TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 348
Cập nhật lúc: 2025-12-18 05:08:03
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7VA6pnhRqc
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gã trung niên thấy lời Bạch Du, ngoảnh đầu lườm cô một cái sắc lẹm, khập khiễng lê cái chân thọt chạy mất dạng.
Đợi gã khuất, bà cụ Bạch mới thấy hai chân bủn rủn, phịch xuống cái ghế băng dài bên cạnh : "Lão già sống từng tuổi , đây là đầu thấy ánh mắt đáng sợ thế , mấy đứa ngoài mà thấy gã thì cố mà tránh xa ."
"Bà yên tâm, cháu đối đầu trực diện với hạng đó . Có điều gã ăn mặc với hành xử quái dị quá, chẳng giống bình thường."
Bạch Du trấn an bà nội vỗ về hai đứa nhỏ. Nhóc tì nhà cô là do thấy ánh mắt gã đó còn quá nhỏ nên hiểu, ngược chẳng hề sợ hãi. Chỉ Niệm Niệm là mặt mày xanh mét, Bạch Du dỗ dành một lúc lâu con bé mới đỡ hơn.
Thời buổi ai nấy đều chẳng dư dả gì, mặc quần áo vá chằng vá đốp là chuyện thường tình, nhưng rách rưới bẩn thỉu và bốc mùi như gã lúc nãy thì nếu kẻ lang thang cũng là phường thần kinh.
Cô nghiêng về giả thuyết hơn, nhưng gã thể mò đến bệnh viện, còn hiểu tiếng nên qua cũng giống bệnh cho lắm.
Dù cũng chỉ là kẻ lạ mặt vô tình chạm trán, Bạch Du cũng để tâm quá nhiều. Chờ sắc mặt bà nội khá hơn, cô mới dắt cả nhà về.
Đến tối, Niệm Niệm đột nhiên phát sốt cao, còn bóng đè. Con bé cứ nhắm nghiền mắt mà nước mắt chảy ròng ròng, miệng lẩm bẩm những câu như đừng qua đây, khiến Bạch Du cảm thấy áy náy, nghĩ chắc hẳn con bé chuyện ban ngày cho khiếp vía.
lúc Giang Lâm nhà, Bạch Du đành gọi chị Lôi cùng đưa Niệm Niệm đến bệnh viện. Cơn sốt của Niệm Niệm đến dữ dội, hai gò má nhỏ cháy rực lên.
Niệm Niệm ngoan lắm, lúc tỉnh dậy hề quấy , chọc kim tiêm cũng chẳng rơi lệ. Bạch Du để bé tựa ngủ, bé còn lo nặng sẽ cô mệt, sự hiểu chuyện khiến xót xa vô cùng.
Cũng may đến lúc tảng sáng, cơn sốt của Niệm Niệm cuối cùng lui. Chỉ là mới qua một đêm, chút thịt khó khăn lắm mới nuôi lên mặt con bé xẹp xuống hẳn, Bạch Du định bụng đợi bé khỏi hẳn sẽ tẩm bổ thật .
Vì chị Lôi còn về bữa sáng cho mấy đứa nhỏ ở nhà nên về từ lúc hừng đông. Bạch Du đợi ở bệnh viện đến khi bác sĩ cam đoan Niệm Niệm mới cõng bé về.
"Cô ơi, Niệm Niệm tự mà, cô để Niệm Niệm xuống ạ."
Vừa ốm dậy, giọng cô bé vẻ yếu ớt nhưng vẫn kiên trì đòi tự bộ.
Bạch Du vỗ nhẹ m.ô.n.g nhỏ của bé, đặt bé xuống: "Cô mệt , con cứ yên tâm ngủ lưng cô , về nhà cô món ngon cho ăn nhé."
Cô bé vòng đôi tay gầy guộc ôm lấy cổ cô, giọng mềm mại: "Con cảm ơn cô ạ."
"Không gì."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-348.html.]
Bạch Du khẽ đáp. Đôi khi cô thấy Niệm Niệm thật sự là ngoan đến mức quá mức cần thiết.
Trong một năm qua, Niệm Niệm cao lên ít, nét mặt cũng dần thanh thoát hơn, qua thấy là một mỹ nhân tương lai. Bé đối với Thư Thư cũng hết mực yêu thương, dù bản cũng chỉ là một đứa trẻ nhưng luôn dáng chị lớn để che chở và nhường nhịn em.
