Bạch Du cắt hai miếng đậu phụ thành tám lát, xếp gọn đĩa. Tôm bóc vỏ, rút chỉ đen đặt lên mặt đậu phụ. Tiếp đó, cô lấy một cái bát khác, đập ba quả trứng, thêm chút muối và lượng nước ấm gấp rưỡi lượng trứng, khuấy đều đổ nước trứng đĩa đậu phụ, đợi nước sôi thì cho xửng hấp trong năm phút.
Nếu là lớn ăn, khi bưng sẽ rắc thêm chút hành lá rưới chút dầu nóng để dậy mùi thơm. vì cho mấy đứa nhỏ nên Bạch Du lược bỏ bước cuối cùng .
Sau đó, cô còn thêm vài món ăn nhẹ như bánh bao áp chảo tam tiên, canh gà ngô cà rốt, bánh bông lan trứng...
Tôn Thúy Vi chỉ thi 188 điểm, đến đại học bình thường cũng chẳng nổi nên tâm trạng cực kỳ ảo não, thế là bế cặp sinh đôi sang nhà Bạch Du tìm sự an ủi.
Lúc , ngửi thấy mùi thơm nức mũi đưa tới, trái tim "tan nát" của cô nàng lập tức vỗ về.
Cô chẳng màng tới hai thằng con đang há mồm chờ ăn, gắp ngay một miếng chả ngó sen bỏ miệng, khóe môi đang trễ xuống liền cong tớn lên: "Cậu bảo Quảng Thành học đại học, tớ để ăn đồ ngon thế đây?"
Chả ngó sen của sư phụ Diêu cô cũng từng ăn qua, vị khá , nhưng so với món Bạch Du thì vẫn cứ thiếu một chút tinh tế.
Chả ngó sen của Bạch Du lớp vỏ ngoài giòn rụm, bên trong ngó sen tươi giòn bọc lấy nhân thịt đậm đà, ngon đến lạ lùng.
Bánh bao áp chảo tam tiên thì giòn mềm, c.ắ.n một miếng, nước thịt tràn ngập khoang miệng, thơm đến mức suýt thì nuốt cả lưỡi. Ngay cả món canh gà ngô cà rốt bình thường, Bạch Du cũng ngọt thanh hơn hẳn khác. Nếu cô mà là đàn ông, chắc chắn cưới Bạch Du về nhà giấu kỹ mới .
Nhóc tì nhà Bạch Du ngửi thấy mùi thơm, nước miếng sớm chảy ròng ròng: "Mẹ, ăn, ăn!"
Bạch Du múc cho bé một bát nhỏ, để bé ghế tự xúc ăn. Từ lúc bé tám tháng, cô bắt đầu rèn tính tự lập, mỗi đến bữa đều cố gắng để bé tự xử lý.
Tất nhiên cổ tay nhóc tì vẫn nhiều lực, mỗi ăn là đổ tung tóe bàn áo, nên cô đặc biệt may cho bé nhiều yếm nhỏ để đổi, bẩn thì đem giặt.
Có thấy cô thì bảo vội vàng quá, trẻ con bé tí gì mà tự ăn, còn giặt bao nhiêu là yếm mỗi ngày, thấy phiền ?
Bạch Du chẳng thấy phiền, cũng giải thích cách của . Mỗi một phương pháp giáo d.ụ.c con cái khác , cô chiều con nhưng con trở thành một đứa trẻ độc lập, kiêu căng. Nhóc tì thông minh hơn những đứa trẻ khác nên cô đặc biệt chú ý đến những chi tiết nhỏ .
Hai em sinh đôi nhà Tôn Thúy Vi thấy chỉ lo ăn, chẳng thèm ngó ngàng đến "sự sống c.h.ế.t" của thì bắt đầu "a a" kêu loạn lên.
Tôn Thúy Vi hai thằng con, con gái Bạch Du, bỗng thấy miếng thịt trong miệng chẳng còn thơm nữa: "Bé Thư Thư bao nhiêu lời , mà hai thằng nhóc nhà tớ đến 'ba, ' còn chẳng gọi. Rõ ràng sinh Thư Thư vài phút thôi mà chênh lệch thế ?"
