TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 368

Cập nhật lúc: 2025-12-18 10:02:34
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8fM4AMHWOZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có những lúc nhiều quá, cô thật sự cảm thấy phiền não, nhưng chẳng thể thốt lời nào. Dù thì chồng nào ngày ngày hầm canh gà sâm cho con dâu, cô mà còn dám nổi nóng thì nước bọt của đời cũng đủ nhấn chìm cô .

suốt thời gian qua, uất ức và phiền muộn cô đều chỉ đè nén trong lòng, ngay cả đẻ cũng kể.

Nếu là đây, cô sớm tâm sự với Bạch Du, nhưng giờ hai khó khăn lắm mới gặp một , cô dùng bộ thời gian chỉ để than vãn, thế nên nuốt ngược những lời định trong.

Bạch Du nhướng mày: "Chuyện gì thế?"

"Cái bà kế của chồng , , giờ còn là kế nữa , chính là bà Lâu Tú Anh kìa. Hồi tin thi đại học, bà cứ ở cơ quan bóng gió mỉa mai , bảo là nghé mới đẻ sợ hổ, còn hồi cấp ba học tiếng Anh mới mấy chục điểm mà cũng dám thi. Sau kết quả của , thủ khoa tỉnh Phúc Kiến, Thanh Hoa với Bắc Đại đều tranh nhận , lúc Lâu Tú Anh mỉa mai đắc ý bao nhiêu thì đó mặt bấy nhiêu. Nghe còn ông cụ Giang mắng cho một trận, suốt thời gian đó cứ khép nép mà sống."

Lâm Hướng Tuyết cầm một miếng bánh sơn tra cho miệng.

Bánh sơn tra chua chua ngọt ngọt khai vị, cảm giác ăn mượt mà tinh tế. Sắp Tết nên đồ ăn phần dầu mỡ hơn bình thường, ăn chút bánh sơn tra đúng là để giải ngấy.

Bạch Du chẳng thấy ngạc nhiên chút nào: "Bà vốn là hạng như , thôi nhắc đến nữa, về . Cậu thành thật khai với tớ xem, tại thi đại học? Đến thích học hành như Tôn Thương Vi còn thi, thể tầm quan trọng của kỳ thi ."

Lâm Hướng Tuyết ngờ cô đột nhiên xoay chủ đề sang : "Chẳng tớ với , thật là vì tớ thích học. Ngày học đại học theo diện công nông binh cũng là do gia đình ép buộc, giờ từng tuổi còn ôn tập từ đầu, tớ ."

Bạch Du khẽ nhướng mày, nhưng trong lòng cũng hiểu , e là chuyện còn nguyên nhân từ phía nhà chồng cô nữa: "Hướng Tuyết, với tư cách là , tớ vẫn với một cuối. Dựa núi núi lở, dựa chạy, chỉ bản là đáng tin cậy nhất thôi. Nếu , mùa hè năm nay vẫn thể tiếp tục đăng ký dự thi, bỏ lỡ thì e là thực sự còn cơ hội nữa ."

Lâm Hướng Tuyết cô thực lòng nghĩ cho , im lặng một lát mới gật đầu: "Cảm ơn , Bạch Du. Tớ coi tớ là bạn mới những lời , nhưng tớ suy nghĩ kỹ ."

Trong lòng Bạch Du tuy cảm thấy tiếc nuối nhưng cũng đành thôi.

Dù là thiết nhất, là bạn bè đến mấy, những chuyện chỉ thể đến thế mà thôi. Cũng giống như việc bạn thể ghì đầu trâu xuống để bắt nó uống nước, bạn cũng thể ép một cầu tiến .

Bầu khí bỗng chốc chùng xuống.

lúc , ánh sáng mặt hai tối sầm , một bóng xuất hiện mặt họ.

Bạch Du và Lâm Hướng Tuyết cùng ngẩng đầu lên.

Đó là một phụ nữ ngoài hai mươi tuổi, tóc xoăn dài, mặc một chiếc áo khoác màu đỏ rực, chân bốt da nhỏ màu đen. Làn da cô trắng trẻo, xinh , nhưng nếu đôi mắt đừng đảo qua đảo nhanh như thế thì lẽ sẽ khiến thấy dễ chịu hơn.

