Điều nếu đặt ở hậu thế chắc chắn là đúng quy định, nhưng chờ đợi tận mười năm kỳ thi đại học mới khôi phục, với tư cách là giám thị, thầy giáo hy vọng tất cả học sinh đều thể nắm bắt cơ hội hiếm để thi đỗ ngôi trường đại học lý tưởng.
Bạch Du cảm kích ý của thầy: Cảm ơn thầy, nhưng em kiểm tra hai ạ.
Nghe , giám thị mới gì thêm, nhưng trong lòng thầm kinh ngạc. Lúc nãy một vòng quanh lớp, thầy thấy ít vẫn còn nhiều câu xong hoặc , mà cô học trò những nộp bài sớm nửa tiếng mà còn kiểm tra tận hai , chứng tỏ cô tự tin bài của .
Những thí sinh khác thấy Bạch Du nộp bài, lòng khỏi lo lắng theo.
Trong đó bao gồm cả Tôn Thúy Vi, cô vốn là Bạch Du thuyết phục tạm thời thi, vì thời gian gấp gáp nên nhiều kiến thức cô vẫn ôn tới, lúc một nửa câu hỏi cô vẫn để trống.
Ra khỏi phòng thi, Bạch Du liếc mắt thấy Giang Lâm đang ở cổng, tay cầm một chiếc bình sưởi và một bình giữ nhiệt, mắt rời khỏi lối . Vừa thấy cô, khóe miệng vô thức nhếch lên.
Bạch Du rảo bước chạy , thở trắng xóa: Chẳng em bảo đừng đến ?
Sáng nay bà nội và Giang Lâm đưa cô thi nhưng cô từ chối. Thời tiết quá lạnh, nhất là bà nội tuổi cao, cô nỡ để họ ngoài hóng gió lạnh.
Giang Lâm thấy mũi và tay cô lạnh đến đỏ ửng, vội vàng nhét bình sưởi tay cô, đội chiếc mũ quân nhu lên đầu cô: Bà nội lo em lạnh nên ở nhà chuẩn sẵn bình sưởi với canh gà đợi em về uống, thời gian nên nghĩ là mang đến cho em.
Trong lòng Bạch Du ấm áp vô cùng, tay ôm bình sưởi, cả lập tức ấm lên: Lần đừng nữa, nếu em nộp bài sớm, chẳng lẽ định trong gió thêm nửa tiếng nữa ?
Giang Lâm cô, tuy mở miệng phản bác nhưng biểu cảm đó rõ tất cả.
Cũng của những thí sinh khác đang chờ bên ngoài, thấy Bạch Du là đầu tiên ngoài, họ liền vây quanh hỏi han đủ điều.
Đồng chí , cô ở phòng thi nào thế? Cô thấy chồng , chồng ở phòng thi năm.
Bạch Du lắc đầu: Em ở phòng thi ba ạ.
Con trai cũng ở phòng thi ba, nó tên là Trần Vệ Quốc, cô gái, cô con bài thế nào ? Sao đến giờ nó vẫn ?
Bạch Du bảo: Bác đừng vội, đến giờ nộp bài mà...
Chưa đến giờ nộp bài, thế cô ?
Mọi còn định hỏi tiếp, nhưng Giang Lâm tiến lên một bước chắn mặt Bạch Du, với : Rất xin , vợ còn về chuẩn cho môn thi chiều nay. Sắp đến giờ nộp bài , vấn đề gì thì đợi nhà hỏi nhé.
Bạch Du trông xinh xắn, thấy dễ tính, nhưng Giang Lâm thì khác. Tuy trai quá mức nhưng khí chất quanh mạnh mẽ đến đáng sợ, một câu, lập tức nhường đường.
Giang Lâm dắt Bạch Du đến một góc khuất gió, rót canh gà trong bình giữ nhiệt cho cô uống.
