Anh chặn một , lẽ nào chặn cả đời ?"
"..."
Bạch Du thì tim thót một cái. Không ngờ gã điên Giang Khải cũng định Quảng Thành. Quảng Thành tuy nhỏ, nhưng nếu Giang Khải cô học ở Đại học Trung Sơn thì việc tìm cô chẳng gì khó khăn.
Cô lo cho an nguy của bản , nhưng cô sợ Giang Khải sẽ tay với bà nội và hai đứa trẻ. Bất kể ai trong họ thương tổn, cô đều cam lòng.
Giang Lâm nhận cô khẽ run lên và sắc mặt trở nên trắng bệch khi lời Giang Khải . Nếu tàu sắp chạy, chắc chắn sẽ nhảy xuống đập cho một trận nữa.
Giang Lâm bước gần, vòng tay ôm cô lòng: "Đừng sợ, ở đây ."