Bạch Du tiếp nữa, cô xoay bỏ .
Trong phòng, Lâm Hướng Tuyết nổi khùng, ném cái gối chị dâu hai: Chị cút , cút về Bắc Kinh ngay lập tức cho !
Tất cả bình tĩnh cho ! Mẹ Lâm đập bàn một cái khi thấy cảnh tượng sắp đ.á.n.h đến nơi, Có chuyện gì thì tự xem bản chứ đổ cho khác. Chị hai, chị ngậm miệng cho , đừng để thấy chị bậy bạ thêm câu nào nữa.
Chị dâu hai lúc mới chịu thôi: Con , con im là chứ gì?
Lâm Hướng Tuyết trong lòng ấm ức thôi, càng giận bản còn hy vọng chị dâu hai sẽ về phía .
Mẹ Lâm cũng thèm hỏi ý kiến chị dâu hai nữa, bà kết luận: Hướng Tuyết, ý của cũng giống chị cả con thôi, thấy Cát Đại Xuyên hợp với con.
Lâm Hướng Tuyết sốt sắng gọi: Mẹ...
Mẹ Lâm giơ tay ngắt lời: Mẹ con gì. Mẹ cũng là , thời trẻ cũng từng nghĩ chỉ cần tình cảm là đủ, nghĩ rằng tình yêu thể vượt qua khó khăn...
Lần đến lượt Lâm Hướng Tuyết ngắt lời , ánh mắt cô đầy vẻ hoang mang: Chẳng lẽ đúng ? Gia cảnh kém một chút, nhưng nỗ lực và cầu tiến. Chỉ cần chúng con cùng cố gắng, con tin là sống . Còn chuyện chị dâu cả bốn bố ốm đau, thì chúng con gửi tiền về là mà.
Mẹ Lâm vội phản bác mà hỏi : Con còn nhớ lúc nhỏ con ghét ăn gan lợn ? Giờ con thích ?
Lâm Hướng Tuyết lắc đầu: Vẫn thích ạ.
Bình thường cô gần như đụng đến món gì từ gan lợn, thỉnh thoảng Bạch Du ngon lắm cô mới ăn một chút nhưng cũng ăn nhiều.
Mẹ Lâm tiếp: Con thấy đấy, sở thích của con sẽ đổi theo thời gian. là hiện giờ tình cảm của con và Cát Đại Xuyên sâu đậm, nhưng hôn nhân chỉ cần tình cảm là xong. Hôn nhân phần lớn là những chuyện vụn vặt đời thường. Con bảo họ ốm thì gửi tiền, nếu họ đòi ba phần tư tiền lương của các con, con sẵn lòng đưa ? Rồi nếu họ nhất quyết đòi đến ở cùng Cát Đại Xuyên, chẳng lẽ con thể từ chối? Nhà họ Cát là một cái hố đáy, trừ khi Cát Đại Xuyên sẵn sàng đoạn tuyệt quan hệ với bọn họ.
điều đó là thể. Nếu Cát Đại Xuyên thực sự đoạn tuyệt với bốn bố đó, miệng đời sẽ dìm c.h.ế.t , sự nghiệp cũng ảnh hưởng nghiêm trọng. Chỉ cần tố cáo, khi còn chẳng ở quân đội nữa.
Lâm Hướng Tuyết thượt xuống giường, gương mặt đầy vẻ thất bại.
Bạch Du dạo một vòng bên ngoài, đợi tâm trạng định mới mua ít thức ăn về nhà. Bạch lão thái thấy cô chỉ xách một ít rau và thịt thì hỏi: Nhà họ Lâm qua nhà ăn ?
Bạch Du gật đầu: Cả nhà họ tiệm cơm nhà nước ăn ạ. Họ mời nhà cùng nhưng con từ chối, đông thế ăn tốn kém lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-306.html.]
Bạch lão thái hẹp hòi, bà cũng gật đầu đồng tình: Con thế là đúng, tiết kiệm gì thì tiết kiệm, tiền bạc gió thổi là đến.
Bạch Du ôm lấy cánh tay bà nội: Bà nội, tối nay con món cơm niêu cho cả nhà ăn nhé. Trước đây con ăn ở Quảng Châu hai mà cứ nhớ mãi, dù ở đây cũng nhưng vị đúng lắm, tối nay con thử tự xem .