Bạch Du bảo: "Chuyện năng là tùy từng đứa, đừng lo lắng quá, con khỏe mạnh là ."
Tôn Thúy Vi lắc đầu: "Không chỉ chuyện chuyện , Thư Thư kìa, con bé tự ăn , còn hai thằng vẫn để đút. Tớ quyết định , về nhà tớ cũng một tá yếm, tớ sẽ rèn hai em tự ăn!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-346.html.]
Nói chuyện thua con nhà Bạch Du , ăn uống thể thua thêm nữa.
"Để trẻ con tự ăn là , rèn tính tự lập sớm cho chúng." Bạch Du tán thành, chuyển chủ đề: "Lần thi đại học đỗ, tớ thấy thể tiếp tục ôn tập, chiến tiếp."
Khóa đầu tiên khôi phục thi đại học, điểm chuẩn thấp nhất đại học thường là 221 điểm, trường trọng điểm là 320 điểm. Tôn Thúy Vi thua ở chỗ bắt đầu ôn quá muộn, nếu giờ nghiêm túc học thì chắc đỗ.
Nhắc mới nhớ, Tôn Thúy Vi là duy nhất cô thuyết phục thi thành công. Ban đầu cô nàng cũng chẳng thi, ai ngờ đến ngày cuối cùng hết hạn đăng ký chạy nộp đơn.
Dù điều gì cô nàng đổi ý, nhưng theo cô, dám thử sức là một bước tiến lớn .
Thực trong ba , cô kỳ vọng nhất ban đầu là Lâm Hướng Tuyết. Tuy Lâm Hướng Tuyết cũng thích học hành, nhưng với gia thế nhà cô , cô cứ ngỡ nhà sẽ khuyên bảo cô thi, ngờ cô là đầu tiên từ chối.
Điều cô chút hiểu nổi.
Tôn Thúy Vi c.ắ.n một miếng bánh trứng, vị mềm xốp ngọt dịu cô híp cả mắt: "Để tính , mà thật sự Thanh Hoa Bắc Đại ?"
Nguyện vọng một của Bạch Du là Đại học Trung Sơn, chỉ là điểm cô cao quá, khiến lãnh đạo của cả Thanh Hoa và Bắc Đại đều đích gọi điện giành , còn tuyên bố chỉ cần cô chịu về trường, chọn chuyên ngành nào cũng .
Thế nhưng Bạch Du từ chối.
Bạch Du đáp: "Ừm, ."
Cô chọn Đại học Trung Sơn chủ yếu vì nó ở Quảng Thành, khá gần đảo Quỳnh Châu, nghỉ lễ cô còn thể về thăm con và Giang Lâm. Nếu Thanh Hoa Bắc Đại tận kinh thành, con cái chắc chắn theo cô , lúc đó Giang Lâm sẽ thành kẻ cô độc một .
Cô đành lòng.
Thứ hai là vì Giang Khải về kinh thành, nhóc tì còn nhỏ, cô yên tâm để con ở cùng một nơi với . Chẳng thà đề phòng còn hơn, vạn nhất chuyện gì xảy , cô hối hận cũng kịp.
Lúc , tại kinh thành xa xôi, ông cụ Giang đang khoe khoang về cô cháu dâu Bạch Du với ông cụ Trần — đối thủ lâu năm của .
"Lão già , giờ ông chịu thừa nhận mắt của ? Cháu dâu Bạch Du từ lúc mới sinh thấy nó thông minh lanh lợi , nên mới vung tay định đoạt hôn sự ngay từ đầu đấy. Trước đây còn bảo tư tưởng phong kiến, bày đặt đính hôn từ bé, giờ ông thấy , Bạch Du thi 493 điểm, nhất tỉnh Mân, Thanh Hoa Bắc Đại đều đang giành giật nó kìa, trong lòng ông đang ghen tị lắm đúng ?"
Ông cụ Trần: "..."
Đắc ý cái quái gì chứ, lão già nhà ông tự thi 493 điểm .
Vả , năm đó định hôn sự từ bé là bà cụ Giang quá cố, chẳng liên quan gì đến lão già cả.