TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 317

Cập nhật lúc: 2025-12-18 04:04:35
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40aEfHeRAF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời trẻ bà nghèo quá, dù tẩm bổ cũng chẳng gì mà ăn, nên những chuyện đều là do Giang Lâm hỏi bác sĩ về cho bà, nếu bà cũng thực sự chẳng hiểu gì. Nghe thấy Giang Lâm nhiều việc như , lòng Bạch Du cảm thấy ấm áp vô cùng.

Thấy Bạch lão thái đến, Giang Lâm liền ngoài, lúc thì theo là Tạ Húc Đông, hai bắt đầu thu dọn đồ đạc. Bạch Du hiểu hỏi: "Thu dọn đồ đạc gì thế ?"

Giang Lâm đáp: "Anh nhờ y tá đổi cho chúng một phòng bệnh khác , giờ dọn dẹp xong là qua đó luôn."

Tạ Húc Đông cũng đang dọn đồ, rõ ràng là cũng chẳng ở chung phòng với cả nhà họ Liên. Bạch Du gì đặc biệt, nhưng giờ đổi thì cứ chuyển thôi.

Giang Lâm việc nhanh nhẹn, Bạch lão thái định giúp mà cho. Một thu xếp xong xuôi khênh sang phòng bệnh mới. Chạy chạy hai ba chuyến, lúc , bế bổng Bạch Du từ giường bệnh lên một cách nhẹ nhàng. Bạch Du định bụng tự nhích , ngờ Giang Lâm chẳng chẳng rằng bế cô lên, cô vội vàng đưa tay ôm lấy cổ . Bị bế như thế mặt bao nhiêu , lòng cô thực sự thấy ngượng ngùng.

Bạch lão thái thấy cảnh đó thì gật đầu hài lòng liên tục, đó bà bế bé con từ trong nôi lên, theo Giang Lâm khỏi phòng bệnh. Họ chú ý thấy Liên Gia Lệ đang trong góc, đôi mắt đầy vẻ đố kỵ chằm chằm theo bóng lưng họ.

Tôn Tường Vi thấy Giang Lâm bế Bạch Du, cô cũng vội vàng vươn hai tay về phía Tạ Húc Đông. Tạ Húc Đông còn nữa, đành bước tới, cúi bế cô lên. Ai ngờ giây tiếp theo, chỉ thấy một tiếng "rắc", cả Tạ Húc Đông cứng đờ, mặt mũi trắng bệch ngay tức khắc.

Tôn Tường Vi thấy bộ dạng , liền hỏi: "Anh thế?"

Tạ Húc Đông nén đau đáp: "Hình như trẹo lưng ."

Tôn Tường Vi tức vỗ cho một cái: "Sao vô dụng thế !"

Tạ Húc Đông phục: "Em còn mặt mũi mà trách , chẳng tại em ăn cho béo quá !"

Khuôn mặt xinh xắn của Tôn Tường Vi đỏ bừng lên vì tức: "Họ Tạ , dám chê béo ? thành thế là vì cái gì, vì ai? Chẳng vì hai thằng con trai của quá háu ăn ! Được lắm, chê béo thì ly hôn , con cái mỗi nuôi một đứa!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-317.html.]

Ngoại trừ ba tháng đầu nghén liên tục, đó mỗi ngày cô ăn tận bốn năm bữa, mà bữa nào cũng ăn nhiều. Cô cũng thử ăn ít nhưng cứ ăn ít là khó chịu, bụng đói ngủ nổi. Trước đó bác gái còn lo cô ăn nhiều quá khiến t.h.a.i nhi quá to, nhưng khi khám, bác sĩ bảo t.h.a.i to lắm. Nói cách khác, những thứ cô ăn đều hóa thành thịt cô hết.

Nghĩ đến đây, Tôn Tường Vi vịnh giường dậy, tới nôi, định chọn một đứa trông ưa hơn một chút, nhưng hai em nhà y hệt , cô nhất thời chẳng nên chọn đứa nào. Càng nghĩ càng tức, cô thụi cho Tạ Húc Đông một quả: "Con cái giống , đứa nào cũng , chẳng nhận đứa nào hết!"

