Bà nội Bạch tuy cảm thấy chuyện thật khó tin, nhưng bà hề nghi ngờ Niệm Niệm dối. Niệm Niệm ở bên cạnh bà bấy lâu nay, con bé ngoan ngoãn thế nào bà là rõ hơn ai hết.
Bạch Du thấy Niệm Niệm sợ hãi đến nhường , lo lắng sự việc chỉ dừng ở chuyện mắng chửi, liền hỏi thêm một câu: "Niệm Niệm cho cô , cái chị Mạt Mạt đó từng đ.á.n.h cháu ?"
Niệm Niệm cất giọng sữa non nớt, còn vương chút tiếng nấc nghẹn ngào: "Có ạ, dì nhỏ Mạt Mạt lấy kim châm Niệm Niệm, đau lắm, đau lắm luôn ạ."
Lời , gian bỗng im phăng phắc mất vài giây.
Ngay đó, bà nội Bạch nổi trận lôi đình: "Thật là quá quắt! Một đứa trẻ bảy tuổi mà độc ác đến thế , tin là lớn giật dây đằng !"
Bà nội giận hối hận, chuyện xảy ngay mí mắt mà bà chẳng gì. Nếu đến đảo Quỳnh Châu, với tính cách của Niệm Niệm, lẽ cả đời con bé cũng , kẻ thủ ác sẽ ngày càng quá đáng. Nếu cây kim đó đ.â.m sâu trong cơ thể thì thể nguy hiểm đến tính mạng như chơi!
Bà cho rằng một đứa trẻ bảy tuổi dù tính đến cũng giới hạn, chuyện chắc chắn lớn xúi giục. Cho dù là ai , chuyện tuyệt đối thể bỏ qua dễ dàng như !
Bạch Du bế Niệm Niệm lên giường, dịu dàng hỏi: "Niệm Niệm cho cô , chị dùng kim châm chỗ nào của cháu?"
Niệm Niệm vén áo lên, chỉ bụng , chỉ hai bên hông: "Dì nhỏ Mạt Mạt lấy kim châm bụng nhỏ của Niệm Niệm, ở đây, ở đây nữa. Dì còn bảo nếu Niệm Niệm thì sẽ châm mắt Niệm Niệm. Niệm Niệm sợ lắm, cô ơi, Niệm Niệm về Thiên Tân nữa ..."
Nói đoạn, cô bé lặng lẽ rơi nước mắt, trông tội nghiệp vô cùng.
Bạch Du kiểm tra kỹ mấy chỗ Niệm Niệm chỉ, qua nhiều ngày nên giờ còn thấy vết kim: "Niệm Niệm nhé, giờ bụng và hông cháu còn đau ? Chị để cây kim nào trong cháu ?"
Nếu kim đ.â.m trong , với trình độ y tế hiện tại, e rằng khó để lấy . Cho dù lấy , một đứa trẻ đầy bốn tuổi chịu đại phẫu, đó là điều cô hề thấy.
Bà nội Bạch cũng chằm chằm Niệm Niệm, dám thở mạnh.
May mà Niệm Niệm lắc đầu nhỏ: "Giờ đau nữa ạ, dì nhỏ Mạt Mạt để kim Niệm Niệm."
Bạch Du thở phào nhẹ nhõm nhưng vẫn dám chủ quan, cô dùng tay ấn nhẹ quanh mấy chỗ châm, Niệm Niệm biểu hiện đau đớn. kim khâu một khi trong thịt thì khả năng di chuyển. Kiếp cô từng báo thấy kim đ.â.m , nhiều năm mới phát tác cơn đau. Để chắc chắn, cô quyết định cuối tuần sẽ đưa Niệm Niệm bệnh viện kiểm tra.
Nghĩ đến đây, cô xoa tóc Niệm Niệm: "Niệm Niệm đừng sợ, cháu cứ ở đây với cô, về Thiên Tân nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-299.html.]
Hàng mi dài và dày của cô bé vẫn còn vương nước, bé nghiêng đầu hỏi: "Cô ơi, Niệm Niệm thật sự thể về Thiên Tân ạ?"
Bạch Du gật đầu chắc nịch: "Không về nữa, cháu ở đây học. Niệm Niệm giỏi thế , chắc là sẽ giúp cô việc nhà đúng nào?"
