TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 369

Cập nhật lúc: 2025-12-18 10:03:39
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40aEfHeRAF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ sợ là kẻ đến thiện cảm.

Nếu hai thực sự đối đầu trực diện, tính cách ngây ngô của Lâm Hướng Tuyết tuyệt đối đối thủ của cô . Cứ cuộc đối thoại , phụ nữ tên Đồng Dương Vi chỉ cần hai câu nhẹ nhàng thành công khiến Lâm Hướng Tuyết nổi giận.

Đồng Dương Vi nghiêng đầu: "Chị Hướng Tuyết, chị đừng giận mà, em ý đó . Cảnh Lâm đây cũng bảo em mồm mép vụng về, chuyện dễ khác phật lòng. nếu chị Hướng Tuyết kiêng dè thì ngày mai em sẽ đến nhà thăm ạ."

Lâm Hướng Tuyết: "..."

Bạch Du đ.á.n.h giá cô một lượt từ đầu đến chân, từ chân lên đầu, đến mức Đồng Dương Vi lờ cũng .

"Chị , chị em như thế?"

Bạch Du vội xua tay: "Cô đừng gọi bừa, cô thế ba mươi thì cũng hai bảy hai tám nhỉ? mới hai mươi tuổi, Hướng Tuyết lớn hơn một tuổi, bọn đều chị cô ."

Đồng Dương Vi nghẹn họng: "Em cứ tưởng hai chị lớn tuổi hơn em chứ. em cũng già như chị , em kém Cảnh Lâm ba tuổi đấy."

Tăng Cảnh Lâm lớn hơn Lâm Hướng Tuyết năm tuổi, cách khác, Đồng Dương Vi mới hai mươi ba.

mặt vợ mà mở miệng là "Cảnh Lâm" "Cảnh Lâm" nọ, đừng là Lâm Hướng Tuyết, ngay cả Bạch Du cũng thấy khó chịu.

Bạch Du lộ vẻ ngạc nhiên: "Hóa cô kém Cảnh Lâm tận ba tuổi ? cứ tưởng cô hơn ba tuổi chứ, cô trông già thật đấy."

"..."

Đồng Dương Vi Bạch Du cho tức đến méo cả mặt, giây tiếp theo liền ôm mặt chạy biến.

Trước khi còn quên chỉ trích Lâm Hướng Tuyết: "Đồng chí Lâm, cô cứ để bạn sỉ nhục bạn của chồng như thế ?"

Đồng Dương Vi , Bạch Du lập tức thấy lỗ tai thoải mái hơn hẳn, chỉ là thấy với Lâm Hướng Tuyết: "Tớ gây rắc rối cho ?"

Lâm Hướng Tuyết lập tức lắc đầu: "Không hề, tớ còn cảm ơn giúp tớ trút giận chứ. Cái cô ... tớ thật ngờ cô thấy khó ở đến thế."

, chính là khó ở.

Ăn mặc khó ở, vị hôn phu c.h.ế.t đầy một tháng mà mặc đỏ rực rỡ. Không tư tưởng phong kiến, mà là chính Đồng Dương Vi tự rêu rao chịu tang vị hôn phu, kết quả "chịu tang" kiểu ?

Thứ hai là gặp lên mặt chỉ trích cô, còn gọi "Cảnh Lâm" mật vô cùng, khiến cô bực .

Đã thế còn dám chê cô già, thật thể nhịn !

Cô nể tình đồng chí Hoàng cứu mạng chồng nên mới nhẫn nhịn, nhưng Bạch Du nợ nần gì cô nhịn?

Bạch Du: "Hôm qua tớ thấy chồng ở ga tàu, ý cô thì chồng đón cô đúng ? Cô quan hệ gì với nhà họ Tăng?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-369.html.]

Lâm Hướng Tuyết liền kể chuyện đồng chí Hoàng cứu mạng chồng , cũng như việc nhờ chồng cô giới thiệu đối tượng cho phụ nữ : "Chuyện là như thế đấy, Cảnh Lâm hôm qua cũng kể với tớ là gặp ở ga tàu. Lúc đầu tớ cũng khá đồng cảm với cô , giờ tớ chỉ nhanh chóng tìm cho cô một đám nào đó khỏi qua nhất."

