TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 361

Cập nhật lúc: 2025-12-18 09:54:50
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5gI9xo36

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tần Tâm Hủy, đến thăm cô kìa."

Làm việc quần quật cả ngày, Tần Tâm Hủy đang vật xuống giường với chân tay rã rời đau nhức thì thấy tiếng gọi với từ bên ngoài.

Cô sững sờ mất một lúc.

Cô đến nông trường hơn một năm, từng ai đến thăm, ngay cả khi cô m.a.n.g t.h.a.i đứa con của Giang Khải, nhà họ Giang cũng hề cử lấy một đến qua.

Nếu c.h.ế.t thì may bà còn đến thăm cô.

Nghĩ đến , đôi mày Tần Tâm Hủy nhíu chặt . Cô hối hận vì g.i.ế.c bà, mà là tiếc nuối vì đời sẽ còn thứ hai đối xử với cô như nữa.

lúc , ai đến cái nơi khỉ ho cò gáy để thăm cô chứ?

Tần Tâm Hủy chậm chạp bò dậy khỏi giường, tóc tai bù xù như tổ quạ, mặt mũi chẳng bao lâu rửa, bẩn thỉu và bóng nhẫy mỡ, nhưng cô chẳng mảy may quan tâm.

Cô cứ thế lê cái xác mệt mỏi ngoài.

Thế nhưng, cô nhanh chóng thấy hối hận.

Vừa bước , cô chạm mặt Giang Khải.

Chương 89: Đậu phụ rim

Tần Tâm Hủy đờ , cả cơ thể tự chủ mà run rẩy.

Cô thực sự ngờ Giang Khải đến đây thăm .

Cũng đúng, hồi mới đây, ngày nào cô cũng mong mỏi Giang Khải đến một cái, cứu cô khỏi cái địa ngục . Chỉ là hy vọng bao nhiêu thì thất vọng bấy nhiêu.

Cô trông ngóng từ lúc trời sáng đến tận tối mịt, Giang Khải vẫn bặt vô âm tín, thậm chí một chút nhu yếu phẩm cũng từng gửi cho cô. Tình yêu nồng cháy khi xưa dần biến thành hận thù. Cô cảm thấy nếu vì Giang Khải, chẳng gây hấn với Bạch Du khắp nơi, để lâm kết cục như hiện tại.

Những lúc hận thù lên đỉnh điểm, cô còn nguyền rủa Giang Khải sẽ tuyệt t.ử tuyệt tôn.

Thế nhưng lúc thấy Giang Khải, hận thù đều tan biến thành sự vui mừng khôn xiết. Cô như con thiêu lao về phía , nắm chặt lấy cánh tay Giang Khải: "Anh Giang Khải, đến thăm em , cuối cùng cũng đến thăm em !"

Chỉ khi đến nông trường, cô mới những ngày tháng ở nhà họ Bạch sướng đến thế nào, quần áo dâng, cơm nước bưng, đẻ hết lòng bảo vệ. Những ngày tháng ở đây quá khổ cực, như thể cả ngâm trong nước đắng . Cô rời khỏi cái nơi quỷ quái , nếu cô chắc chắn sẽ phát điên mất.

"Tâm Hủy, em đừng xúc động quá, chúng tìm chỗ nào đó chuyện."

Ánh mắt Giang Khải rơi xuống bàn tay đen gầy thô ráp, đồng thời còn bẩn thỉu của cô, đáy mắt hiện lên sự kinh ngạc, xen lẫn một chút chán ghét.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-361.html.]

Anh thực sự ngờ, mới đầy hai năm mà Tần Tâm Hủy biến thành cái dạng . Nếu ngoài đường, chắc chắn dám nhận quen. Cô như già cả chục tuổi, còn hôi bẩn. Cứ cái mái tóc mà xem, nghi là cô hai tháng gội đầu, chẳng bên trong giấu bao nhiêu chấy rận.

Nghĩ đến đây, Giang Khải theo bản năng hất tay cô , lùi hai bước để giữ cách với Tần Tâm Hủy.

Tần Tâm Hủy trở nên xí nhưng đầu óc thì ngu . Cô ngẩng đầu lên, nghi hoặc Giang Khải: "Anh Giang Khải chê em ?"

