Bây giờ cô nghi ngờ gã luôn giả vờ thọt chân, nhưng mục đích của gã là gì?
Ánh mắt gã trung niên quét qua những bên trong, cuối cùng dừng đầy âm hiểm Bạch Du: "Là mày, là mày đưa tới đây."
Bạch Du đối diện với đôi mắt âm lãnh như rắn độc của gã, rùng một cái rõ rệt, nhưng cô vẫn kìm chế để lộ ngoài: "Hà Đào, khuyên nhất đừng kháng cự, nếu đồng chí công an sẽ b.ắ.n hạ tại chỗ!"
Gã trung niên , từ mũi hừ lạnh một tiếng khinh miệt: "Đồng chí công an mà mày là con gà yếu ớt đấy chứ?"
Ngụy - gà yếu - Quang Diệu: "..."
Ngụy Quang Diệu tuy ngành công an nhưng chiều cao lý tưởng lắm, chỉ hơn một mét bảy một chút, thể hình cũng quá vạm vỡ, Hà Đào đ.â.m trúng t.ử huyệt của bằng hai câu mỉa mai.
Ngụy Quang Diệu vẫn trách nhiệm: "Đồng nghiệp của sẽ đến đây ngay thôi. Hà Đào, những chuyện táng tận lương tâm thế , cục công an sẽ giăng thiên la địa võng bắt , thoát nổi !"
"Anh yên tâm, sẽ g.i.ế.c sạch các mới trốn!"
Hà Đào rõ ràng để lời đe dọa của Ngụy Quang Diệu mắt, cũng định thả trong phòng .
Đây là một kẻ biến thái m.á.u lạnh.
Nói xong, đôi mắt âm u của gã cứ đảo qua đảo trong phòng, đang tìm thứ gì.
Bạch Du liếc qua đống xương mặt đất, mắt đảo liên hồi: "Trên đời chẳng lẽ thứ gì quan tâm ? Ví dụ như... đứa trẻ?"
Câu như nhấn nút công tắc, gương mặt Hà Đào méo xệch, gào thét: "Trả con trai cho tao!"
Con trai?!
Lời Hà Đào thốt , ngoại trừ Ngũ Hiểu Đường, ba còn đều sững sờ.
Chưa từng gã con trai, nếu , thì... tám chín phần mười là con chung với Ngũ Hiểu Đường.
Đồ súc vật!
Ngũ Hiểu Đường mất tích mười năm, tìm thấy trong hầm ngầm nhà gã, thực chuyện xâm hại là điều sớm muộn cũng nghĩ tới, nhưng khi sự thật bày mắt, Bạch Du vẫn thấy buồn nôn.
vấn đề là, lúc nãy cô và bác Ngũ xuống hề thấy đứa trẻ nào cả!
Không!
Bạch Du cố gắng nhớ môi trường trong hầm ngầm, lúc cô chú ý thấy một góc chỗ lồi lên, chỉ là thứ đó mấy bộ quần áo phủ lên, cô tưởng là đống quần áo cũ đồ đạc gì nên để tâm.
Chẳng lẽ... đó quần áo mà là đứa trẻ?
Sắc mặt Bạch Du biến đổi, nếu đống quần áo đó là trẻ con, chẳng nghĩa là nếu họ đến muộn một chút, đứa bé đó sẽ Ngũ Hiểu Đường bịt mũi cho c.h.ế.t ngạt?
Lúc Ngũ Hiểu Đường còn nôn m.á.u nữa mà đất co giật , miệng phát những tiếng "ú ớ" vô thức. Bác Ngũ ôm lấy cô, cuống quýt an ủi trong bất lực.
Bạch Du thể hình của Ngụy Quang Diệu, thấy đ.á.n.h chắc là đối thủ của Hà Đào. Cô cùng bác Ngũ và Ngụy Quang Diệu đồng loạt tay họa may mới khống chế gã, nhưng như thế chắc chắn sẽ trải qua một trận huyết chiến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-355.html.]
Đây điều Bạch Du .
Không thể dùng võ thì chỉ thể dùng trí.