Canh gà hầm đến vàng óng, lớp váng mỡ bên hớt bỏ cẩn thận, bên trong còn thêm táo đỏ, kỷ t.ử và gừng già. Uống thấy cay nồng, cái bụng đang lạnh lẽo lập tức ấm sực lên, Bạch Du cảm thấy cả như sống .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-343.html.]
Bạch Du uống vài hớp đưa bát đến bên miệng Giang Lâm: Anh cũng uống vài miếng .
Giang Lâm hiếm khi lộ vẻ tự nhiên: Anh uống ở nhà .
Bạch Du vẫn kiên quyết bắt uống: Nếu sợ thấy thì uống nhanh lên, chứ lát nữa nộp bài thì còn đông thấy hơn đấy.
Giang Lâm bất lực cô một cái, dựa cái bát cô đưa tới mà uống vài hớp.
Tâm trí đều đang đặt ở trong phòng thi, ai chú ý đến hành động của hai . Mà dù ai thấy Bạch Du cũng chẳng sợ, họ là vợ chồng hợp pháp, bón cho hớp canh thì ?
Ngay khi đề thi thu lên, Tôn Thúy Vi bệt xuống ghế gào thét.
cô duy nhất gào thét, tiếng than vãn vang lên khắp phòng thi, nên dáng vẻ của cô cũng quá nổi bật.
Lúc , thấy Giang Lâm đến đưa bình sưởi và canh gà cho Bạch Du, còn Tạ Húc Đông thì chẳng thấy bóng dáng , cô khỏi tức đến nổ phổi.
cô tức cũng vô dụng, Tạ Húc Đông đến, mà là thực hiện nhiệm vụ .
Buổi chiều thi môn Chính trị, ngày hôm thi Toán và Lý Hóa hoặc Sử Địa, ngày thứ ba thi Ngoại ngữ hoặc Thể dục.
Ngày thi cuối cùng kết thúc, khí lạnh cũng tan biến.
Bà cụ Bạch một tay bế nhóc tì, một tay dắt Niệm Niệm đợi bên ngoài.
Nhóc tì thấy lập tức nhoài về phía , bà cụ Bạch suýt chút nữa giữ nổi bé.
Bạch Du vội vàng chạy lên đỡ lấy nhóc tì, tiện tay đ.á.n.h m.ô.n.g nhỏ của bé một cái, nghiêm mặt : Sau con thế nữa, con xem, suýt nữa thì bà cố ngã .
Nhóc tì đ.á.n.h một cái, lập tức mếu máo, đôi mắt to chứa đầy nước mắt, trông vô cùng đáng thương.
Bà cụ Bạch thấy thì xót xa chịu : Cháu đ.á.n.h nó gì, con bé còn nhỏ thế gì ?
Niệm Niệm cũng thương em họ, lập tức lôi từ trong túi một viên kẹo sữa Thỏ Trắng mà vốn nỡ ăn đưa qua: Em đừng , chị cho em kẹo .
Bạch Du tiếp tục nghiêm mặt: Ai cũng dỗ con bé. Làm sai thì phê bình, nếu nó sẽ tưởng thế là đúng, đợi xảy chuyện mới thì kịp nữa .
Đừng thấy nhóc tì còn nhỏ, lớn gì bé đều hiểu hết. Bé đang lớn lên từng ngày, sức mạnh cũng tăng dần, vạn nhất lúc bé vùng vẫy như mà ngã, dù là thương bà thương chính bé thì Bạch Du cũng đều đau lòng.
Hơn nữa, hai đứa trẻ nghịch ngợm nhà họ Kim chính là tấm gương tày liếp.
Kim Đại Bảo ngã từ ghế xuống thành kẻ ngốc, lâu Lâu Tú Anh đưa đến nông trường. Bây giờ ai dạy bảo con cái cũng đều lấy nhà họ Kim gương , còn Kim Tiểu Bảo đây vốn nghịch ngợm ngang ngược giờ trở nên nhút nhát, lúc nào cũng bẩn thỉu, chẳng bạn nhỏ nào chịu chơi cùng.