TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 366

Cập nhật lúc: 2025-12-18 09:59:55
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VWVGFfrJj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

cũng thật, ông cụ Giang ngày thường uy nghiêm là thế, mà để lấy lòng cô chắt gái nhỏ, chỉ nũng nịu giọng trẻ con mà ngay cả những việc đây vốn cho phép, giờ bé yêu cầu gì ông cũng gật đầu hết.

là vỏ quýt dày móng tay nhọn.

Ăn cơm xong, nhóc tì cuối cùng cũng buồn ngủ, Bạch Du bế về phòng ngủ một mạch suốt buổi chiều. Vừa tỉnh dậy, việc đầu tiên bé tìm bạn chơi mới là ông cố.

"Ông cố ơi~ Ông cố ơi~"

Lúc ông cụ Giang đang ở trong thư phòng, thấy tiếng nhóc tì gọi , tay ông run lên một cái khiến nước trong ly đổ thẳng quần. Ông đang định lấy khăn tay lau thì nhóc tì xông .

Đôi mắt nhóc tì cực kỳ tinh, cửa thấy ngay mảng ướt quần ông cố. Đôi con ngươi đảo một vòng, bé đầu chạy biến ngoài, chạy hét lớn: "Mẹ ơi, ông cố tè dầm quần ..."

Ông cụ Giang: "..."

Cùng lúc đó.

Lâm Hướng Tuyết thấy chồng khoác cả đầy tuyết từ bên ngoài , vội vàng lấy khăn lau cho : "Sao sắp Tết mà cơ quan các vẫn bắt thêm giờ thế? Để lát nữa em bảo bố em hỏi lãnh đạo các xem ."

Tăng Cảnh Lâm thoáng hiện vẻ hoảng hốt, vội : "Em đừng thế, thì còn mặt mũi nào đồng nghiệp ở cơ quan nữa?"

Lâm Hướng Tuyết vẻ căng thẳng của , nhịn phì : "Em trêu thôi, tưởng em là đạo lý thế ."

Tăng Cảnh Lâm ngẩn , bấy giờ mới gượng theo, im lặng một lát bảo: " , hôm nay ở ga tàu hình như thấy bạn của em đấy, chính là cô Bạch Du ."

Chương 90: Bánh sơn tra

"Cái gì? Anh thấy Bạch Du á? Cô đến kinh thành ?"

Lâm Hướng Tuyết phấn khích reo lên, còn nhảy cẫng lên như một con sóc nhỏ.

Kể từ rời đảo Quỳnh Châu, cô và Bạch Du hơn một năm gặp . Cô thực sự nhớ Bạch Du, nếu thời gian cho phép, cô thật sự tìm Bạch Du để hàn huyên ngay lập tức.

Tăng Cảnh Lâm dáng vẻ đáng yêu của cô, khóe miệng theo bản năng nhếch lên, một lúc mới : "Chẳng lẽ em hỏi tại trong giờ việc chạy ga tàu ?"

Lâm Hướng Tuyết bấy giờ mới sực tỉnh: "Ờ nhỉ, thế ga tàu, đón ai ?"

Tăng Cảnh Lâm thẳng mắt cô, gật đầu: " thế, một em chí cốt hồi đại học. Năm đó nếu nhảy xuống hồ băng cứu lên thì sớm mất mạng ."

Lâm Hướng Tuyết chuyện , chồng , cô liền tiến lên nắm lấy tay : "Em vẫn gặp đồng chí Hoàng đó bao giờ, đột nhiên nhắc đến ? Chẳng lẽ hôm nay đón đồng chí Hoàng ? Nếu đúng thế thì chúng tiếp đãi thật chu đáo."

Tăng Cảnh Lâm lộ vẻ đau buồn: "Anh Hoàng... tuần bệnh qua đời . Cậu bệnh lâu như chẳng gì cả, đúng là đáng c.h.ế.t!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-366.html.]

Lâm Hướng Tuyết ngờ chuyện diễn biến theo hướng : "Chuyện trách , nếu cố ý cho thì mà nắm rõ tình hình ."

