TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 311

Cập nhật lúc: 2025-12-18 03:59:23
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40aEfHeRAF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Húc Đông: "............"

Nghĩ đến cảnh của Phùng Chiêu Đệ suýt nữa thì một xác ba mạng, nụ môi dần biến mất.

Giang Lâm vẫn chịu buông tha, lôi chiếc áo len Bạch Du đan cho chui đầu mặc , : "Đợt khí lạnh tới , cái áo ấm thật đấy, đúng ?"

Tạ Húc Đông: ".................."

Anh chẳng lẽ Giang Lâm ?

Hồi Bạch Du đan áo len quà sinh nhật cho Giang Lâm, thèm thuồng chịu nổi, thế là về nhà ám chỉ mặt Tôn Tường Vi mấy , cuối cùng cũng kích lòng hiếu thắng của cô . Khổ nỗi khả năng đan lát của Tôn Tường Vi cũng t.h.ả.m hại y như khả năng nấu nướng của cô , hình thù gì.

Kết quả là Tôn Tường Vi đến cái khăn mặt cũng chẳng đan xong, còn thì cứ dăm bữa nửa tháng chịu cảnh Giang Lâm khoe khoang mặt.

Thật đáng ghét. Định sang khoe sắp cặp con trai sinh đôi, ai ngờ Giang Lâm mỉa mai cho một trận thì thôi , giờ còn ăn thêm một họng "cơm chó".

Trong lúc hai mải so bì với , Cát Đại Xuyên chỉ im trong góc, như thể thứ xung quanh chẳng liên quan gì đến . Tạ Húc Đông nhận điều đó, huých khuỷu tay Giang Lâm, hiệu sang phía Cát Đại Xuyên.

Giang Lâm liếc một cái nhưng lên tiếng. Từ ngày Lâm Hướng Tuyết , Cát Đại Xuyên trở nên như , cứ như rút mất linh hồn. Những gì cần hai họ đều , cần khuyên cũng khuyên , còn vực dậy thì cuối cùng vẫn dựa bản .

Trái ngược với niềm vui của Tạ Húc Đông, Tôn Tường Vi rầu rĩ về chuyện m.a.n.g t.h.a.i đôi: " bảo nghén tận ba tháng trời cơ chứ, hóa là vì hai thằng nhóc thối tha trong bụng!"

Hu hu, cô hai thằng con trai, cô một chiếc "áo bông nhỏ" thơm tho mềm mại cơ, dù cho cô một đứa thôi cũng , đằng cả hai đều là con trai, thật là tức c.h.ế.t .

Nghe , Bạch Du cũng thấy thương cảm cho Tôn Tường Vi. Cô chỉ nghén một hai , cứ tránh đồ tanh thấy nghén nữa. Qua ba tháng đầu là cô ăn gì cũng thấy ngon, nếu sợ bụng to quá thì một ngày cô thể ăn tới năm bữa.

Tôn Tường Vi thì t.h.ả.m hơn nhiều, nghén ròng rã ba tháng trời, trong thời gian đó một giọt dầu cũng động . Ba tháng gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, trông khá đáng sợ. May mà qua ba tháng thì triệu chứng nghén đột nhiên biến mất, cô ăn một ngày bốn năm bữa béo lên nhanh chóng như thổi bong bóng .

Bây giờ hai cạnh , Tôn Tường Vi to hơn Bạch Du hẳn một cỡ. Cô dường như cũng nhận điều đó, chân tay vẫn thanh mảnh của Bạch Du mà thèm đến phát : " những đứa trẻ sinh là để báo ân, con của bà chắc chắn thuộc loại đó . Bà xem, m.a.n.g t.h.a.i mà dáng hề phá, da dẻ cũng chẳng nổi tàn nhang, còn ngày càng trắng trẻo, thật là ghen tị quá mất."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-311.html.]

Nhìn , chẳng những dáng xồ xề mà mặt mũi còn đầy tàn nhang, giờ cô chẳng dám soi gương vì thấy vẻ ngoài xí của . Bạch Du xoa cái bụng tròn lẳn, dịu dàng: " cũng thấy đứa bé đến để báo ân đấy."