Đôi mắt to của cô bé bỗng chốc sáng bừng lên, cái đầu nhỏ gật lia lịa: "Dạ, Niệm Niệm giỏi lắm ạ, Niệm Niệm rửa bát, quét nhà, còn tìm sâu cho gà ăn nữa!"
Cô bé dùng ngón tay nhỏ xíu diễn tả, như chứng minh thật sự ích, để cô giữ bé sẽ hề thua thiệt.
Bà nội Bạch vốn định ngăn cản, nhưng cảnh , lòng bà chợt dâng lên cảm giác xót xa.
Sau khi dỗ Niệm Niệm ngủ say, bà mới lên tiếng: "Chuyện thể cứ thế mà xong , bà sẽ với chú út cháu để nó xử lý cho ngô khoai. Chỉ là Niệm Niệm... vẫn theo bà về Thiên Tân thôi."
Bà thừa nhận thiên vị, giữa cháu gái và chắt gái, bà xót Bạch Du hơn. Bạch Du đang mang thai, chẳng bao lâu nữa sẽ một sinh linh nhỏ đời, lúc đó chăm sóc đứa nhỏ còn chẳng xuể, lo thêm cho Niệm Niệm ? Sau cô còn , như quá vất vả, bà cứ nghĩ đến là thấy thương.
Bạch Du nắm lấy tay bà, nũng nịu: "Bà ơi, nếu bà lo con chăm hai đứa trẻ thì bà ở đây với con luôn ?"
Bà nội Bạch ngẩn : "Ở đây?"
Bạch Du gật đầu: "Vâng, ở đảo Quỳnh Châu luôn ạ. Con đầu con nên nhiều chuyện , nếu bà ở con mới yên tâm. Cảm giác như chuyện gì cũng sợ, bà đến hai hôm nay con ngủ ngon hẳn . Bà ở nhé, ạ?"
Người già luôn khao khát cảm giác cần đến, điều đó chứng minh họ vẫn còn giá trị, hạng "sống lâu lên lão làng" vô ích. Thế nên khi Bạch Du , trong lòng bà nội Bạch như nhen nhóm một ngọn lửa: "Được, , đợi chú út cháu về, bà sẽ với nó."
Nếu cháu gái cần bà, bà sẽ về Thiên Tân nữa. Thật lòng mà , bà cũng yên tâm về tiểu Du nhi, bên cạnh lớn nào, Giang Lâm thường xuyên nhiệm vụ, ngộ nhỡ lúc sắp sinh mà ai bên cạnh thì tính ? Đàn bà biển đôi, đàn bà đẻ mồ côi một , nghĩ đến đó bà hạ quyết tâm ở . Tuy nhiên, đợi con trai út về, việc đầu tiên là giải quyết dứt điểm chuyện của Niệm Niệm . Chuyện tuyệt đối thể bỏ qua dễ dàng!
Sáng hôm , để an ủi tâm hồn nhỏ bé tổn thương của Niệm Niệm, Bạch Du dậy thật sớm để chuẩn bữa sáng.
Kê và táo đỏ vo sạch cho nồi, thêm vài miếng bí đỏ cắt nhỏ đun lửa nhỏ liu riu. Mùa đông húp cháo kê là cho dày nhất.
Chỗ bí đỏ còn cô cắt miếng cho xửng hấp chín, khoai tây thái sợi ngâm nước để loại bỏ tinh bột thừa, cà rốt cũng thái sợi để sẵn đĩa.
Khi bí đỏ chín mềm, cô nghiền nát thành bột nhão, đập thêm bốn quả trứng gà khuấy đều thêm bột mì để tạo thành hỗn hợp sền sệt. Sau đó cô cho thêm muối, một chút hạt tiêu và hành lá trộn tiếp. Làm nóng chảo, quét một lớp dầu mỏng múc một muôi bột bí đỏ trứng gà đổ , dàn mỏng thành bánh, chiên đến khi vàng đều hai mặt thì cho đĩa.
Bánh xong, cô dùng một chiếc nồi khác, phi thơm hành tỏi băm nhỏ cho khoai tây và cà rốt sợi xào. Khi rau củ chín tới, cô nêm muối, nước tương cho miệng đặt nhân lên miếng bánh, cuộn tròn , cắt thành từng đoạn nhỏ bày đĩa.