Tăng Cảnh Lâm thở dài: "Em đúng, nửa năm nay thường xuyên thư cho , cũng hồi âm nhưng bao giờ nhắc đến chuyện sức khỏe. Tính mạng đúng là mong manh, một đang yên đang lành mà bảo luôn. Anh Hoàng một vị hôn thê, hai vốn định cuối năm kết hôn, giờ xảy chuyện , Hoàng là trọng tình nghĩa nên thư nhờ tìm giúp vị hôn thê của một đối tượng , để thể thanh thản."

Lâm Hướng Tuyết cảm thán: "Không ngờ đồng chí Hoàng si tình như thế, khi còn lo lắng sắp xếp chuyện cho vị hôn thê. Chỉ là vị hôn thê của đồng ý ? Ý em là vị hôn thê của kinh thành , cô chịu rời An Huy để đến đây ?"

Đến kinh thành tìm đối tượng nghĩa là lấy chồng xa, rời bỏ bố , nếu vạn bất đắc dĩ thì nhiều sẵn lòng .

Tăng Cảnh Lâm: "Dương Vi... đồng chí Đồng chính là vị hôn thê của Hoàng. Cô mồ côi cha từ sớm, từ nhỏ sống với ông bà nội, nhưng hai năm ông bà nội cũng mất , nên ở An Huy cô cũng chẳng còn nào nữa."

"Vậy nên hôm nay đón cô ?"

Lâm Hướng Tuyết đột nhiên hiểu tại đồng chí Hoàng để vị hôn thê lặn lội đường xa đến kinh thành tìm đối tượng.

Bố mất sớm, ông bà còn, giờ đến cả vị hôn phu cũng đoản mệnh qua đời. Đừng bây giờ đang bài trừ phong kiến, cái bỏ chỉ là hình thức, còn quan niệm thâm căn cố đế thì bỏ . Đồng chí Đồng đó chắc chắn sẽ coi là mệnh khắc chồng, cách khác, cô ở An Huy chắc chắn tìm đám nào .

Tăng Cảnh Lâm gật đầu: " thế."

Lâm Hướng Tuyết: "Thế bảo với em một tiếng để em đón cùng cho chị em. Mà giờ đồng chí Đồng đang ở ? Sao đưa cô về nhà ?"

Tăng Cảnh Lâm l.i.ế.m môi: "Anh mải việc nên quên khuấy mất. Cô hiện đang ở nhà khách, bảo cô về nhà ở nhưng cô Hoàng mất, cô đang chịu tang, mà giờ sắp Tết, nhà sắp hỷ sự, cô lo sẽ ảnh hưởng đến chúng ."

Lâm Hướng Tuyết gật đầu: "Chuyện thì em nghĩ tới. Thứ Ba tới em chồng em cưới vợ , dù nhà để ý nhưng phía nhà gái chắc kiêng dè. Chỉ là... cứ ở mãi nhà khách cũng là cách."

Tăng Cảnh Lâm đưa tay nhéo mũi cô: "Em đừng lo lắng quá, lát nữa sẽ bàn bạc với bố xem xử lý chuyện thế nào."

Lâm Hướng Tuyết gạt tay , bĩu môi: "Đã bảo đừng nhéo mũi em mà, nhéo hết cả ."

Tăng Cảnh Lâm cô, cưng chiều: "Được , đều là của ."

Hai đùa giỡn một hồi mới tách .

Ông cụ Giang tung hoành cả đời, đến cũng uy nghi lẫm liệt, ngờ cuối cùng bại tay một nhóc tì.

Đừng nhóc tì nhỏ dáng thấp mà coi thường, cái giọng của bé hề nhỏ chút nào. Tiếng hét đó khiến cả nhà đều thấy.

thật là quá đỗi ngại ngùng.

Tối hôm đó ông cụ Giang lấy cớ xử lý tài liệu, cứ ở lì trong thư phòng ngoài, ngay cả cơm cũng giải quyết luôn tại đó.

thì ông cụ cũng là hình tượng cần giữ gìn.

Loading...