TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 298

Cập nhật lúc: 2025-12-17 14:56:45
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7VA6pnhRqc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

, thời gian trôi nhanh quá, chớp mắt một cái ba mươi năm . Họ đều già cả . Nghĩ đến đây, Bao Nhã Anh gật đầu: "Được, thế ?"

Khóe miệng phó chủ nhiệm Hà nhếch lên, nở một nụ phần quái dị: "Phía bờ biển hướng Nam một vách đá, xem bình minh ở đó tráng lệ, đồng nghiệp của bảo nhất định xem một . Hay là hôm đó chúng leo núi từ sớm nhé?"

Bao Nhã Anh tuy thấy dậy sớm leo núi mệt, nhưng ngọn núi đó cũng cao lắm, hơn nữa hiếm khi chồng mới chủ động hẹn nên bà gật đầu: "Được."

Nụ môi phó chủ nhiệm Hà càng đậm hơn: "Vậy cứ quyết định thế nhé, hôm đó em cứ ngủ thêm lát nữa, bữa sáng để chuẩn ."

Nụ mặt Bao Nhã Anh cũng tươi hơn mấy phần. Những năm qua, tình cảm vợ chồng họ nhạt nhiều, thậm chí còn đến mức ngủ riêng giường. Bà cứ ngỡ chồng sớm chán ghét , ngờ ông đột nhiên trở về dáng vẻ ôn nhu chu đáo như xưa. Điều khiến bà khỏi thêm vài phần mong đợi ngày cuối tuần.

Bạch Du ngờ Niệm Niệm đột ngột bật , cô vội vàng nhẹ giọng dỗ dành: "Niệm Niệm ngoan, Niệm Niệm đừng , cháu cho cô cháu về Thiên Tân nào?"

Niệm Niệm bấm bấm ngón tay, trả lời.

Bà nội Bạch tắm rửa xong phòng thì phát hiện Niệm Niệm nhà, bà tìm một vòng từ phòng khách sân vẫn thấy , lúc mới nghĩ đến việc lên tầng hai tìm. Bà lên tầng ngay từ đầu là vì Niệm Niệm vốn ngoan và hiểu chuyện, tối nay Bạch Du bảo cần sách nên bà nghĩ Niệm Niệm sẽ lên quấy rầy cô.

dự đoán sai. Niệm Niệm chỉ ở tầng hai mà còn đang . Đôi mắt to tròn như quả nho đen lặng lẽ rơi lệ, bé lóc om sòm như những đứa trẻ khác, càng lăn đất ăn vạ. Ngay cả việc cũng hiểu chuyện đến mức xót xa.

Bà nội Bạch thấy cảnh thì ngẩn : "Sao Niệm Niệm thế? Cháu ngã ?"

Bạch Du dậy đỡ bà nội phòng: "Niệm Niệm bảo cháu về Thiên Tân, đây với con. Con hỏi lý do mà cháu , cứ thế rơi nước mắt thôi."

Bà nội Bạch xong kinh ngạc hiểu nổi: "Tại thế? Niệm Niệm cho cụ nội nào, cháu về Thiên Tân, cháu ở cùng cụ nội nữa ?"

Niệm Niệm sụt sịt mũi, giọng sữa nghẹn ngào: "Có ạ, nhưng... Niệm Niệm về Thiên Tân."

Xem vấn đề ở phía Thiên Tân . Bạch Du và bà nội , trong lòng chợt nảy một ý: "Niệm Niệm, ở Thiên Tân ai đ.á.n.h mắng cháu ?"

Niệm Niệm còn kịp trả lời, bà nội Bạch lắc đầu : "Không , nếu đ.á.n.h con bé ?"

Niệm Niệm cũng lắc đầu theo: "Không ai đ.á.n.h Niệm Niệm ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-298.html.]

Bạch Du nhướng mày: "Thế là mắng cháu ? Đừng sợ, cho cô , ai gì với cháu ?"

Bà nội Bạch định bảo chắc là . Trước khi đưa Niệm Niệm về Thiên Tân, bà bàn bạc với con trai út và con dâu út, xác nhận cả hai đều ý kiến gì bà mới đưa bé về. Con dâu út là lòng bao dung trí tuệ, sẽ trò mặt một kiểu lưng một kiểu, hơn nữa cô giáo d.ụ.c hai đứa con trai , hai thằng bé ngày thường luôn yêu thương bảo vệ Niệm Niệm, chắc chắn chuyện lén lút bắt nạt khác.

