TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 340

Cập nhật lúc: 2025-12-18 04:57:26
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5gI9xo36

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Khải cũng định tham gia thi đại học.

Từ khi ném đến vùng đại Tây Bắc, Giang Khải vẫn cơ hội về Kinh Thành. Ngay cả khi thương ở "chỗ ", ông nội Giang cũng hề mở lời cho về. Vì , lao thi đại học chính là dùng thực lực của bản để danh chính ngôn thuận trở Kinh Thành.

Ông nội Giang tuy để Giang Khải ở Tây Bắc rèn luyện thêm, nhưng thấy thi đại học, ông cũng ngăn cản.

Gác điện thoại, Giang Lâm trầm ngâm ngoài cửa sổ hồi lâu.

Đến tối, Bạch Du cũng chuyện Giang Khải sắp thi.

Lúc đầu cô khựng , bởi vì Giang Khải vốn học đại học theo diện Công - Nông - Binh, nên kiếp khi khôi phục thi đại học, hề tham gia. Kiếp thuận buồm xuôi gió, dù bằng đại học chính quy thì dựa các mối quan hệ và tài nguyên của nhà họ Giang, cũng hạn chế vì chút trình độ học vấn .

giờ thì khác , trở thành đứa con rơi của nhà họ Giang, kẹt ở vùng Tây Bắc hẻo lánh, thế nên mới chọn cách thi, hơn nữa còn đăng ký dự thi tại Kinh Thành.

Điều đồng nghĩa với việc, bất kể Giang Khải đỗ , dịp Tết năm nay, bọn họ chắc chắn sẽ đụng độ .

Năm ngoái vì m.a.n.g t.h.a.i nên cô và Giang Lâm về nhà, năm nay Giang Lâm kỳ nghỉ Tết, cộng thêm ông nội Giang cũng gặp cháu chắt gái là nhóc Thư Thư, nên cả nhà dự định năm nay sẽ về Kinh Thành đón Tết.

Giang Lâm cô: "Em đang nghĩ gì thế? Cứ với ."

Bạch Du sực tỉnh, lắc đầu: "Không , em chỉ lo là lúc đó Giang Khải và Tần Tâm Hủy bày trò gì thôi."

lo cho bản , cô chỉ sợ bọn họ sẽ chĩa mũi dùi nhóc Thư Thư.

Nhóc Thư Thư giờ bảy tháng tuổi, bé thông minh hơn hẳn những đứa trẻ cùng lứa. Thường thì trẻ con tám tháng là nhanh, nhưng Thư Thư lúc sáu tháng gọi tiếng "" đầu tiên, giờ thể liền một mạch ba bốn từ để diễn đạt ý .

Nhóc con càng lớn càng xinh, đôi mắt to tròn như hai hạt nho đen, cái miệng nhỏ nhắn, hễ thấy cô là lộ hai lúm đồng tiền khiến cô mềm hết cả lòng.

Đây là đứa con cô đ.á.n.h đổi cả hai kiếp mới , cô bé chịu bất cứ tổn thương nào.

"Yên tâm , sẽ ."

tuyệt đối cho phép bất cứ ai hại hai con.

Bạch Du định gì đó, nhưng Giang Lâm đưa hai tay nâng nhẹ khuôn mặt cô lên. Dù một con nhưng da mặt cô vẫn căng mọng như trái đào rửa qua nước, hồng hào và mềm mại. Không những thấy dấu vết của thời gian, ngược cô càng ngày càng đến mức khiến nín thở.

Giang Lâm động lòng, cúi đầu xuống phong tỏa bờ môi cô, nuốt trọn những lời định phía .

Cánh môi cô ngọt ngào và mềm mại, ngay lúc Giang Lâm định cạy mở hàm răng cô để thâm nhập sâu hơn thì nhóc con tỉnh giấc. Bé lồm cồm bò dậy từ chiếc nôi, lẽ mới ngủ dậy nên vẫn còn ngơ ngác, cứ thế bám thành giường chằm chằm ba .

Cả Giang Lâm cứng đờ, đành buông Bạch Du .

Bạch Du vẫn kịp phản ứng, đôi mắt long lanh ngấn nước : "Sao thế ?"