Bạch Du liếc Lâm Hướng Tuyết một cái, thấy cô bạn cũng ngơ ngác, rõ ràng là quen đối phương, liền hỏi: "Đồng chí , cho hỏi cô việc gì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-368.html.]

Đồng Dương Vi chằm chằm Lâm Hướng Tuyết, đầu nghiêng, hàng lông mi dài rậm chớp liên tục: "Cô là vợ của Cảnh Lâm ?"

Giọng cất lên, hiện trường im lặng mất vài giây.

Vài giây đầy ngượng ngùng.

Nếu là nhóc tì Niệm Niệm cái động tác nghiêng đầu , Bạch Du sẽ thấy đáng yêu, nhưng một trưởng thành động tác , cô chỉ thấy quá lệch tông. Hơn nữa giọng cô là kiểu giọng nũng nịu bóp nghẹt ở mũi, cái kiểu giọng khiến nổi da gà.

giọng nũng nịu là , mà là giọng của phụ nữ mặt giả tạo và cố ý, tóm khó chịu.

Lâm Hướng Tuyết khựng một chút gật đầu: ", là , cho hỏi cô là...?"

Đồng Dương Vi che miệng một tiếng: "Hóa đúng là cô thật . Trước đây thấy cô qua ảnh Cảnh Lâm gửi cho , nhưng cô ngoài đời khác trong ảnh một chút, lúc đầu còn chẳng dám nhận."

Lời những trả lời câu hỏi của Lâm Hướng Tuyết, mà còn thành công khiến chân mày cô nhíu : "Xin , cho hỏi cô quan hệ gì với chồng ? Tại gửi ảnh của cho cô?"

Cô chắc chắn rằng từng gặp phụ nữ đây, vì là họ hàng bên nhà họ Tăng.

Bạch Du bất động thanh sắc quan sát phụ nữ , đôi mày cũng cau .

Cái gì mà "khác trong ảnh một chút", chẳng lẽ đang ám chỉ Lâm Hướng Tuyết ở ngoài bằng trong ảnh ?

Người đàn bà cho cô một cảm giác tệ, và cách chuyện là do chỉ cảm xúc quá thấp là cố tình, tóm dễ gây bực .

Đồng Dương Vi che miệng: "Ơ, nãy ? tên Đồng Dương Vi, cô cứ giống như Cảnh Lâm, gọi là Vi Vi là . Hôm qua Cảnh Lâm ga tàu đón , vốn dĩ cũng định qua nhà họ Tăng thăm hỏi, chỉ là vị hôn phu của mới mất, lo cô sẽ kiêng dè nên từ chối lời mời của Cảnh Lâm."

Chân mày Lâm Hướng Tuyết nhíu thêm chút nữa, cô nặn một nụ : "Hóa cô là đồng chí Đồng, vị hôn thê của đồng chí Hoàng. Cô đến nhà thăm thì cứ việc đến, bao giờ kiêng dè mấy chuyện đó cả!"

Hôm qua khi chồng nhắc đến vị hôn thê của đồng chí Hoàng, trong lòng cô còn thấy vô cùng đồng cảm, thấy đối phương thật đáng thương: nhỏ thì mồ côi cha , ông bà nội nương tựa cũng , giờ đến cả vị hôn phu cũng còn. Nếu đổi là cô, chắc cô chẳng trụ nổi đến giờ.

Chỉ là cô ngờ vị hôn thê của đồng chí Hoàng là một mỹ nhân, mà còn là kiểu mỹ nhân như thế . Cô do hẹp hòi quá , mất vị hôn phu, cô nên chấp nhặt, nhưng cứ mấy lời cô là cô nhịn mà bốc hỏa.

Bạch Du thì suýt bật .

Cô nhớ một từ khi còn là một linh hồn vất vưởng ở kiếp — " xanh". Cô dám chắc chắn rằng, phụ nữ tên Đồng Dương Vi mặt chính là một con xanh sống sờ sờ.

Chỉ là phụ nữ quan hệ gì với chồng của Lâm Hướng Tuyết. Nghĩ đến dáng vẻ hoảng hốt của Tăng Cảnh Lâm ngày hôm qua, trong lòng Bạch Du lờ mờ cảm thấy chuyện chẳng lành.

Loading...