Nói xong, cô cùng bác Ngũ theo Thổ Đậu Bính khỏi sân.
Cùng lúc đó.
Tại kinh thành xa xôi, cha con Giang Khởi Bang và Giang Khải lúc vẫn đang quỳ giữa sân tứ hợp viện. Hai cha con quỳ từ hôm qua đến giờ, tròn một ngày một đêm, ăn một hạt cơm, uống một giọt nước. Dưới cái nắng gắt, cả hai đều hoa mắt chóng mặt, gần như ngất lịm .
Giang Khải : "Ba, ông nội thế là quá đáng quá . Cứ quỳ tiếp thế thì đầu gối hai cha con hỏng mất."
"..."
Giang Khởi Bang liếc một cái, đáp lời.
Không ông lên tiếng, mà là lúc ông chẳng còn chút sức lực nào để nữa.
Nếu còn một tia sức lực, ông nhất định bóp c.h.ế.t cái thằng ngu xuẩn đầu tiên!
Nếu tại , ông mất mặt đến thế? Giờ chắc cả kinh thành những ai quen ông đều đang xem ông như một trò .
Nào là Thanh Hoa Bắc Đại tranh giành lấy, nào là bài thi tráo đổi, lời quỷ quái!
250 điểm, đúng là một thằng đồ ngốc chính hiệu!
Ông cũng là do đầu óc lú lẫn mới tin lời thằng ngu , chạy đến tận Cục Giáo d.ụ.c đòi công bằng, giờ thì hối hận đến xanh cả ruột.
Ngay lúc hai cha con sắp ngất xỉu, ông cụ Giang cuối cùng cũng sai bác Vương thông báo cho họ nhà.
Giang Khải cứ ngỡ quỳ một ngày , ông nội dù giận đến mấy thì giờ cũng nên nguôi giận, nào ngờ bước ông cụ :
"Bây giờ cho hai lựa chọn. Một là về đại tây bắc, cả đời nếu sự cho phép của , nửa bước cũng rời khỏi đó."
Giang Khải tức đến suýt nôn máu, đôi mắt bùng lên ngọn lửa giận dữ: "Vậy dám hỏi ông nội, lựa chọn thứ hai là gì?"
Ông cụ Giang đối diện với ánh mắt ngang ngược phục của , lạnh lùng đáp: "Nếu bằng lòng, thì kể từ hôm nay, còn là con cháu nhà họ Giang nữa!"
Lời dứt, phòng khách rơi một lặng c.h.ế.t chóc.
Giang Khởi Bang vốn dĩ đầu óc đang mê , cổ họng khô khốc, thấy lời thì lập tức tỉnh cả : "Ba..."
"Anh câm miệng cho , lát nữa sẽ tính sổ với cái đồ ngu như !"
Ông cụ Giang để ông hết quát lớn ngăn .
Giang Khởi Bang: "..."
Biết thế ông chẳng lên tiếng cho xong, ông vẫn rút bài học, cứ hết đến khác thằng con ngu xuẩn nó hố thế ?
Giang Khải siết chặt hai nắm tay, gân xanh trán giật liên hồi: "Ông nội, từ nhỏ cháu hỏi ông một câu, ba là cháu nội của ông, chẳng lẽ cháu thì ? Trong lòng ông, phút giây nào ông thực sự nghĩ cho đứa cháu ?"
Ông cụ Giang , ánh mắt tràn đầy sự thất vọng: "Vậy , đây chính là câu trả lời của ?"
Giang Khải : "Đây câu trả lời của cháu, mà là con đường ông ép cháu chọn. Nếu cháu thật sự về đại tây bắc thì cả đời cháu coi như xong, vĩnh viễn ngóc đầu lên nổi, vĩnh viễn bao giờ vượt qua ba. Cháu cam tâm!"
Hắn là sáng tạo thế giới , là chủ tể của thế giới !
