Quan trọng hơn là, nếu chẳng may lộ tin ngoài, đó sẽ là đòn giáng chí mạng đối với Hướng Tuyết. Không chỉ danh tiếng hủy hoại mà ngay cả công việc của cô cũng thể ảnh hưởng, nên thể dùng cách .
Nước mắt Lâm Hướng Tuyết trào : Không dùng cách thì còn cách nào hơn ?
Cát Đại Xuyên im lặng. Anh .
Lâm Hướng Tuyết thấy lên tiếng, chát một tiếng gạt tay , định cởi cúc áo nữa: Đến một phụ nữ như còn chẳng sợ, Cát Đại Xuyên rốt cuộc đang sợ cái gì? Trừ khi ở bên , nếu hôm nay chiếm lấy !
tay cô nắm chặt. Cát Đại Xuyên đau đớn : Hướng Tuyết, em! em một cách đường đường chính chính! Cách với thì trăm lợi một hại, nhưng với em là mầm họa chí mạng. Anh đúng là chẳng bản lĩnh gì to tát, nhưng là đàn ông, bảo vệ phụ nữ của tổn thương! Em cho chút thời gian, nhất định sẽ thuyết phục nhà em!
Lâm Hướng Tuyết vốn tưởng gan, hóa là vì hại cô. Cô bĩu môi, lao lòng nức nở. Cát Đại Xuyên đơ , đôi bàn tay từ từ nhấc lên, vòng qua ôm lấy cô.
Nửa tiếng , Cát Đại Xuyên đưa Lâm Hướng Tuyết về nhà Bạch Du. Bạch Du thấy Lâm Hướng Tuyết mãi về, vốn định nhờ Giang Lâm sang nhà khách hỏi một tiếng. Cô tuy chút để tâm đến những lời chị dâu hai nhà họ Lâm , nhưng chị dâu hai là chị dâu hai, Lâm Hướng Tuyết là Lâm Hướng Tuyết, điểm cô vẫn phân biệt rõ ràng.
Chỉ là Giang Lâm còn khỏi cửa thì Lâm Hướng Tuyết về. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, Bạch Du phát hiện môi Lâm Hướng Tuyết sưng, là từng trải, cô cái là hiểu ngay. Tim cô thót một cái, kín đáo quan sát quần áo và dáng của cô bạn, may mà trang phục chỉnh tề, dáng cũng gì khác biệt, lúc cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Lâm Hướng Tuyết và Cát Đại Xuyên hẹn ngày mai cùng thuyết phục nhà cô, chẳng ngờ kế hoạch theo kịp biến hóa khi bố Cát Đại Xuyên đột ngột kéo đến. Mà một cặp, mà là cả bốn cùng lúc xuất hiện.
Ngày cuối cùng của năm 1976 dương lịch, nhiều chuyện xảy . Mãi đến tận nhiều năm , khi nhớ chuyện cũ, Bạch Du vẫn thường thấy chán ghét ngày hôm đó.
Sáng sớm hôm trời còn sáng, Bạch Du tiếng ồn ào bên ngoài đ.á.n.h thức. Giang Lâm phản ứng nhanh hơn cô, chớp mắt xong quần áo: Em đừng xuống, để xem chuyện gì.
Bên ngoài náo loạn cả lên, Bạch Du lo bà nội và Niệm Niệm sẽ sợ nên vẫn khoác áo xuống. Bạch lão thái đúng là dọa sợ thật: Ồn ào thế , rốt cuộc là chuyện gì ?
Bạch Du đáp: Con , Giang Lâm ngoài xem , lát nữa sẽ về thôi. Niệm Niệm bà?
Bạch lão thái : Niệm Niệm đ.á.n.h thức, vẫn còn đang ngủ.
Từ khi Bạch Du hứa cho Niệm Niệm ở đây, con bé thả lỏng hẳn , buổi tối còn bóng đè tỉnh nữa. Bạch Du cũng thấy nhẹ lòng, định xem Lâm Hướng Tuyết thế nào thì Giang Lâm về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-308.html.]
