Bạch Du nhịn giải thích: Đó là con chuột đầu tiên mà Kem bắt đấy.
Để dạy Kem cách bắt chuột, ông bố ch.ó Khoai Tây Bánh tốn ít công sức, đến mức ba con gà trong sân suýt chút nữa cũng định nhảy dạy bảo luôn.
Tôn Tường Vi ngạc nhiên: Thế nên nó đây là để khoe khoang ?
Bạch Du mỉm gật đầu: .
Tôn Tường Vi cạn lời. Cô thấy thật khó hiểu, nhưng Niệm Niệm thấy Kem quá giỏi, còn lén lấy mấy miếng thịt thưởng cho Kem và Khoai Tây Bánh.
Mọi đây từng ăn món thịt nướng kiểu nên thấy mới lạ. Trong sân ngập tràn mùi thơm quyến rũ, ai nấy đều ăn uống ngon lành.
Sau tết, Bạch Du nhận một lá thư của Lâm Hướng Tuyết gửi từ Bắc Kinh. Trong thư cô việc tại đài phát thanh Bắc Kinh, hiện tại nhận biên chế chính thức. Cô còn kể gia đình giới thiệu cho một đối tượng, nếu gì đổi thì tầm mùng một tháng Năm họ sẽ tổ chức hôn lễ.
Bạch Du xong khỏi thẫn thờ. Cát Đại Xuyên vẫn bước khỏi nỗi đau tình cảm, ngờ phía Lâm Hướng Tuyết sắp kết hôn . Tất nhiên, cô ý trách móc Lâm Hướng Tuyết, bởi vì hai còn ở bên thì chuyện sớm muộn gì cũng đến. Cô chỉ là mở lời với Cát Đại Xuyên thế nào.
Lâm Hướng Tuyết còn gửi một ít đặc sản sang, phần của cô, của Giang Lâm, bà nội, và cả mấy bộ quần áo trẻ con cho Niệm Niệm và em bé sắp chào đời. hôn lễ của Lâm Hướng Tuyết thì chắc chắn cô thể tham dự, vì lúc đó cũng là lúc cô sắp sinh.
Cuối cùng, cô vẫn nhờ Giang Lâm tin cho Cát Đại Xuyên. Sau khi chuyện, đổ bệnh một trận nặng, đó càng trở nên trầm mặc hơn. Gia cảnh tuy nhưng bản hiền lành, cầu tiến, cũng một vài gia đình để tâm đến bốn bố , nhưng Cát Đại Xuyên đều từ chối ý giới thiệu đối tượng của , dồn hết tâm trí sự nghiệp.
Thời gian thấm thoắt trôi qua thêm vài tháng nữa. Trưa hôm đó ăn cơm xong, Bạch Du định sân vài vòng cho dễ tiêu, đột nhiên một cơn đau bụng ập tới, cô thốt lên một tiếng đau đớn.
Bạch lão thái vội hỏi: Cục cưng, cháu thế?
Bạch Du vịnh cửa, nén đau : Bà nội, chắc là con sắp sinh .
Bạch lão thái sững một lát, vội dìu cô ghế , đó gọi Niệm Niệm bảo con bé chạy quân đội báo cho Giang Lâm.
Rất nhanh đó Giang Lâm chạy bộ về, sắc mặt còn khó coi hơn cả cô giả vờ ngất xỉu viện. Lúc Bạch Du nắm lấy tay , cô phát hiện dù cố sức kiềm chế nhưng đôi bàn tay và cả vẫn run rẩy nhẹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-312.html.]
Bạch Du hiểu nỗi ám ảnh trong lòng , cô luồn ngón tay kẽ tay , mười đầu ngón tay đan chặt, dịu dàng : Anh đừng lo, em và con đều sẽ .
Giang Lâm siết c.h.ặ.t t.a.y cô, cúi mắt cô, một lúc lâu mới : Em hứa với đấy.
Bạch Du mỉm gật đầu: Vâng, em hứa với , em và con nhất định sẽ bình an.
Vì ngày dự sinh của Bạch Du là mấy ngày nên quần áo và đồ dùng cần thiết cho việc sinh nở đều chuẩn sẵn, chỉ cần xách lên là . Rất nhanh, Bạch Du đưa bệnh viện.
khi đến viện, Bạch Du mới phát hiện ngoài Tôn Tường Vi , còn vợ của Liên Đại Hữu nhà đối diện cũng . Tôn Tường Vi m.a.n.g t.h.a.i muộn hơn cô hơn một tháng, nhưng vì là sinh đôi nên chuyện sinh sớm , chỉ là ai ngờ dồn hết cùng một ngày.
Còn về nhà họ Liên, từ chuyện , còn qua . Liên Gia Lệ vẻ như cải tà quy chính, còn giở trò gì nữa, gia đình giới thiệu cho cô mấy đối tượng nhưng đều thành công. Nghe là do Liên Gia Lệ coi trọng những đàn ông đó, chị Lôi cô mắt cao hơn đầu, cô cũng chỉ thôi. Không ngờ đẻ đụng mặt . là trùng hợp thật.
Trong một phòng bệnh ba giường, nhà họ Liên đến sớm nhất nên chọn giường ngoài cùng. Thấy nhóm Bạch Du , cả nhà họ Liên sững , đặc biệt là bà Liên, mặt lập tức lộ vẻ ngượng ngùng: Các cô cũng sinh ?
Bạch Du gật đầu: Vâng ạ.
Tuy ở cùng phòng với nhà họ Liên cho lắm, nhưng lúc cô gì đặc biệt, thấy giường trong cùng ở nên cô để Giang Lâm dìu đó. Giang Lâm đỡ cô xuống ghế, đó bắt đầu tự tay ga trải giường.
Thời thiết khử trùng lắm, nhất là ở nơi nhỏ như đảo Quỳnh Châu, việc vệ sinh ở bệnh viện sơ sài. Lần khi Lâm Hướng Tuyết viện, Bạch Du thấy một bệnh nhân khỏi là y tá cho bệnh nhân mới luôn mà hề ga, lúc đó cô mà thấy thoải mái chút nào. Thế nên khi sinh, cô bàn bạc với nhà chuẩn sẵn một bộ đồ giường mang theo. Cô lo ngại vệ sinh sẽ con ốm, trẻ sơ sinh sức đề kháng kém, thà kỹ một chút còn hơn để con chịu khổ.
Liên Gia Lệ lúc bước , thấy cảnh thì khẩy một tiếng, nhưng kịp mở mồm bà Liên kéo một cái. Bà Liên hạ thấp giọng dặn dò: Con bớt gây chuyện , nếu còn gây sự để cả con đuổi thì lúc đó đừng mà đây cầu xin !
Đôi môi đỏ của Liên Gia Lệ bĩu : Mẹ, coi con là hạng gì thế, con gì !
Vợ của Liên Đại Hữu giường đau đớn kêu la, bà Liên cũng rảnh mà lo cho con gái nữa, vội vàng chạy ngoài gọi y tá. Bạch Du đương nhiên thấy vẻ mặt mỉa mai của Liên Gia Lệ, nhưng cô ý định để tâm đến đối phương.
Giang Lâm nhanh chóng trải xong ga giường, đó dìu Bạch Du xuống, khẽ hỏi: Có đau ? Em uống nước ?
Bạch Du lắc đầu. Giang Lâm kịp thêm thì ngoài cửa . Bạch Du đầu , thấy Tôn Tường Vi đang khệ nệ bê cái bụng vượt mặt , cô liền "ơ" một tiếng: Chẳng các phòng sinh ?