"Đủ !"
Cát Đại Xuyên quát một tiếng cắt ngang lời cô , sắc mặt càng thêm khó coi.
Anh nghĩ sẽ những lời buồn nôn như , nhưng dù cố gắng hồi tưởng chuyện tối qua, vẫn nhớ nổi điều gì.
Anh chỉ nhớ lúc ở nhà Giang Lâm thấy tấm ảnh Lâm Hướng Tuyết gửi về, lòng vô cùng đau đớn, đó điên cuồng chuốc rượu cho , còn chuyện đó thì nhớ gì nữa.
Cơn say để di chứng khiến đầu đau như búa bổ, lúc càng nghĩ càng đau, sớm thế uống nhiều như .
cứ nghĩ đến tấm ảnh Lâm Hướng Tuyết chụp cùng đàn ông , tim như ai khoét một miếng, trống rỗng.
Liên Gia Lệ thong thả mặc quần áo, mấy còn cố tình để lộ những phần cơ thể gợi cảm, chỉ tiếc là Cát Đại Xuyên đến một cái liếc mắt cũng chẳng dành cho cô , khiến cô khỏi bực .
động tác dù chậm đến mấy thì cũng đến lúc mặc xong.
Cát Đại Xuyên thấy phía còn tiếng động mới mở lời: "Cô mặc xong ?"
Liên Gia Lệ: "Anh Xuyên xem là ? Hơn nữa, đêm qua Xuyên cái gì mà chẳng xem qua ..."
"Cô im miệng ngay cho !"
Cát Đại Xuyên quát lên nữa, tin chuyện hồ đồ như , hơn nữa luôn cảm thấy chỉ thuộc về một Lâm Hướng Tuyết, cho dù họ ở bên và cũng còn cơ hội, nhưng vẫn chạm phụ nữ khác.
Liên Gia Lệ khúc khích, giọng điệu nũng nịu: "Anh Xuyên hung dữ quá , nhưng mà em thích. Với Xuyên yên tâm nhé, em mặc xong ."
Cát Đại Xuyên cô : "Trả lời câu hỏi lúc nãy của , cô xuất hiện ở đây?"
Đôi mắt Liên Gia Lệ đảo liên tục: "Anh Xuyên nhớ gì ?"
Cát Đại Xuyên: "Cô chỉ cần trả lời câu hỏi của là ."
Liên Gia Lệ mím môi đỏ: "Đêm qua Xuyên uống nhiều rượu, về nhà nôn mửa mấy . Vốn dĩ bạn cùng phòng đang chăm sóc , nhưng đột nhiên nhận nhiệm vụ gấp, đúng lúc ngang qua cửa, liền giữ nhờ tìm đồng chí Tạ đến chăm sóc . thì bắt đầu nôn, lo xảy chuyện nên mới xem, kết quả là... ôm chặt lấy ... kéo lên giường..."
Cát Đại Xuyên lắc đầu: "Không thể nào!"
Liên Gia Lệ nhướn đôi mày mảnh lên: "Anh Xuyên nghĩ đang dối ?"
Cát Đại Xuyên cô gì, nhưng thần sắc thể hiện tất cả.
Những chuyện Liên Gia Lệ từng với Lâm Hướng Tuyết vẫn quên . Anh lấy vợ thì cũng đời nào lấy loại phụ nữ như Liên Gia Lệ, nếu gặp Lâm Hướng Tuyết, còn mặt mũi nào mà cô ?
Hơn nữa nhà họ Liên chẳng lấy một . Liên Đại Hữu vì con trai mà ép c.h.ế.t vợ , thím Liên ngoài lúc nào cũng tỏ vẻ hiền từ như Bồ Tát, nhưng nếu bà thực sự bụng thì Trần Lan ôm con nhảy lầu ngay ngày thứ hai khi sinh.
Gia đình gốc và bố nuôi khiến quá mệt mỏi , nếu lấy Liên Gia Lệ, cuộc đời còn ý nghĩa gì nữa?
Liên Gia Lệ hiểu ý , nhún vai: "Nếu Xuyên tin thì thể hỏi bạn cùng phòng xem dối ."
Cát Đại Xuyên cô , vẫn im lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-328.html.]
Liên Gia Lệ đối mắt với một hồi lâu mới : "Bất luận Xuyên tin thì chuyện chúng ngủ chung một giường là sự thật . trong lòng khác, nhưng cũng là con gái nhà lành, giờ thấy , còn ngủ với , nghĩ nếu là đàn ông thì nên cho một lời giải thích, đúng ?"
Cát Đại Xuyên cô , đôi môi khô khốc mấp máy, cuối cùng giọng khàn đặc : "Cô về , chuyện để suy nghĩ ."
Liên Gia Lệ dường như cũng lo quỵt nợ, cô nhếch môi : "Được, về , hy vọng Xuyên đừng để đợi quá lâu."
Nói xong cô bỏ .
Mãi đến khi Liên Gia Lệ khỏi sân, Cát Đại Xuyên vẫn giữ nguyên tư thế đó nhúc nhích. chẳng mấy chốc thấy tiếng Liên Gia Lệ chuyện với hàng xóm bên ngoài—
"Bác Vương, bác dậy sớm thế ạ?"
"Cháu? Cháu chẳng là em gái Liên Đại Hữu ? Sao cháu từ căn phòng đó?"
"Anh Xuyên đêm qua uống nhiều rượu quá, khỏe nên cháu qua chăm sóc ạ."
"Cháu với Cát Đại Xuyên? Hai đứa đang yêu ?!"
"Bác Vương, cháu chuyện với bác nữa, cháu đang đợi cháu về, cháu đây."
Bên ngoài im lặng một lát, đó tiếng bàn tán càng lớn hơn.
"Trời đất ơi, Đại Xuyên tìm một đối tượng như thế chứ? Chẳng lẽ nó nhà họ Liên gì ?"
" thế! Đại Xuyên tuy cảnh gia đình phức tạp một chút, nhưng nó hiền lành, cầu tiến, thể tìm hơn."
" thấy chắc chắn Đại Xuyên cái vẻ ngoài của con bé nhà họ Liên mê hoặc . Mười đàn ông thì chín hám sắc, theo thì ít thanh niên vẻ ngoài của Liên Gia Lệ cho mê mẩn đấy."
"Không đến mức đó chứ..."
Cát Đại Xuyên nhắm mắt , thực sự những âm thanh bên ngoài nữa.
**
Bạch Du chuyện xảy giữa Cát Đại Xuyên và Liên Gia Lệ, lúc họ đang ở trong sân chuẩn cắt tóc cho nhóc con.
Hôm nay Giang Lâm hiếm khi nghỉ, kiên quyết tự tay.
Bạch Du cũng tranh với .
Bạch Du ghế, ôm chéo nhóc con lòng.
Nhóc con quàng một chiếc khăn nhỏ cổ, những sợi tóc tơ mềm mại đầu bay lất phất trong gió trông buồn , nhưng kết hợp với khuôn mặt trắng nõn thì cái sự buồn đó biến thành đáng yêu vô cùng.
Bạch Du sờ mái tóc thưa thớt của con, lo lắng : "Anh bảo con gái lớn lên tóc ít như thế ?"
Tóc của cô và Giang Lâm đều ít, gia tộc bên phía Giang Lâm cũng gen hói đầu di truyền.
Giang Lâm mái tóc đen mượt của cô: "Không , tóc con gái chúng sẽ như tóc em . Bà nội cũng , lúc em còn nhỏ tóc còn ít hơn thế nhiều."
Bạch Du ngẩn : "Bà nội lúc nào thế?"