Bạch lão thái kịp trả lời thì Niệm Niệm chạy , ngước đôi mắt to tròn Bạch Du, hỏi bằng giọng sữa: Cô ơi, cơm nấu em bé ngon ạ?
Cơm nấu em bé? Bạch Du thấy cụm từ thì nhịn mà ngất: Không cơm nấu em bé, là cơm niêu, ngon lắm, lát nữa con ăn thử là ngay.
Niệm Niệm lấy bàn tay nhỏ vỗ vỗ n.g.ự.c : Hóa ăn thịt em bé, thế thì Niệm Niệm sợ nữa, Niệm Niệm sẽ ăn thật là nhiều.
Cô nấu ăn ngon quá, nào con bé cũng ăn đến tròn cả bụng. Bạch lão thái cũng bật theo.
Chú ch.ó Khoai Tây Bánh nghiêng đầu, các chủ nhân đang gì, nhưng kệ , chỉ cần chủ nhân vui là nó vui, thế là nó sủa váng lên. Mèo Kem thì sang chảnh, bước đôi chân ngắn gần "bộp" một cái, tặng cho Khoai Tây Bánh một cái vồ đầu, như thể đang mắng: Suốt ngày chỉ ngốc. Mấy con gà con thấy cảnh thì vỗ cánh chạy tán loạn. Theo đà lớn lên của Kem, chúng nó dám trêu chọc nó nữa , dây thì tránh cho lành.
Bạch Du xách rau thịt bếp, vo gạo ngâm nước. Trong lúc đó cô về phòng sách một lát, đợi gạo ngâm xong mới bắt đầu cơm. Cô lấy từ tủ hai cây lạp xưởng kiểu Quảng, thái thành từng lát hình thoi đều . Đang định thái nấm hương thì Giang Lâm bước .
Giang Lâm rửa tay, tự nhiên đón lấy con d.a.o từ tay cô để thái nấm. Bạch Du cũng tranh với , cô lấy một cái bát , dùng nước tương, mỡ lợn, dầu mè, đường và muối để pha nước xốt.
Đợi khi niêu cơm lên bếp, Giang Lâm mới cô hỏi: Có chuyện gì xảy ?
Bạch Du ngẩng đầu đầy thắc mắc. Giang Lâm nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng gỡ những ngón tay đang cạy móng cái của cô : Mỗi em tâm sự hoặc trong lòng thoải mái, em đều vô thức cạy đầu ngón tay. Sau chuyện gì cứ với , đừng tự khổ như thế ?
Bạch Du theo tầm mắt xuống ngón tay cái của , lớp da quanh đó cô cạy đến trầy xước. Anh cô còn nhận , giờ mới thấy đau.
Giang Lâm cô: Rốt cuộc là chuyện gì?
Bạch Du mím môi, kể những lời ở nhà khách: ... Em ngờ nhà họ Lâm vì chuyện đó mà trách em, nhưng cũng , cũng trách họ , vì đúng là em bảo vệ cho Hướng Tuyết.
Lời còn dứt, môi cô Giang Lâm véo nhẹ, nặn thành hình mỏ vịt.
Bạch Du: ???
Giang Lâm: Lâm Hướng Tuyết là trưởng thành, cô năng lực tự chịu trách nhiệm cho hành vi của . Ngay từ đầu là cô tự đòi đến đảo Quỳnh Châu, nhà họ Lâm cũng đồng ý. Sau đó chuyện thương vì gián điệp chỉ là tai nạn, hơn nữa đó em mấy nhắc nhở cô cẩn thận và yêu cầu chấm dứt tiếp xúc với Ôn Tĩnh Uyển. Còn chuyện xảy với nhà họ Liên càng thể trách em , em từ đầu đến cuối bảo cô tiếp xúc với Liên lão nhị. Cuối cùng là chuyện tình cảm giữa cô và Cát Đại Xuyên, nếu Lâm Hướng Tuyết thích Cát Đại Xuyên thì em gì bên cạnh cũng vô ích, huống hồ em còn chẳng gì.