TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 359

Cập nhật lúc: 2025-12-18 05:17:34
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qOLJbNq84

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh Lâm hiểu nổi, thậm chí để thuyết phục nhà họ Ngũ nhận đứa trẻ, còn tiếc mở mắt dối: " đứa bé cũng là hậu duệ của nhà họ Ngũ mà, bác xem nó giống con gái bác bao nhiêu."

Vợ chồng bác Ngũ và cô Triệu: "..."

Anh công an trẻ : "..."

Chỉ cần nào mắt mù đều , đứa trẻ chẳng nét nào giống nhà họ Ngũ cả. Cũng khó trách nhà họ Ngũ thấy ghê tởm như , đổi , cũng chẳng một đứa cháu ngoại như thế.

Anh Lâm thấy khuyên can tác dụng, sắc mặt cũng sa sầm xuống: "Bác Ngũ, thật với hai bác nhé, đứa trẻ hai bác nhận cũng nhận, cũng nhận. Bởi vì nó vẫn còn , nên thể gửi viện mồ côi . Viện mồ côi là nơi thu nhận trẻ em nơi nương tựa, nhưng đứa bé , ông bà ngoại, nó phù hợp với điều kiện thu nhận của viện. Cục công an chúng giúp hai bác trông nom một thời gian , thế cũng là tận tình tận nghĩa lắm ."

Từ lúc Lâm đến, tập trung chú ý đây. Lúc thấy nhà họ Ngũ kiên quyết nhận "cháu ngoại ruột", ai nấy đều bắt đầu bàn tán .

" thấy đồng chí công an đúng mà, đứa nhỏ dù cũng mang dòng m.á.u nhà họ Ngũ, tự nhiên là theo nhà ngoại ."

" cũng thấy thế, hơn nữa tình cảnh nhà họ Ngũ hiện giờ hậu duệ cũng , là cứ nhận về nuôi dạy cho , ba họ cậy nhờ đứa trẻ đấy."

" , ghê tởm thì chắc chắn là , nhưng Hà Đào c.h.ế.t mà, vả đứa trẻ tội tình gì , chẳng lẽ ngay cả cháu ngoại ruột thịt cũng cần?"

Nghe thấy những lời , vợ chồng bác Ngũ tức đến mức run rẩy.

Thế gian còn thiên lý ?

Con gái họ con súc vật hành hạ đến mức ngợm ngợm, tinh thần hoảng loạn, mà những còn ép họ nuôi con trai của nó!

Anh Lâm thấy về phía thì càng thêm lý lẽ: "Bác Ngũ, bác cứ giữ đứa nhỏ , đứa cháu ngoại lo hậu sự cho, đây chẳng là một loại phúc phận ?"

Lời dứt, phía đột nhiên vang lên một tiếng giễu cợt lạnh lùng: "Phúc phận cho , lấy ?"

Anh Lâm nhíu mày.

Mọi cũng đầu , thấy Bạch Du và Giang Lâm đang phía đám đông. Bạch Du lạnh lùng, còn Giang Lâm thì hai tay xách đầy đồ đạc.

Anh Lâm tự nhiên là nhận Giang Lâm, đối diện với ánh mắt băng giá của , theo bản năng rụt cổ , ngoan ngoãn ngậm miệng.

Bạch Du : "Những chuyện con súc vật Hà Đào , chắc hẳn ở đây đều rõ. Thử đặt cảnh của mà xem, nếu con gái các giam cầm suốt mười năm, hành hạ đến mất trí, bắt các nuôi hậu duệ của kẻ đó, các sẵn lòng ? Ai sẵn lòng thì mời bước đây!"

Mọi đồng loạt im bặt.

"Vợ chồng bác Ngũ và cô Triệu đủ t.h.ả.m , hy vọng những đừng đó lời sáo rỗng. Nếu các cảm thấy đứa trẻ vô tội, thì thể bế nó về nuôi dạy mà, để nó lo hậu sự cho các , chẳng cũng là một loại phúc phận ?"

Anh Lâm: "..."