Tạ Húc Đông: "..."

Bác gái của Tôn Tường Vi thấy hai như một đôi oan gia, hở là đòi ly hôn, liền phê bình: "Tường Vi, cháu , vẫn còn tính khí trẻ con thế, chuyện gì thì bình tĩnh mà bảo , hở ly hôn." Phê bình Tôn Tường Vi xong, bà sang Tạ Húc Đông: "Phụ nữ sinh con như bước qua cửa tử, kể Tường Vi còn m.a.n.g t.h.a.i đôi, quá trình vất vả và nguy hiểm thế nào, cháu chồng dù thể tự trải qua thì cũng lời gây tổn thương như ."

Tạ Húc Đông mắng đến đỏ mặt, liền xin Tường Vi: "Anh xin Tường Vi, lỡ lời, thực em chẳng béo chút nào cả." Cái lưng của vốn thương từ đợt nhiệm vụ , phát lực đúng tư thế khiến vết thương cũ tái phát, cô chê vô dụng mặt nên mới nóng nảy những lời đó.

Tôn Tường Vi lúc cũng thấy năng lọt tai, sắc mặt dịu đôi chút: "Lần tha cho đấy, còn mau dẫn đường ." Nói cô bế một đứa nhỏ " xí" lên.

Đoàn Tôn Tường Vi , phòng bệnh lập tức yên tĩnh hẳn, chỉ còn nhà họ Liên. Liên Gia Lệ trong lòng thoải mái, ngẩng đầu với chị dâu: "Chị xem, họ ghét chị xúi quẩy nên chẳng ở cùng phòng với chị nữa kìa."

Sắc mặt Trần Lan càng trở nên trắng bệch, phía như mở vòi nước, sản dịch tuôn xối xả. chị phản kháng mà chỉ im lặng trừng mắt trần nhà. Chị hiểu tại ông trời bất công với như thế, rõ ràng cái t.h.a.i khác hẳn những , chị thèm chua đến , bụng nhọn, lẽ là con trai, mà sinh là con gái. Chồng chị vì chuyện bắt, quân đội chắc chắn sẽ đưa hình phạt, lúc đó chị sẽ trở thành tội nhân thiên cổ của cái nhà . Chưa kể bác sĩ sinh tổn thương cơ thể, sẽ khó m.a.n.g t.h.a.i . Người đàn bà sinh con thì chẳng khác gì con gà mái đẻ trứng, sống chỉ tổ tốn cơm tốn gạo. Trần Lan như ngâm trong nước đắng, lòng tràn đầy tuyệt vọng.

Bên Bạch Du đến phòng bệnh mới. Phòng mới chỉ hai giường nên diện tích nhỏ hơn một chút, nhưng ngoài, tương đối yên tĩnh và an . Hơn nữa từ cửa sổ phòng bệnh thể thấy biển, khiến tâm trạng cũng thấy thoải mái theo. Bạch Du vội vàng hỏi chuyện nhà họ Liên, xong mới xảy bao nhiêu chuyện: "Nói là Liên Đại Hữu bắt ?"

Giang Lâm gật đầu: "Anh đ.á.n.h thương mấy bác sĩ, còn giật cả áo y tá xuống nữa, bệnh viện khiếu nại lên đơn vị . đến giờ Liên Đại Hữu vẫn khăng khăng cho rằng tráo đổi con trai ."

"..." Bạch Du thực sự gì hơn. Chuyện "chua trai cay gái" vốn chẳng cơ sở khoa học nào, bụng nhọn tròn cũng thể dùng để đoán giới tính t.h.a.i nhi, thậm chí siêu âm còn lúc sai sót nữa là.

Giang Lâm nắm lấy tay cô: "Lúc tại em sợ tráo con như thế, em nhận điều gì ?"

Loading...