Không qua là chuyện thể nào.

Người đàn bà đó lặn lội đường xa đến tận kinh thành, e là sẽ còn dây dưa rắc rối.

Bạch Du vốn còn nghĩ Tăng Cảnh Lâm liệu điều gì với Lâm Hướng Tuyết , nhưng thấy chủ động khai báo chuyện, cô thấy lẽ đa nghi quá.

Hơn nữa theo lời Lâm Hướng Tuyết kể thì tình cảm hai vợ chồng vẫn , cô thể chỉ dựa một biểu cảm thoáng qua mà nghi ngờ đối phương.

Nghĩ đến đây, Bạch Du nuốt ngược những lời định trong.

Hai chuyện thêm một lát ai về nhà nấy.

Nhóc tì và Niệm Niệm chơi với quấn quýt rời, cứ như một đôi tình nhân nhỏ ép chia xa, mắt đứa nào cũng rưng rưng. Bạch Du thấy buồn , đành đưa Niệm Niệm về tứ hợp viện ở một đêm, mai mới đưa về.

Về đến tứ hợp viện, cô đưa hai chị em ngủ trưa, bản thì sách một lúc chẳng ngủ quên từ khi nào.

Đến khi cô tỉnh dậy, ráng chiều phủ kín bầu trời. Nghe thấy tiếng hai chị em vọng từ nhà, cô xuống giường tới bên cửa sổ xuống, thấy nhóc tì Thư Thư thế mà đang leo cây!

Lại còn đang cưỡi lên vai Niệm Niệm nữa chứ!

Nghĩ đến việc con trai của Lâu Mạn Lệ cũng ngã cây mà thành ngớ ngẩn, Bạch Du sợ đến mức hồn vía lên mây, hối hả chạy xuống. Cô dám quát tháo, càng dám mắng mỏ, chỉ sợ hai đứa trẻ giật .

Cô chạy tới bế nhóc tì xuống khỏi vai Niệm Niệm, phát m.ô.n.g bé "chát chát" hai cái.

Nhóc tì từ lúc sinh đến giờ, cô từng động tay đ.á.n.h một cái nào, ngay cả nặng lời cũng . Thế nên đ.á.n.h hai cái, nhóc tì đờ , giây tiếp theo thì mếu máo nức nở: "Mẹ hư, đ.á.n.h con!"

Nước mắt nhóc tì rơi lã chã như hạt đậu, đôi mắt to mọng nước tội nghiệp vô cùng. Bình thường thấy bé thế Bạch Du sẽ mủi lòng ngay, nhưng lúc mặt cô vẫn đanh .

Niệm Niệm rõ ràng cũng dọa sợ, mắt nhanh chóng ầng ậc nước nhưng vẫn dũng cảm : "Cô ơi, cô đừng đ.á.n.h em, cô đ.á.n.h Niệm Niệm , là Niệm Niệm sai ạ."

Lần Bạch Du cũng nuông chiều Niệm Niệm, cô nghiêm giọng : "Con đúng là sai thật."

Nói , cô cũng tiến tới phát m.ô.n.g Niệm Niệm "chát chát" hai cái. lạ là Niệm Niệm hề , đôi mắt to trái còn sáng lên một cách kỳ quái.

Bạch Du đặt nhóc tì xuống, quanh quất, nhặt một cục đất to bằng nắm tay ở bãi đất trống bên cạnh, giơ cao lên đặt cành cây.

"Tại đ.á.n.h các con, lát nữa hai đứa cho kỹ đây."

Nhóc tì và Niệm Niệm đều trợn tròn đôi mắt đen láy như hai hạt nho. Cũng , hai chị em cạnh trông nét mặt vài phần tương đồng, nếu chênh lệch chiều cao thì còn tưởng là chị em sinh đôi.

lúc cả hai đều chằm chằm Bạch Du với vẻ đầy thắc mắc, như hỏi: Mẹ/Cô đang gì thế ạ?

Bạch Du mặt hai đứa, đẩy cục đất từ cành cây xuống. Cục đất rơi xuống đất một tiếng "bộp", vỡ vụn tan tành.

Loading...