TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 362

Cập nhật lúc: 2025-12-18 09:55:47
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VWVGFfrJj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc nãy ánh mắt chán ghét của Giang Khải khi rơi lên bàn tay , tưởng cô nhưng thực thấy hết cả .

Trước tay cô trắng trẻo thuôn dài, da dẻ mịn màng như búp măng, còn bây giờ, tay cô đen thô kệch, chẳng khác nào bà lão lụng mấy chục năm, đến chính cô còn thấy buồn nôn.

Thế nên dù Giang Khải khinh rẻ cô lợi dụng cô chăng nữa, cô cũng bám lấy cơ hội để rời khỏi đây.

Giang Khải khựng một lát mới : "Một năm, em đợi thêm một năm nữa, nhất định sẽ đưa em ngoài. trong một năm , em như nữa, em tẩm bổ cho cơ thể khỏe , nếu ngoài , em cũng chẳng thể đối phó nổi với hạng đàn bà như Bạch Du ."

"Một năm... một năm..."

Tần Tâm Hủy lẩm bẩm hai chữ , nghĩ đến việc đây thêm một năm nữa là cô thấy sắp suy sụp đến nơi.

Giang Khải phớt lờ sự thất vọng của cô, tiếp tục hỏi: "Em Bạch Du bây giờ thế nào ?"

Tần Tâm Hủy hỏi theo lời : "Thế nào ? Có sinh con trai ?"

Giang Khải lắc đầu: "Không, cô sinh con gái!"

Lần đầu tiên Tần Tâm Hủy nở nụ thực lòng: "Thế thì chồng cô chắc chắn là vui , còn nữa, chắc chắn sẽ giục cô đẻ thêm con trai cho bằng chứ gì?"

Cuối cùng cũng một chuyện khiến cô hả , chỉ cần Bạch Du sống là cô yên tâm .

Giang Khải liếc cô: "Nghe Giang Lâm vui, ông cụ cũng vui, còn , em nghĩ một kế như bà thì ? Hơn nữa, bây giờ bà ngay cả cái danh phận kế cũng còn ."

Tần Tâm Hủy tin sinh con gái mà thực lòng vui vẻ, cô nén cơn ghen tị trong lòng: "Anh thế là ý gì? Sao gọi là danh phận kế cũng còn?"

Lần đến lượt mặt Giang Khải lộ vẻ đố kỵ: "Tên Giang Lâm mưu mô đó thuyết phục ông cụ già khú đế kiểu gì mà ông đồng ý cho con nuôi của bà cô mất sớm của . Nói cách khác, Giang Lâm bây giờ còn thuộc về phòng thứ ba chúng nữa, chỉ kế quản mà ngay cả bố cũng chẳng quyền gì với nữa!"

Phải lâu mới chuyện Giang Lâm cho con nuôi, lúc đó sự , tán thành cũng chẳng gì. Huống hồ lúc đó đang ở tận Tây Bắc xa xôi, tất cả đều coi là quân cờ bỏ , là kẻ phế vật, chẳng ai thèm bận tâm đến ý kiến của .

thấy bố đúng là quá ngu xuẩn, đồng ý để Giang Lâm chuyển hộ tịch như . Một khi cắt đứt quan hệ về mặt giấy tờ, dùng phận cha để chèn ép Giang Lâm nữa?

Hơn nữa ông cụ vì chuyện mà chia một phần tài sản cho bà cô khuất , và Giang Lâm với tư cách là "con trai" duy nhất của bà , đương nhiên thừa kế bộ di sản đó.

Anh mới là đứa con cưng của trời, những thứ đó đáng lẽ thuộc về , giờ rơi sạch tay Giang Lâm, đúng là tức c.h.ế.t !

Tần Tâm Hủy cũng nhíu mày, nhưng giây tiếp theo mắt cô sáng lên: "Như chẳng phòng thứ ba chỉ còn là con trai , đến lúc đó cũng chẳng ai tranh giành gia sản với nữa, đây cũng là chuyện mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-362.html.]

