Tất cả những kẻ phụ lòng , sẽ bỏ qua cho một ai!
Hắn hít một thật sâu, nén cơn phẫn nộ trong lòng xuống.
Hắn nhớ rõ đề thi đại học đơn giản, sở dĩ tỷ lệ đỗ thấp như là vì quá nhiều bỏ bê sách vở suốt nhiều năm. thì khác, đến từ tương lai, những dạng đề nhắm mắt cũng thể thi 99 điểm!
Lần , nhất định thi đỗ Đại học Thanh Hoa, khiến tất cả kinh ngạc đến rớt cả hàm!
Để chuẩn cho kỳ thi đại học , dù Bạch Du ôn luyện suốt gần hai năm nhưng cô vẫn hề lơ là.
Sau khi nghỉ việc, mỗi ngày cô đều ở nhà ôn tài liệu một lượt. Có cô tài liệu nên đến mượn chép, cô cũng từ chối.
Về việc Bạch Du xin nghỉ ở tòa soạn, đều vô cùng chấn động. Có thấy cô dũng cảm, cho rằng cô quá ngốc, thậm chí kẻ còn mừng thầm vì bớt một đối thủ cạnh tranh đáng gờm.
Chỉ bác Ngũ là tán thành quyết định của cô: Sách đến lúc dùng mới hận là ít, học thêm chút kiến thức luôn là chuyện .
Trong khi đó, Trình Phương ngoài việc nỡ để Bạch Du , cô còn do dự về việc nên tham gia thi đại học .
Bạch Du bảo: Cậu cứ đăng ký thi thử xem. Nhà nước khôi phục kỳ thi đại học , nên dù đỗ thì vẫn còn . Trên đời chỉ một thứ duy nhất bao giờ phản bội , đó chính là bản lĩnh mà học .
Dựa núi núi đổ, dựa chạy, chỉ kiến thức và năng lực của chính mới thể theo cả đời.
Trình Phương gãi đầu: Để suy nghĩ thêm . Dù cũng bỏ sách vở bao nhiêu năm , sợ đầu.
Ngoài lý do , cô còn một nguyên nhân khó khác.
Đó là khi Bạch Du , cô sẽ trở thành đầu dự án xóa mù chữ, cơ hội để thăng chức là lớn. Cô nỡ vứt bỏ cơ hội như .
Hơn nữa, ai khi nghiệp đại học nhà nước sẽ phân công việc gì. Nếu phân về tòa soạn, chẳng lẽ cô bắt đầu phấn đấu từ chân nhân viên ?
Bạch Du dáng vẻ đó của bạn thì cũng khuyên thêm nữa.
Thời cơ qua sẽ trở , cô hết nghĩa vụ nhắc nhở, còn nếu đối phương nắm lấy cơ hội thì cô cũng chẳng còn cách nào.
Mỗi đều tự chịu trách nhiệm cho cuộc đời của chính .
Ngay khi đang ráo riết chuẩn cho kỳ thi, Cát Đại Xuyên cũng thu dọn hành trang.
Tuy nhiên khi đảo Khai Vân, xin lãnh đạo nghỉ phép để về kinh thành một chuyến. Lãnh đạo tưởng về thăm gia đình nên vui vẻ phê chuẩn ngay.
Cát Đại Xuyên phong trần mệt mỏi, xe đường dài về đến kinh thành. Anh về nhà, cũng đến nhà khách.
Anh dừng chân một tiệm cơm quốc doanh, nhưng ăn, cũng mua đồ gì cả, đôi mắt cứ chằm chằm tòa soạn báo ở phía chéo đối diện.
Anh chăm chú đến mức sững ở cửa quá lâu, lâu đến mức nhân viên phục vụ bắt đầu nghi ngờ kẻ ngốc thì cũng là biến thái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-341.html.]