Bạch Du đón lấy : Có chuyện gì thế ? Hình như em thấy tiếng của bà già nhà họ Phùng.
Giang Lâm nghiêm mặt: Em lầm . Bà già nhà họ Phùng và Phùng Ngạn Đại định dùng t.h.u.ố.c chuột đầu độc Lâm Quế Lan, tức là của Phùng Chiêu Đệ, nhưng Chiêu Đệ phát hiện . Cô ầm lên, giờ hai con bà Phùng công an giải .
Bạch Du cảm thấy như chuyện cuối cùng cũng định, Phùng Chiêu Đệ rốt cuộc cũng tay. Từ cô gợi ý cho đối phương đến nay, Phùng Chiêu Đệ vẫn luôn im lặng tiếng. Ban đầu cô cứ ngỡ Chiêu Đệ nỡ, đành lòng đại nghĩa diệt nên cũng gì, chỉ định sẽ giữ cách với cô .
đó cô nhận điểm . Sau khi đón từ viện về, Phùng Chiêu Đệ vay tiền nhà khách hằng ngày mua thịt cá tẩm bổ cho . Tất nhiên để ngăn bà nội và bố cản trở, cô mời Chính ủy Tôn đến thuyết khách. Vì nể mặt Chính ủy, bà già họ Phùng và Phùng Ngạn Đại ngoài mặt dám gì nhưng trong lòng tích tụ đầy phẫn uất.
Đặc biệt là khi Lâm Quế Lan băng huyết, bác sĩ bà thể sinh nở nữa. Trong mắt hai con nhà họ Phùng, bà giờ chẳng khác nào một phế nhân, một con gà đẻ trứng thì giữ gì. ly hôn chắc chắn là thể, vì Lâm Quế Lan sinh cho nhà họ bao nhiêu đứa con, giờ vì băng huyết mà mất khả năng sinh sản, quân đội chắc chắn sẽ khuyên can, vả ly hôn cũng ảnh hưởng đến danh tiếng của Phùng Ngạn Đại. Đã thể ly hôn thì chỉ còn cách loại bỏ bà.
Bà già họ Phùng còn tàn độc hơn con trai , Phùng Ngạn Đại chỉ g.i.ế.c vợ, còn bà trừ khử luôn mấy đứa con gái vô dụng. Thế là hai con bàn kế định nửa đêm tay g.i.ế.c sạch mấy con. Chẳng ngờ Phùng Chiêu Đệ sớm thấu hiểu tâm địa của họ và chỉ chờ họ hành động.
Phùng Chiêu Đệ cũng thật quyết liệt, cô dùng gậy đ.á.n.h ngất cả hai lập tức chạy báo công an, về báo cáo ngay với bên quân đội, thế nên hai con nhà nhanh chóng bắt .
Người bên ngoài bàn tán , ít cho rằng Phùng Chiêu Đệ quá tàn nhẫn.
Một giọt m.á.u đào hơn ao nước lã, dù thế nào cũng là một nhà, Phùng Chiêu Đệ thế chẳng quá tuyệt tình ?
Chẳng thế thì , Phùng Ngạn Đại thì cũng là bố ruột cô , sợ trời đ.á.n.h thánh đ.â.m ?
Con bé Chiêu Đệ coi như bỏ , lòng sắt đá thế thì ai dám rước về vợ.
Phải đấy, đấy...
Nghe những lời bàn tán bên ngoài, Bạch lão thái nhổ toẹt một cái xuống đất: Một lũ ngoài bâng quơ, chỉ giỏi lời mỉa mai. Tiểu Du , chúng học theo họ, nhà họ Phùng gì cần thì chúng cứ cố gắng giúp một tay.
Bạch Du : Bà nội yên tâm, chúng con sẽ hùa theo mà dìm họ xuống . Còn sớm, bà mau về ngủ thêm lát nữa .
Bạch lão thái ngáp một cái lời về phòng nghỉ ngơi. Bạch Du cũng Giang Lâm dìu lên tầng hai. Suốt thời gian Lâm Hướng Tuyết vẫn thấy khỏi phòng, Bạch Du cứ nghĩ là cô ngủ quá say nên thấy gì.