Tết nguyên đán ngày một gần, khu tập thể quân nhân cũng cảm nhận khí năm mới. Qua đợt khí lạnh, đảo Quỳnh Châu trở về nhiệt độ hơn hai mươi độ. Trẻ con thích nhất kiểu thời tiết , nóng lạnh, chạy nhảy khắp phố cũng chẳng lo cảm.

Bạch lão thái lúc mới đến còn quen với cuộc sống ở đây, nhưng dần dà bà cũng thấy thích. Khí hậu ở đây quá thoải mái, năm tầm khớp gối của bà sẽ đau nhức, mà ở đây thấy đau nào.

Bạch lão thái và chị Lôi hợp tính . Bạch Du bụng to nên thể chen lấn sắm tết ở bách hóa hợp tác xã, thế là Bạch lão thái cùng chị Lôi. Niệm Niệm cũng nhưng vì con bé còn nhỏ quá, Bạch lão thái sợ cháu dẫm nên từ chối ý của con bé.

Bạch Du thấy cô bé xìu xuống như cà tím gặp sương giá, bèn giao nhiệm vụ nhặt trứng gà cho con bé. , ba con gà con giờ bắt đầu đẻ trứng, mà chăm chỉ, ngày nào cũng đẻ ít nhất một quả.

Niệm Niệm nhỏ quá, Bạch Du sợ gà mổ nên bình thường cho con bé gần chuồng, nhưng cô bé vẫn trách nhiệm, khắp nơi đào sâu cho gà ăn. Vì thế lúc Bạch Du , đôi mắt to như hạt nho đen của Niệm Niệm tít thành hình trăng khuyết.

Thấy cô bé phấn chấn trở , Bạch Du mới yên tâm xem thư từ và đồ tết gửi từ Bắc Kinh tới.

Có tổng cộng ba lá thư. Lá thứ nhất là của bố cô gửi, họ về ăn tết nên ông dặn dò cô giữ gìn sức khỏe, kể lể mấy chuyện trong nhà. Anh cả của cô cuối cùng vẫn kết hôn với chị Ánh Chi, đám cưới tổ chức rình rang, chỉ mời trong nhà.

Cô cầm lá thư mà thẫn thờ một lúc lâu. Kiếp tiếc nuối vì cả và chị Ánh Chi tới cuối cùng, kiếp họ rốt cuộc ở bên . Dù cô và cả chút chuyện vui, nhưng cô vẫn thấy mừng cho họ.

Lá thư thứ hai là của ông cụ Giang, thư ngắn, nghiêm nghị đúng như con ông, chỉ chuyện vẫn , nhưng đồ tết ông gửi là nhiều nhất, tận năm hòm lớn.

Lá thư cuối cùng là của bố Giang Lâm và dì Lâu Tú Anh. Trong thư nhiều lời quan tâm dông dài, nhưng Bạch Du xem mà chỉ , chỉ lướt qua một lượt vứt sang một bên.

Bạch lão thái về nhà thấy nhiều đồ quá, định hợp tác xã để trả bớt, nhưng cuối cùng trả vì ngay cửa hợp tác xã, đồ đó những mua đồ tết tranh mua sạch.

Giang Lâm về nhà, Bạch Du đưa thư của ông nội và bố cho xem. Giang Lâm cũng giống cô, chỉ lướt qua lá thư của bố ném thẳng bếp lò. Tờ giấy cháy lách tách trong lửa, nhanh chóng hóa thành tro bụi.

Trong tiếng pháo nổ râm ran, tết năm 1977 cuối cùng cũng đến. Đây là cái tết đầu tiên cô và Giang Lâm ở bên khi cưới, cũng là cái tết đầu tiên đón đảo Quỳnh Châu.

Đêm giao thừa, dựng bếp nướng ở trong sân, ăn đồ nướng vui vẻ. Đang ăn dở, mèo Kem ngậm một con chuột đến mặt , tự hào vòng quanh một vòng mới ngậm chuột bỏ , suýt nữa thì Tôn Tường Vi sợ đến tim.

Loading...