Giang Khải khẩy: "Bố vốn chẳng lòng ông cụ, em tưởng ông chia bao nhiêu thứ chắc? Vả , với năng lực của Giang Khải đây, mấy thứ đồ của nhà họ Giang còn chẳng bõ dính răng."

Ở thời đại , đến con lợn còn thể trở thành triệu phú, huống chi là Giang Khải . Anh sẽ tấn công mạnh mẽ ngành bất động sản và điện tử, sẽ trở thành vị thần của thời đại !

Tần Tâm Hủy vẫn chuyện bộ hạ của Giang Khải ngỗng mổ hỏng và chuyện đuổi khỏi nhà họ Giang, cô chỉ coi vẫn là công t.ử ưu tú như ngày nào, thấy liền dùng ánh mắt sùng bái .

Giang Khải hưởng thụ cái , rút từ túi một xấp tiền mười tệ nhét sang: "Chỗ tiền em cầm lấy mà bồi bổ, đừng gây chuyện, một năm tự khắc đến đón em ."

Tần Tâm Hủy vội vàng chộp lấy xấp tiền: "Được , Giang Khải yên tâm, em nhất định sẽ giữ gìn sức khỏe. Sau em ngoài , chỉ giúp chuyện đó mà em còn sinh con trai cho nữa!"

Câu lập tức chạm đúng nỗi đau của Giang Khải, biểu cảm mặt méo xệch trong thoáng chốc: "Nói đến con trai, ngày đó em bất cẩn thế, đứa bé đang yên đang lành mà bảo mất là mất ngay ."

Người đàn bà chẳng ăn kiểu gì, đến đứa con cũng giữ nổi, nếu vì cô giữ con thì giờ chẳng lâm cảnh tuyệt tự.

Lần đến lượt Tần Tâm Hủy chạm tự ái: "Anh Giang Khải câu thật lòng em đau quá, thực sự nghĩ là do em bất cẩn ?"

Giang Khải nhướng mày: "Chẳng lẽ ?"

Tần Tâm Hủy nghiến răng: "Tất nhiên là , kẻ hại con chúng , và em nghi ngờ kẻ đó ai khác, chính là con tiện nhân Bạch Du!"

Nói đoạn, cô kể chi tiết việc ngã như thế nào và tại nghi hại , kể đến mức Giang Khải đ.ấ.m "uỳnh" một phát cây.

"Khốn kiếp! Con tiện nhân Bạch Du đó, nhất định bắt nó nợ m.á.u trả bằng máu!"

"Hắt xì~"

Bạch Du hắt một cái.

Giang Lâm lập tức khoác thêm áo đại y cho cô: "Sắp đến kinh thành , đừng để lạnh."

Bạch Du ngước lên mỉm với , đó đưa mắt con gái và Niệm Niệm đang ngủ ở giường đối diện. Nhóc tì ngủ lăn lóc, một cái chân còn gác lên Niệm Niệm, tư thế ngủ của con bé càng lúc càng thể thống gì.

Cô bước xuống khỏi giường , tới nhấc chân nhóc tì khỏi Niệm Niệm. Cái mặt nhỏ của bé ngủ đỏ bừng lên, chẳng đang mơ thấy gì mà miệng cứ chép chép liên tục, trông đáng yêu vô cùng.

Niệm Niệm đúng lúc mơ màng tỉnh dậy, thấy Bạch Du định bế em liền vội : "Cô ơi, cô đừng bế em , con ngủ cùng em."

Cô bé ngủ đến mức má đỏ hồng như hai quả táo, Bạch Du xoa xoa cái đầu nhỏ của cô bé: "Em ngủ ngoan, cô lo em sẽ đẩy con xuống gầm giường, ngã xuống thì ."

Niệm Niệm: "Cô ơi, Niệm Niệm sợ đau , Niệm Niệm là trẻ lớn , ngã xuống cũng ạ. em còn nhỏ, ngã xuống thì tội lắm, nên Niệm Niệm bảo vệ em. Nhỡ em rơi xuống thì rơi trúng Niệm Niệm, như thế sẽ đau nữa."

Loading...