Câu khác gì gọi thẳng tên .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-359.html.]

Bạch Du dừng một chút tiếp tục: "Là hại, nhà họ Ngũ quyền và tư cách từ chối nuôi dưỡng đứa trẻ . Chưa kể đứa nhỏ trông giống hệt Hà Đào, đổi là các , nếu bắt các sống chung với con của kẻ thù g.i.ế.c cha mỗi ngày, còn chăm bẵm từng li từng tí nuôi nó khôn lớn, các chịu nổi ?"

" chịu nổi."

Trong đám đông là ai lên tiếng đáp .

Tiếp đó, những khác cũng bắt đầu trả lời: " cũng sẵn lòng, thật thể hiểu tại vợ chồng bác Ngũ nhận đứa trẻ , là cũng nhận."

" cũng thế, nếu là , ngày bóp c.h.ế.t đứa nhỏ đó mất."

"Chứ còn gì nữa, đứa bé đó giống Hà Đào quá, đúng là chẳng giống ai cho ."

Vợ chồng bác Ngũ và cô Triệu thấy khi lời Bạch Du đổi thái độ, đều cô với ánh mắt đầy cảm kích.

Hai vợ chồng họ vốn vụng miệng, gặp chuyện cũng bao giờ thích tranh chấp với khác, nếu Bạch Du giúp đỡ, họ đúng là trăm miệng cũng bào chữa nổi.

Anh Lâm ho một tiếng: "Cô Bạch, ý của cô cũng hiểu, chỉ là hy vọng cũng thể thông cảm cho cục công an chúng ."

Viện mồ côi nhất quyết nhận đứa trẻ , chẳng lẽ để cục công an nuôi mãi ?

Nếu Hà Thiên con trai Hà Đào thì chắc chắn sẽ những gia đình hiếm muộn nhận nuôi, nhưng vấn đề chính ở chỗ đó, đặc biệt là đứa trẻ còn quá giống Hà Đào, khiến thấy sờ sợ.

Bạch Du thực thấy gửi đứa trẻ viện mồ côi cũng chắc là chuyện . Chuyện của Hà Đào gây chấn động quá lớn, dân mấy xã quanh đây đều cả, cách khác, Hà Thiên dù viện mồ côi cũng chẳng ai thèm nhận nuôi.

Hơn nữa dựa phận đặc thù của nó, khó mà khi lớn lên nó tìm nhà bác Ngũ .

Cô nghĩ cách nhất là đưa đứa trẻ thật xa, để ai thế của nó, từ đó về cắt đứt liên lạc.

Chỉ là nhất thời cô cũng chẳng tìm ai để nhận nuôi đứa bé.

Giang Lâm lướt đôi mày nhíu của cô, im lặng một lúc bảo: "Nếu vợ chồng bác Ngũ và cô Triệu ý kiến gì, cháu thể tìm một gia đình sẵn lòng nhận nuôi đứa trẻ , hai bác thấy ?"

Vợ chồng bác Ngũ và cô Triệu , bác Ngũ gật đầu: "Vậy thì cảm ơn đồng chí Giang nhiều lắm, vợ chồng đều ý kiến gì."

Không họ nhẫn tâm, cũng họ dồn đứa trẻ đường cùng, nếu nhận nuôi nó, họ cũng mừng cho nó.

Chỉ là bảo họ nuôi, họ thực sự nổi.

Anh Lâm chỉ quẳng cái gánh nặng Hà Thiên , còn ai nuôi đứa bé cũng chẳng bận tâm, thế nên chuyện cứ mà quyết định.

Những khác cũng thấy đây hẳn là một cách .

Có điều, nếu nhờ những lời phân tích thấu tình đạt lý của Bạch Du, chắc chắn sẽ nhảy chỉ trích vợ chồng bác Ngũ m.á.u lạnh. Dù ở thời đại nào cũng thiếu những kẻ "thánh nhân" thích dạy đời, nhưng hiện tại, dù trong lòng vẫn nghĩ thì ít nhất bề ngoài họ cũng dám .

Loading...