Chỉ là do những trải nghiệm đây bé quá nhạy cảm, vì những âm thanh xung quanh khiến bé thiếu cảm giác an mà ở nhà bé luôn tranh việc: cho gà ăn, tưới hoa tưới rau, giúp bày bát đũa, khi trời quá lạnh còn tự giặt quần áo . Cho dù Bạch Du bảo bé chơi, bé cũng xong việc mới .
Lúc đầu Bạch Du cũng định ngăn cản, nhưng đó thì cứ để mặc bé. Cảm giác an cho là cho ngay , nếu bé thấy việc khiến thấy yên tâm hơn thì cô hà tất ngăn cản gì?
Vừa bước khỏi bệnh viện, một bất chợt gọi giật Bạch Du .
"Bác Ngũ, cháu chào bác. Sao bác cũng đến bệnh viện thế ạ?"
Bạch Du đầu mới nhận gọi là bác Ngũ. Đứng bên cạnh bác là một phụ nữ tầm bốn mươi tuổi, gương mặt trái xoan, làn da trắng trẻo mịn màng, dù mặt dấu vết của năm tháng nhưng vẫn toát lên vẻ phong thái của một đại mỹ nhân thuở trẻ.
"Vợ bác khó ở, bác đưa bà đến khám lấy ít thuốc." Bác Ngũ giới thiệu hai với , "Đây chính là cô Bạch Du mà vẫn thường nhắc với bà đấy."
Triệu Ký Thu nở nụ dịu dàng: "Chào cô Bạch, cô đạt thành tích cao trong kỳ thi đại học, chúc mừng cô nhé."
Bạch Du đáp: "Cháu cảm ơn cô Triệu ạ. Bình thường cháu bác tặng bao nhiêu đồ mà vẫn đến thăm cô nào, thật là thất lễ quá."
Sở dĩ cô từng đến thăm là vì sức khỏe cô Triệu , quanh năm sống khép kín ít khi giao thiệp với ngoài. Một lý do khác nữa là liên quan đến thế và trải nghiệm của hai vợ chồng họ.
Bác Ngũ năm xưa là giáo sư đại học, tài hoa xuất chúng, cả đồng nghiệp lẫn sinh viên kính trọng. Còn cô Triệu thì xinh , tài thêu thùa xuất quỷ nhập thần, hai vốn là một cặp trai tài gái sắc vô cùng xứng đôi. Thế nhưng mười năm biến động đảo lộn tất cả.
Ông nội cô Triệu từng là thợ thêu trong cung đình, cha cô từng mở xưởng thêu, thời kỳ hưng thịnh nhất xưởng thuê tới cả trăm . Và tất cả những điều đó trở thành bằng chứng và cái thóp để tấn công cô Triệu.
Bác Ngũ vì bảo vệ vợ mà tán gia bại sản, dùng hết mối quan hệ mới giúp vợ chuồng bò. Thế nhưng phận chẳng tha cho đôi vợ chồng , lâu , con gái họ đột ngột mất tích.
Nói là mất tích, nhưng ít kẻ thề thốt rằng thấy con gái bác Ngũ là Ngũ Hiểu Đường lén lút cùng một đàn ông, nên đều đoán con bé mất tích mà là bỏ trốn theo trai.
Vợ chồng bác Ngũ chắc chắn tin những lời quỷ quái đó. Trong mắt họ, con gái là gia giáo, tuyệt đối bao giờ chuyện như . Hai vợ chồng tìm khắp nơi thể nhưng Ngũ Hiểu Đường cứ thế bặt vô âm tín, sống thấy c.h.ế.t thấy xác.
Nửa năm , gã đàn ông lén lút cùng Ngũ Hiểu Đường xuất hiện, nhưng xuất hiện ở đồn công an vì bắt do phạm pháp. Bác Ngũ tốn bao nhiêu tiền của để gặp gã, nhưng nhận một tin tức khiến cả hai đau đớn đến c.h.ế.t sống — Ngũ Hiểu Đường c.h.ế.t.
Gã đó khi Ngũ Hiểu Đường bỏ trốn cùng thì may rơi xuống sông và nước cuốn . Hắn tìm kiếm quanh đó nửa tháng trời nhưng vớt xác, cho rằng xác cá sông ăn thịt mất .