TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 297

Cập nhật lúc: 2025-12-17 14:55:58
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40aEfHeRAF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà nội Bạch dỗ dành: "Cụ nội bảo cháu ngoan, đứa ngoan là hai thằng nhóc khốn khiếp nhà họ Kim kìa. Sau cháu thấy chúng nó thì cứ vòng qua đường khác, ?"

"Niệm Niệm ạ."

Niệm Niệm khẽ đáp bằng giọng sữa non nớt, xong bé cúi đầu mân mê chiếc chun buộc tóc trong tay.

Bạch Du vốn định hỏi bà nội về chuyện của Niệm Niệm ở Thiên Tân, nhưng cảnh , cô cảm thấy cần hỏi nữa. Cô chợt hiểu vì Niệm Niệm nhạy cảm đến thế.

Niệm Niệm vốn tâm hồn mong manh, cộng thêm cảnh sống nhờ vả khiến bé càng thêm cẩn thận dè dặt. bà nội lớn tuổi, nhiều lúc bà để ý đến tâm tư của Niệm Niệm, hoặc giả bà nghĩ Niệm Niệm mới chỉ là đứa trẻ ba bốn tuổi, chẳng thể suy nghĩ gì sâu xa. Chính điều khiến Niệm Niệm khi đến Thiên Tân, tính tình khá lên mà trái còn thu hơn.

Bạch Du thầm nghĩ chuyện với bà nội thế nào, hoặc để đổi tình trạng .

Lần bà nội Bạch mang từ Quảng Châu sang khá nhiều cá viên và bò viên. Buổi tối, bà đích một nồi mì khối. Trong nồi canh nóng hổi, những viên thịt tròn trịa nhấp nhô giữa làn nước dùng, bên điểm xuyết lá cải bó xôi xanh mướt và những con tôm nõn màu cam, trông cực kỳ bắt mắt.

Bà nội còn xào thêm một đĩa cà tím băm thịt. Cà tím xào bóng bẩy, mềm mượt, thôi thấy thèm. Niệm Niệm dù trông vẫn còn ỉu xìu, nhưng may mắn là cô bé cưỡng sự cám dỗ của món ngon, bé ăn đến mức cái bụng tròn căng, cúi xuống suýt chút nữa thấy mũi chân .

Giang Lâm bận nhiệm vụ đột xuất, Bạch Du bảo bà nội cứ để bát đũa đó, lát nữa cô ăn xong sẽ rửa. Nào ngờ khi cô bước bếp, thấy Niệm Niệm đang xổm đất rửa bát.

Hai bàn tay nhỏ xíu của cô bé thậm chí còn to bằng cái bát, bé rửa vẻ khá vất vả nhưng cực kỳ nghiêm túc, từng ngóc ngách của chiếc bát đều lau sạch bóng.

Nhận Bạch Du , bé ngẩng cái đầu nhỏ lên, đôi mắt to như quả nho đen lập tức nheo thành hình trăng khuyết, hàng mi dài và dày như hai chiếc bàn chải nhỏ. Bé cô bảo: "Cô ơi, Niệm Niệm rửa bát đấy ạ."

Lòng Bạch Du mềm nhũn , cô thụp xuống xoa đầu bé: "Niệm Niệm giỏi quá, bé tí thế giúp việc nhà ."

Mắt Niệm Niệm càng sáng hơn, như hai ngôi rơi đáy mắt: "Niệm Niệm còn nhiều việc lắm ạ, Niệm Niệm giặt quần áo , Niệm Niệm còn cho gà ăn, chăm sóc ch.ó nhỏ mèo nhỏ nữa."

Bạch Du khen ngợi: "Niệm Niệm đúng là một cô bé đảm đang đấy nhé."

Nói xong, cô xoay thu dọn bàn bếp nên thấy rằng, Niệm Niệm hề nheo mắt vì lời khen đó. Bé cúi đầu dụi mắt, khẽ sụt sịt mũi.

Vì chú út hôm nay về, bà nội Bạch đưa Niệm Niệm về phòng khách tầng một ngủ. Bạch Du vẫn buồn ngủ, cô phòng việc bên cạnh để ôn tập kiến thức thi đại học. Đột nhiên, cô thấy bên ngoài tiếng "cộp" một cái. Cô ngoái nhưng thấy động tĩnh gì thêm, tưởng là tiếng gió nên để ý nữa. một lát , tiếng "cộp" nữa.