Giang Khải lập tức lắc đầu: "Anh ý đó, chỉ lo thấy thì ảnh hưởng đến em."

Tần Tâm Hủy thừa đang che đậy sự thật. Cô nông nỗi thì còn sợ ảnh hưởng gì nữa?

Giang Khải còn chịu dối để dỗ dành cô, ít nhất chứng tỏ trong lòng vẫn còn vị trí của cô. Nghĩ , cô lộ vẻ thẹn thùng: "Vâng, gốc cây chuyện . Mà Giang Khải định gì với em thế?"

Giang Khải theo hướng cô chỉ, cái cây lớn đó cách chỗ bảy tám mét, xung quanh chỗ nào cho nấp, động tĩnh gì là ngay, đúng là một nơi để chuyện.

"Được, đó."

Hai tới gốc cây lớn. Chỉ trong vài mét ngắn ngủi, Tần Tâm Hủy cố vuốt tóc tai và quần áo, nhưng chẳng tác dụng gì mấy, trông cô vẫn bẩn thỉu như cũ.

Giang Khải cũng vòng vo, chuyện hỏi thẳng: "Tâm Hủy, em rời khỏi đây ?"

Tần Tâm Hủy một nữa run b.ắ.n vì xúc động, ngay cả giọng cũng run rẩy: "Anh Giang Khải, cách đưa em khỏi đây ? Cầu xin , bằng bất cứ giá nào hãy đưa em với, em ở cái nơi quỷ quái thêm một giây nào nữa. Chỉ cần đưa em , em nguyện trâu ngựa cho , bảo em gì cũng !"

Giang Khải hài lòng với dáng vẻ cảm kích đến rơi nước mắt của cô. Khi thấy câu cuối cùng, nhướn mày hỏi: "Thật sự bảo gì cũng ?"

Tần Tâm Hủy vội vàng gật đầu: "Tất nhiên là thật . Nếu tin, thể đưa em đây bất cứ lúc nào. Anh đấy, bây giờ em chẳng còn chỗ dựa nào cả, duy nhất em thể trông cậy chỉ thôi."

Giang Khải tự nhiên chẳng mảy may cảm động vì mấy lời đó: "Vậy nếu bảo em g.i.ế.c thì ? Em cũng sẵn lòng chứ?"

Tần Tâm Hủy khựng , thẳng Giang Khải: "Anh em g.i.ế.c ai? Để em đoán xem, là chị họ em, trai ruột của ?"

Giang Khải hề tức giận vì đoán trúng, trái còn ha hả: "Nếu đúng là thế, em dám ?"

Tần Tâm Hủy suy nghĩ một chút: "Giang Lâm thì em dám, vì em đối thủ của , cũng thể tiếp cận . còn Bạch Du, chỉ cần cho em cơ hội, em sẽ ngần ngại tống cô xuống địa ngục!"

Giang Khải lớn: "Tốt lắm, hãy nhớ kỹ những gì em ngày hôm nay!"

Mắt Tần Tâm Hủy sáng rực lên: "Anh Giang Khải, ý là, thực sự thể đưa em khỏi đây ?"

Giang Khải gật đầu: "Tất nhiên là , nhưng em đừng vội mừng, bây giờ, đợi thêm một thời gian nữa."

Trong lòng Tần Tâm Hủy trào dâng nỗi thất vọng khôn tả, nhưng như sắp c.h.ế.t đuối, dù chỉ một tia hy vọng mỏng manh cô cũng cam tâm chìm nghỉm: "Một thời gian là bao lâu? Một năm, hai năm mười mấy năm? Anh cho em một cái hẹn chứ. Anh là em thể chịu đựng thêm nữa , ngày nào cũng ăn đủ no ngủ đủ giấc. Em chê em lôi thôi lếch thếch, nhưng tưởng em thế ? Ngày nào em cũng dậy từ lúc trời sáng để việc, mỗi ngày mười sáu mười bảy tiếng đồng hồ, mệt đến gãy cả lưng, còn tâm trí mà chưng diện cơ chứ?"

Loading...