Sau dắt đứa con sinh với Tần Tâm Hủy về, mặt một chút hối , ngược còn lý sự cùn: "Cô trách , trách thì trách bản cô đẻ. Nếu là thời phong kiến, loại đàn bà sinh như cô đuổi khỏi nhà từ lâu . ly hôn với cô thì cô nên điều mà hài lòng ."
Trong mơ, cô thấy bản ở kiếp giống như một con búp bê đứt dây, từng bước dồn đường cùng. Cô cứu chính nhưng bất lực.
Một tiếng đột nhiên vang lên, Bạch Du giật tỉnh giấc.
Giang Lâm phát hiện ngay lập tức, dậy cúi cô, dịu dàng hỏi: "Em tỉnh ?"
Ánh mắt vô hồn của Bạch Du từ từ định thần gương mặt Giang Lâm, giây tiếp theo cô đột ngột nắm c.h.ặ.t t.a.y , kích động hỏi: "Con ? Con của chúng ?"
Giang Lâm nhận sự sợ hãi trong mắt cô, tim thắt , yết hầu chuyển động, vội vàng nắm lấy tay cô trấn an: "Con đang ngủ ngay bên cạnh, con bé ngoan."
Anh điều gì khiến cô sợ hãi đến thế. Cả lúc cũng , dường như cô lo lắng chuyện con tráo đổi hoặc bắt cóc. Tuy nhiên lúc nãy khi theo cô y tá , cũng phát hiện chút manh mối, cô trông vẻ bình thường, lát nữa cho điều tra kỹ mới .
Bạch Du theo hướng chỉ, quả nhiên thấy đứa bé đang yên trong nôi. Thấy con bình an, trái tim treo lơ lửng của cô mới hạ xuống. Cô đầu về phía phát tiếng , thấy vợ Liên Đại Hữu mặt trắng bệch như tờ giấy, đang lóc t.h.ả.m thiết.
Một y tá đang lạnh mặt khuyên nhủ: "Chị mới sinh xong còn băng huyết, gào như thế . Lỡ băng huyết nữa thì thần tiên cũng cứu nổi chị."
Bà Liên cũng sầm mặt mắng mỏ: "Khóc cái gì mà ? Khóc tang ! Đẻ đứa con gái mà tốn bao nhiêu tiền bạc, chị còn mặt mũi nào mà , mau ngậm miệng ngay cho . Nếu còn để băng huyết nữa thì đừng hòng nhà họ Liên bỏ một xu nào!"
Bạch Du chớp mắt Giang Lâm, dùng ánh mắt hỏi xảy chuyện gì. Giang Lâm xoa đầu cô: "Lát nữa kể em ."
Bạch Du gật đầu, thấy Tôn Tường Vi ồn ào thế mà vẫn ngủ , cô thầm trong lòng, đó đầu về phía nôi: "Em xem con."
Lời dứt, cái đứa nhỏ hừ hừ lên, là ồn tỉnh là do đói bụng. Giang Lâm lập tức bước tới, cúi bế con lên. Động tác của nhẹ nhàng nhưng vẫn còn chút cứng nhắc.
Cảnh tượng Bạch Du nhịn mà cong môi. Giang Lâm chạm ánh mắt cô, mặt thoáng qua vẻ ngượng ngùng: "Vừa nãy bà nội với y tá dạy cách bế trẻ con , nhưng vẫn quen tay lắm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-316.html.]
Nụ môi Bạch Du càng đậm hơn: "Bế nhiều là sẽ quen thôi."
Cái đứa nhỏ tính tình thật , còn thút thít mà bế là ngừng ngay. Giang Lâm gật đầu, tới đưa đứa bé cho Bạch Du. Lần đến lượt Bạch Du căng thẳng, cô cứng đờ đưa tay đón lấy. Ngay khoảnh khắc cô ôm con, bé con như thần giao cách cảm, đôi mắt vốn đang nhắm nghiền từ từ mở .
Đó là một đôi mắt cực kỳ , nhãn cầu đen to như hai quả nho đen, lông mi dài và dày như hai chiếc quạt nhỏ. Khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào, sống mũi cao, đôi môi đỏ mọng, là ngay sẽ là một mỹ nhân.
Lòng Bạch Du mềm nhũn, nước mắt suýt trào : "Bé con, con đang đấy ?"
Thực cô trẻ sơ sinh tầm rõ, nhưng đôi mắt bé cứ chằm chằm cô khiến lòng cô tan chảy. Cô y tá thèm để ý nhà họ Liên nữa, tới bảo: "Đứa bé đói , cô mau cho con b.ú . Nói thật là con bé ngoan quá, lúc cô ngủ nó cũng ngủ, cô tỉnh nó mới tỉnh, đúng là một chiếc áo bông nhỏ tâm đầu ý hợp."
So với nhà họ Liên , cô y tá thực sự thấy gia đình Phó trung đoàn Giang quá khiến yên tâm.
Bạch Du xoay , kéo áo cho con bú. Y tá thấy động tác của cô quen nên ở bên cạnh giúp điều chỉnh tư thế, may mà việc sữa thuận lợi. Bé con b.ú sữa, đôi mắt nhắm , khóe miệng nhếch lên trông mãn nguyện. Cô y tá cũng nhịn mà : "Đứa trẻ dễ nuôi thế đầu tiên mới thấy đấy. Mà bé con khéo sinh thật, nhặt nét của bố mà mang theo, sẽ xinh đến mức nào ."
Lời thì ai cũng thích . Bạch Du cũng mỉm theo: "Cảm ơn lời khen của cô, chỉ mong con bé lớn lên khỏe mạnh và vui vẻ thôi."
Còn chuyện xinh , thông minh thành đạt , đó đều là chuyện thứ yếu. Cô chỉ cần con bé bình an.
như lời y tá khen, bé con dễ nuôi, b.ú xong vỗ ợ là nhắm mắt ngủ tiếp. Bé con đặt về nôi thì cặp sinh đôi của Tôn Tường Vi bắt đầu , tiếp theo đó đứa trẻ nhà họ Liên cũng tỉnh, cả phòng lập tức ngập tràn tiếng . Tôn Tường Vi ngủ say, ồn như thế vẫn tỉnh. bác gái đẩy cô dậy để cho con bú.
Dù băng huyết nhưng sinh đôi nên sắc mặt Tôn Tường Vi lúc trông cũng , vẫn gượng dậy cho con bú. Làm thực sự quá đỗi gian nan.
Một lát , Bạch lão thái xách cặp lồng cơm bước . Thấy Bạch Du tỉnh, bà mừng rỡ vô cùng: "Cục cưng, cháu tỉnh , thấy chỗ nào khỏe ?"
Có một lớn yêu thương , cái lợi lớn nhất chính là thể mãi mãi một đứa trẻ. Bạch Du bà nội, cảm thấy như nhỏ : "Bụng cháu vẫn đau, nãy cháu hỏi y tá , cô bảo hai ba ngày là hết."
Bạch lão thái xoa đầu cô, đó mở cặp lồng : "Cháu mới sinh xong, bà đồ bổ quá , cứ ăn thanh đạm vài ngày , đó bà sẽ nấu món ngon cho cháu."
Không bà tiếc đồ cho cháu gái, mà là nhiều vì sản phụ sữa ngay thường dùng nhân sâm, canh gà, canh cá móng giò để gọi sữa. Những thứ đúng là gọi sữa nhanh thật nhưng sản phụ dễ sưng đau n.g.ự.c vì tắc tia sữa.