Giang Lâm dùng cằm hất về phía nhóc con, Bạch Du theo động tác của đầu , lập tức chạm đôi mắt đen láy to tròn của con gái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-340.html.]

Máu trong Bạch Du điên cuồng dồn lên mặt, đỏ bừng cả lên.

Nhóc con càng thêm hiếu kỳ, mở to mắt hết sang ba, trong đôi mắt to tròn đầy vẻ thắc mắc: "Ba, , hôn hôn."

Mặt Bạch Du giờ thì đỏ gắt như gấc chín, cô vội tới bế bé lên để đ.á.n.h lạc hướng: "Thư Thư tỉnh ? Để sờ bụng nhỏ xem đói nào?"

Sự chú ý của nhóc con quả nhiên kéo ngay lập tức, bé ưỡn cái bụng nhỏ cho sờ.

Bạch Du xoa xoa mấy cái, nhóc con sợ nhột, chạm liền khanh khách: "Cục cưng chắc là đói nhỉ, xem cái bụng nhỏ xẹp lép . Chúng bảo ba pha sữa cho con nhé?"

Nhóc Thư Thư đôi mắt dịu dàng của , hàng mi dài cong vút chớp chớp như chiếc quạt nhỏ, ngọt ngào: "Vâng."

Giọng non nớt mềm mại như một miếng bánh ngọt lịm.

Bạch Du vẻ đáng yêu của con cho rụng rời.

Thư Thư lập tức đầu ba, ngón tay nhỏ trắng trẻo mũm mĩm vẫy một cái: "Đi!"

Trong ấn tượng của nhóc con, ba là chịu trách nhiệm việc: pha sữa, tã, giặt đồ; còn thì phụ trách thơm thơm, ôm ấp và bế bé lên cao. Thế nên bảo để ba pha sữa, bé hiển nhiên chỉ huy ba việc ngay.

Giang Lâm khuôn mặt nhỏ nhắn của con, cưng chiều bất lực : "Cái 'áo bông nhỏ' hình như hở gió ."

Bạch Du ngẩn một lát nhịn mà bật thành tiếng, đó cô cúi xuống hôn má con gái, phản bác : "Thư Thư của chúng áo hở gió , bé ấm áp lắm đấy."

Nhóc Thư Thư thích thú nắc nẻ, đúng là một đứa bé thích .

Dưới ánh đèn, cả gia đình trông thật đầm ấm và hòa thuận.

Vùng đại Tây Bắc, tại nhà ga xe lửa.

Giang Khải đeo ba lô hành lý, cuối cùng cũng bước lên chuyến tàu trở về Kinh Thành.

Bên ngoài cửa sổ xe tối đen như mực, thấy rõ ngón tay. Giang Khải chằm chằm cửa kính, ánh mắt đầy vẻ u uất.

Anh hiểu rốt cuộc sai ở . Đây rõ ràng là thế giới do chính ngòi bút của tạo , đáng lẽ là đứa con cưng của trời, vận may đều xoay quanh mới đúng.

Vậy mà bây giờ, chính ruột cướp mất vị hôn thê, gia tộc vứt bỏ đến nơi Tây Bắc khổ cực , ngay cả một con ngỗng cũng thể bắt nạt , hại ... mất khả năng sinh sản!

Nghĩ đến "chỗ đó" vẫn im lìm chút động tĩnh gì kể từ khi xuất viện, Giang Khải vô thức siết chặt nắm đấm.

Anh hết tất cả các bệnh viện thể đến ở vùng Tây Bắc, xem ít thầy Đông y. Hơn một năm qua, coi t.h.u.ố.c Bắc như nước uống, t.h.u.ố.c đắng đến mức chỉ cần ngửi thấy mùi là nôn, mà uống bao nhiêu cũng chẳng tác dụng gì.

Giang Khải cảm thấy lồng n.g.ự.c thắt , răng nghiến ken két.

"Tất cả chuyện đều do đôi cẩu nam nữ Bạch Du và Giang Lâm ban tặng. Nếu tại Bạch Du cứ khăng khăng đòi hủy hôn với , đến mức tống Tây Bắc. Nếu trong lòng Giang Lâm đứa em , trơ trẽn cưới Bạch Du vợ!"

Loading...