Chỉ là bà dù cũng già, thể bao quát hết chuyện. Niệm Niệm giờ lóc về Thiên Tân, chắc chắn xảy chuyện gì đó mà bà . Nghĩ đến đây, bà đành nuốt lời định trong.

Trong đôi mắt như hạt pha lê của Niệm Niệm phủ một lớp sương mờ, cô bé trông ấm ức vô cùng: "Dì nhỏ Mạt Mạt bảo Niệm Niệm là đồ rác rưởi ai thèm, là ngôi chổi. Dì còn bảo Niệm Niệm khắc c.h.ế.t bố... Oa... Niệm Niệm khắc c.h.ế.t bố, bố c.h.ế.t..."

Cô bé rơi nước mắt lã chã, đến mức lòng tan nát.

Bạch Du kéo bé lòng ôm chặt: "Niệm Niệm đúng, bố cháu c.h.ế.t, bố chỉ nơi khác việc thôi. Chờ bao giờ kiếm tiền bố sẽ về mua kẹo ngon và quần áo cho Niệm Niệm."

Niệm Niệm nghĩ đến lúc bố về, đôi mắt to dần sáng lên: "Niệm Niệm nhớ bố lắm." Bé cần kẹo ngon, cũng cần quần áo , bé chỉ cần bố thôi.

Bạch Du lấy khăn tay lau nước mắt cho bé: "Bố cũng nhớ Niệm Niệm, nên Niệm Niệm ngoan, nữa. Nếu hỏng mắt, bố sẽ xót xa lắm đấy."

Niệm Niệm bố xót, bé dùng bàn tay nhỏ lau nước mắt: "Niệm Niệm nữa ạ."

An ủi Niệm Niệm xong, Bạch Du sang hỏi bà nội: "Dì nhỏ Mạt Mạt là ai ạ? Là bạn nhỏ nào trong khu tập thể ?"

Bà nội Bạch nhíu mày: "Là con gái em gái của thím út cháu."

Con dâu út và em gái tuy chênh lệch tuổi tác nhưng tình cảm chị em . Cô em gái vì sức khỏe yếu nên chỉ sinh một mụn con gái, cả nhà nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, đứa trẻ đó chính là Mạt Mạt mà Niệm Niệm nhắc tới. Mạt Mạt năm nay bảy tuổi, chỉ lớn hơn Niệm Niệm ba tuổi rưỡi, nhưng vì vai vế nên Niệm Niệm gọi là dì nhỏ.

Chỉ là bà nội Bạch hiểu nổi, ngày thường con bé Mạt Mạt đó miệng dẻo, mặt lớn cũng ngoan ngoãn hiểu chuyện, bao giờ thấy nó bắt nạt trẻ con trong khu. Trước đó bảo nó trông chừng Niệm Niệm nó cũng đồng ý ngay, ai dè lưng bắt nạt Niệm Niệm như thế.

"Bà ơi, thím út ngày thường yêu chiều con bé Mạt Mạt đó ?"

Bạch Du thì chẳng ngạc nhiên chút nào. Suy cho cùng hồi nhỏ Tần Tâm Hủy cũng là loại như , mặt lớn thì tỏ vẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện, nhưng lưng đủ trò nhắm cô. Chỉ là khi đó Tần Tâm Hủy còn tiết chế, dám mắng thẳng mặt như Mạt Mạt.

Bà nội Bạch gật đầu: " thế, thím út cháu sinh con gái, thêm em gái nó sức khỏe , chắc cũng chỉ một đứa con thôi nên thím cháu coi Mạt Mạt như con gái ruột mà cưng chiều."

Bạch Du hừ lạnh một tiếng: "Thế thì dễ hiểu . Người bảo tâm hồn trẻ con như tờ giấy trắng thuần khiết lương thiện, nhưng những đứa trẻ sinh là ác quỷ . Tần Tâm Hủy là thế, cặp song sinh nhà Lâu Mạn Lệ là thế, và cả con bé Mạt Mạt e rằng cũng là hạng như ."

Loading...