Bạch Du hỏi: "Bánh Khoai Tây, là mày đấy ?"

Bên ngoài im lặng. Cô hỏi: "Là Tuyết Cao hả?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-297.html.]

Vẫn tiếng trả lời. Ngay khi Bạch Du định dậy mở cửa thì cánh cửa hé mở một khe nhỏ, lộ nửa cái đầu nhỏ xíu.

Một bé con đáng yêu đột ngột xuất hiện. Niệm Niệm lén lút qua khe cửa, dáng vẻ rón rén như một chú sóc nhỏ cẩn trọng. Bạch Du thấy thương vô cùng, cô dậy mở cửa: "Niệm Niệm, cháu tìm cô việc gì ?"

Mắt Niệm Niệm sáng long lanh, bé bẽn lẽn vặn vẹo , từ trong túi áo móc một thứ, bàn tay nhỏ chìa về phía : "Cho cô ăn ạ."

Bạch Du tay bé, thấy trong lòng bàn tay nhỏ nhắn là hai viên kẹo sữa Thỏ Trắng. Hai viên kẹo để bao lâu mà lớp vỏ giấy bên ngoài nhăn nhúm. tấm lòng của cô bé, Bạch Du xuống để thẳng mắt bé: "Cảm ơn Niệm Niệm nhé, nhưng cô ăn kẹo , để dành cho Niệm Niệm ăn ."

Ánh trong mắt Niệm Niệm lập tức tắt ngấm, bé bằng giọng sữa nghẹn ngào: "Cô ăn mà."

Cái giọng sữa mềm mại thực sự khiến thể chối từ. Lòng bàn tay cô bé nóng hổi, viên kẹo sữa cũng bé nắm đến mức ấm sực.

Bạch Du nhận lấy viên kẹo: "Vậy cô ăn một viên, Niệm Niệm ăn một viên nhé?"

"Dạ."

Cô bé xinh xắn như tạc từ phấn quýt, đôi mắt to nheo thành hình trăng khuyết, khóe miệng còn lộ hai lúm đồng tiền nhỏ xíu, đúng là một tiểu mỹ nhân tương lai. Bạch Du cất viên kẹo , nhưng dường như Niệm Niệm vẫn ý định rời .

Bạch Du bé: "Niệm Niệm, cháu chuyện gì với cô ?"

Niệm Niệm mím môi: "Cô ơi, Niệm Niệm thể ở đây ạ?"

đây?

Bạch Du ngẩn : "Sao cháu đây? Cháu theo cụ nội về Thiên Tân ?"

Nào ngờ Niệm Niệm thút thít : "Cô đừng đuổi Niệm Niệm , Niệm Niệm sẽ thật nhiều việc, còn giúp cô chăm sóc em trai em gái nữa, cô đừng đuổi Niệm Niệm mà..."

Cùng lúc đó, tại nhà họ Hà.

Phó chủ nhiệm Hà cầm một ly sữa bột mạch nha pha xong đưa cho vợ: "Tiểu Anh, pha cho em ly sữa , em uống lúc còn nóng ."

Tim Bao Nhã Anh khẽ thắt , bà khựng một chút mới nhận lấy ly sữa: "Anh chuyện gì với em ?"

Phó chủ nhiệm Hà kéo chiếc ghế đối diện xuống mặt bà, nắm lấy một bàn tay bà : "Tiểu Anh, em quên ? Cuối tuần là kỷ niệm ba mươi năm ngày cưới của chúng . Thời gian trôi nhanh quá, chớp mắt một cái chúng đều già cả . Anh cuối tuần chỉ hai chúng thôi, cùng dạo, đó ăn cơm và xem phim, em thấy thế nào?"

Dưới ánh đèn màu cam, từng nếp nhăn mặt phó chủ nhiệm Hà hiện lên rõ mồn một, nhưng nó cũng khiến ngũ quan của ông trông dịu dàng và ấm áp hơn đôi chút. Đã nhớ rõ bao lâu ông gọi bà là "Tiểu Anh", cũng nhớ nổi bao lâu ông mới bà bằng ánh mắt như thế , càng nhớ nổi cuối hai ở riêng với là khi nào.

Loading...