Ngay khi nhân viên đang do dự nên đuổi , liền thấy Cát Đại Xuyên , luống cuống đ.â.m sầm đầu tường. Một tiếng Bộp vang lên rõ to, lực mạnh đến mức nhân viên cũng thấy đau giùm. Ngay đó, liền thụp xuống, giả vờ như đang buộc dây giày.
buộc mãi mà cái dây giày vẫn chẳng xong.
Nhân viên phục vụ: ...
Hóa biến thái, mà là một kẻ ngốc.
nhanh đó nhân viên cũng rảnh để để ý đến nữa, mà tươi chào hỏi hai nữ đồng chí từ tòa soạn tới: Bánh táo và bánh nếp chiên của hai cô để dành sẵn đây, để lấy ngay.
Người phục vụ xong thì chạy trong tiệm, để hai phụ nữ chờ bên ngoài.
Một mập lên tiếng: Hướng Tuyết, thật sự tham gia thi đại học ? Cơ hội thế , thi thì tiếc lắm.
Ánh hoàng hôn buông xuống gương mặt Lâm Hướng Tuyết, cô nở một nụ gượng gạo: Thôi, đây học đại học nông công binh , đều là đại học cả, cần thiết học thêm nữa.
Người phụ nữ mập liền gật đầu: Cũng đúng, với và chồng mới cưới, đang lúc chuẩn con, nếu học đại học thì chuyện sinh con chắc chắn sẽ trì hoãn.
Lâm Hướng Tuyết còn kịp trả lời, phía vang lên giọng nam trầm ấm: Hướng Tuyết, quả nhiên em ở đây.
Lâm Hướng Tuyết đầu , bắt gặp gương mặt trẻ trung điển trai của chồng: Chẳng hôm nay tăng ca ?
Anh thành công việc sớm, nghĩ là em chắc vẫn về nên vòng qua xem thử, quả nhiên từ xa thấy em tiệm cơm quốc doanh . Em qua đây mua bánh táo đúng ?
Lâm Hướng Tuyết gật đầu: Em mua một ít về thăm ông nội.
Vậy cùng em về. Chồng cô đầu xe, Để mua ít trái cây nữa, em đợi một chút.
Lâm Hướng Tuyết thực thấy cần mua thêm gì, nhưng chồng đạp xe mất, cô đành thôi.
Đồng chí nữ mập lập tức lộ vẻ ngưỡng mộ, huých khuỷu tay Lâm Hướng Tuyết, trêu chọc: là vợ chồng mới cưới, tình cảm đến mức phát ghen. Ngày nào cũng đưa thì thôi , giờ còn vòng một vòng lớn để đón về. Ôi, gặp đàn ông như chứ.
Lâm Hướng Tuyết đến đỏ mặt, ánh chiều tà, đôi gò má cô hồng hào như thoa phấn: Chị Linh, chị đừng trêu em nữa.
Chị Linh khanh khách: Được , trêu em nữa.
Đợi nhân viên mang bánh táo và bánh nếp chiên , chị Linh chào Lâm Hướng Tuyết một tiếng .
Còn Lâm Hướng Tuyết vẫn đợi chồng. Nhân viên phục vụ thấy liền nhắc một câu: Trong hẻm một kẻ ngốc, cô nhất đừng qua đó.
Lâm Hướng Tuyết theo hướng tay chỉ, chỉ thấy bóng lưng một đàn ông. Người đó đang xổm đất buộc dây giày, buộc xong cởi, cởi xong buộc, trông đúng là vẻ bình thường.
Chỉ là... do cô nhạy cảm quá , cô cảm thấy bóng lưng đó quen thuộc một cách kỳ lạ.
Ngay khi cô định tiến lên để rõ hơn, thì chồng cô mua trái cây : Mua xong đây, chúng về thôi.
Lâm Hướng Tuyết thoáng qua bóng lưng trong hẻm cuối, cuối cùng vẫn về phía chồng, lên yên xe đạp.