Bạch Du ho nhẹ một tiếng : "Con trai vẫn ở trong hầm ngầm đấy, thì tự nhảy xuống mà tìm. Còn nữa, đừng trách chúng nhắc , tình hình con trai hiện giờ nguy hiểm, chậm trễ chút nữa là nó dễ ngạt thở mà c.h.ế.t lắm."
Lời dứt, căn phòng im lặng vài giây.
Bác Ngũ trợn tròn mắt, đó đau đớn đến tột cùng, nhanh biểu cảm biến thành cơn giận ngút trời. Khi bác định cướp lấy cây rìu trong tay Ngụy Quang Diệu để liều mạng với Hà Đào nữa, Bạch Du khẽ lắc đầu với bác.
Hà Đào nổ đom đóm mắt: "Chúng mày gì con trai tao?!"
Bạch Du nhún vai, trả lời.
Thấy Hà Đào càng thêm sốt ruột như lửa đốt, đôi bàn tay cầm cuốc nổi đầy gân xanh, cứ như bổ một nhát c.h.ế.t tươi những trong phòng.
Ngụy Quang Diệu cảnh giác gã.
Bầu khí căng thẳng đến cực độ, ai dám thở mạnh.
Ngay trong lúc nghìn cân treo sợi tóc , từ hầm ngầm đột nhiên phát tiếng yếu ớt, như tiếng mèo kêu, nếu lúc trong phòng quá yên tĩnh thì e là thấy .
Thực sự trẻ con!
Tim Bạch Du thắt .
Hà Đào như phát điên, lao thẳng về phía lối hầm ngầm.
Hành động Bạch Du và Ngụy Quang Diệu giật nảy , cứ tưởng gã định liều mạng, nào ngờ Hà Đào chạy đến cửa hầm, chẳng thèm suy nghĩ mà nhảy phắt xuống.
Bạch Du sững một lát lập tức hồn: "Nhanh, mau chặn cánh cửa gỗ !"
Ngụy Quang Diệu thấy thế liền vứt cây rìu trong tay, cùng Bạch Du đóng sập cánh cửa gỗ , đó khênh hũ gạo lớn đè lên . Sợ lực của Hà Đào quá mạnh, Ngụy Quang Diệu nghĩ một lúc chạy ngoài khênh thêm một tảng đá lớn đè lên tiếp.
Làm xong tất cả, hai , đều thở phào nhẹ nhõm.
Bạch Du lúc nãy cũng chỉ là đ.á.n.h liều thử xem , ngờ tên biến thái Hà Đào quan tâm đến đứa con của gã như . Cũng là do họ may mắn, đứa bé đó sớm muộn, đúng lúc mà thét lên.
Bạch Du bác Ngũ: "Bác Ngũ, giờ chúng đến đồn công an báo án thôi ạ."
Bác Ngũ lặng một hồi lâu mới cõng con gái lên: "Được."
Đi báo án đồng nghĩa với việc chuyện con gái giam cầm, xâm hại sẽ thể giấu giếm những khác, cũng đồng nghĩa với việc gia đình bác sẽ một nữa cuốn vòng xoáy dư luận. Bác một thoáng lưỡng lự.
Bác lo lắng vợ và con gái đều thể chịu đựng sự chỉ trỏ của đời, thể đối mặt với những ánh mắt dị nghị. Bác càng lo vợ và con gái vì thế mà sụp đổ. Họ giống như những cánh diều chao đảo vách đá, chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng thể khiến họ rơi xuống vực sâu muôn trượng thể đầu.
khi đối diện với đôi mắt trong veo và kiên định của Bạch Du, bác lập tức tỉnh ngộ.
Nếu báo án, nghĩa là con súc vật Hà Đào sẽ mãi mãi pháp luật trừng trị. Trừ khi bác tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t nó, nếu họ vẫn sống trong sự đe dọa và bóng ma của gã. bác , dù căm hận gã đến , bác cũng thể xuống tay g.i.ế.c .
Bạch Du và bác Ngũ cõng Ngũ Hiểu Đường rời .