Làm thể sống nhu nhược ở cái nơi đại tây bắc đó cả đời . Sang năm là cải cách mở cửa , dù sự hỗ trợ của nhà họ Giang, vẫn thể dựa làn gió thời đại để trở thành giàu nhất!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-351.html.]
Trong cuốn sách đó, Giang Vũ trở thành giàu nhất là để cung cấp nguồn vốn bất tận cho . Giờ thể theo con đường chính trị, cái danh hiệu giàu nhất đó đổi thành tên !
Đứng đầu gió của thời đại, đến con lợn cũng thể bay lên, huống chi là đứa con của vận khí?
Ông cụ Giang chỉ tay cửa: "Vậy thì cút ngay khỏi đây cho , đừng là con cháu nhà họ Giang! Cũng đừng mượn danh tiếng nhà họ Giang chuyện , nếu sẽ đ.á.n.h gãy chân !"
Giang Khải cảm thấy hai chân lạnh toát, nhưng vẫn hất cằm : "Giang Khải dù c.h.ế.t đói c.h.ế.t khát cũng bước chân nhà họ Giang thêm một bước nào nữa. Có điều, hy vọng ông nội nhất đừng hối hận!"
Nói xong, bước khỏi nhà họ Giang.
Đợi khi thành giàu nhất, sẽ tát thẳng mặt trong nhà họ Giang.
Nghĩ đến việc sang năm là ngày giỗ của Giang Lâm, lòng tràn ngập khoái cảm.
"..."
Giang Khởi Bang theo bóng lưng dứt khoát của Giang Khải, thực sự hận thể đ.á.n.h gãy hai chân ngay lúc .
Bạch Du chuyện Giang Khải đuổi khỏi nhà họ Giang.
Lúc cô và bác Ngũ đang theo chân Thổ Đậu Bính vòng vèo, chạy tầm hơn nửa tiếng mới dừng bên cạnh một đống rác lớn.
"..."
Bác Ngũ đống rác, lòng chùng xuống hẳn.
Nếu miếng ngọc bội nhặt ở đống rác, nghĩa là manh mối thể đứt đoạn.
lúc , từ trong căn nhà đổ nát cạnh đống rác đột nhiên một đàn ông xách bô .
Bạch Du kỹ, giật sững sờ:
Chính là đàn ông đ.â.m sầm cô sáng nay.
Chương 86: Thổ Đậu Bính
Khoảnh khắc thấy gã trung niên đó, hiểu Bạch Du theo bản năng cảm thấy để đối phương thấy .
Thế là cô nhanh chóng thụp xuống, mượn địa hình xung quanh để che giấu bản , đồng thời khẽ gọi bác Ngũ bên cạnh cũng xuống theo.
Bác Ngũ tuy chuyện gì nhưng phản ứng nhanh, học theo dáng vẻ của Bạch Du mà thấp xuống. Chỗ bác một tảng đá, vặn che khuất bóng .
Buồn nhất là Thổ Đậu Bính, thấy chủ nhân xuống, nó cũng vội vàng áp sát bốn chân xuống đất, còn lấy chân ôm lấy mõm, vẻ dám thở mạnh. Nếu cảnh cho phép, Bạch Du chắc chắn bật thành tiếng.
Gã trung niên dường như nhận điều bất thường, gã về phía Bạch Du, đôi mắt âm u như loài rắn độc, tỏa ánh quái dị.
Ngoại trừ tiếng gió thổi cỏ lay, xung quanh im phăng phắc, một tiếng động.
Gã trung niên một hồi lâu mới đổ bô đống rác bên cạnh. Ngay khi Bạch Du nghĩ gã đổ xong sẽ , gã kéo cái chân thọt về phía chỗ Bạch Du đang ẩn nấp.
Một bước, hai bước, ba bước...
Nhìn gã trung niên càng lúc càng tiến gần, tim Bạch Du treo ngược lên tận cổ họng.
Cô ngờ tên thọt đa nghi đến thế, lòng bàn tay cô lúc đẫm mồ hôi lạnh.