Bây giờ thấy Lâu Mạn Lệ dám đẩy ngã Bạch Du, đối với chị Lôi mà thì đúng là cừu mới hận cũ cùng lúc ập tới — thể nhịn nổi nữa.
Chị Lôi xông tới, túm chặt lấy tóc Lâu Mạn Lệ, bàn tay khóa chặt cánh tay mụ , bẻ ngược , chỉ trong nháy mắt khống chế Lâu Mạn Lệ.
Lâu Mạn Lệ đau đến mức rú lên: "Lôi Đại Ni, bà buông !"
Chị Lôi mắng: "Lâu Mạn Lệ là bà, con nhà bà đ.á.n.h chuyện ngày một ngày hai . Bà dạy con còn đẩy ngã phụ nữ thai, bà đúng là đồ độc ác!"
Lâu Mạn Lệ tức tối hét lên: " đẩy nó, là cái con ranh Bạch Du tự lăn đất đấy chứ!"
Chị Lôi nhổ nước bọt khinh bỉ: "Bà tưởng Bạch Du cũng giống bà chắc, vô sỉ với quỵt nợ cái gì cũng . Người là trưởng dự án xóa mù chữ của tòa soạn báo đấy, cô sẽ cái trò lừa bịp khác !"
" thế, dám chứng, đồng chí Bạch Du căn bản loại đó. Ngược là Lâu Mạn Lệ cơ, chừng nhé, suốt ngày khoác lác dối, trong mồm chẳng câu nào thật cả!"
"Chứ còn gì nữa, đúng là nhà dột từ nóc, Kim Đại Bảo với Kim Tiểu Bảo chắc chắn là giống chúng nó nên mới đáng ghét như !"
"..."
Lâu Mạn Lệ tức đến mức suýt thì thở nổi, suýt c.h.ế.t ngay tại chỗ.
Chỉ là cho mụ cơ hội biện minh, bởi vì — Bạch Du ngất xỉu .
Hiện trường một nữa hỗn loạn.
Giữa lúc loạn lạc , mắt Lâu Mạn Lệ một viên đá nhỏ ném trúng, đau đến mức nước mắt chảy ròng ròng: "Thằng ranh con nào ném tao? Đừng để bà đây bắt !"
"Thằng ranh con" Bạch Niệm Niệm thì thoăn thoắt đôi chân ngắn tũn, chỉ chớp mắt lẩn mất tăm.
Giang Lâm từ chiến hạm lên tin Bạch Du xảy chuyện, sắc mặt lập tức tối sầm , lao nhanh về phía bệnh viện.
Đi ngay còn Kim Kế Hổ, chồng của Lâu Mạn Lệ.
Sắc mặt Kim Kế Hổ còn khó coi hơn cả Giang Lâm. Hai thằng con trai ngày thường thích gây chuyện thị phi ở ngoài , nhưng nghĩ trẻ con nghịch ngợm đ.á.n.h thì gì to tát, thế nên bao giờ để bụng, càng vì chuyện nhỏ nhặt mà đ.á.n.h con.
cái con mụ thối tha Lâu Mạn Lệ dám đẩy vợ của phó đoàn Giang, đây còn là chuyện nhỏ nữa !
Đây là dồn chỗ c.h.ế.t mà!
Suốt dọc đường, trong đầu Giang Lâm kìm chế mà hiện nhiều hình ảnh xí. Những khung hình cứ nối tiếp chạy qua đại não. Khi đến bệnh viện, mặt trắng bệch như tờ giấy, ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Lúc đẩy cửa phòng bệnh, hai tay thậm chí run rẩy đến mức đẩy mấy mới mở cửa.
Thế nhưng, tất cả những viễn cảnh tồi tệ trong đầu đều xảy .
Bạch Du đang tựa giường bệnh, ánh nắng từ cửa sổ hắt nhuộm mái tóc và hàng mi của cô thành màu vàng nhạt. Cô đang nắm tay bà nội Bạch, khóe miệng nở nụ nhẹ.
Không gương mặt trắng bệch, sảy thai, cũng chuyện một xác hai mạng.
Giang Lâm hình khung cảnh mắt, trái tim đang đập điên cuồng mới từ từ trở vị trí cũ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-296.html.]
Bạch Du thấy tiếng cửa đẩy liền lập tức thu nụ , đầu sang, bắt gặp ánh mắt của Giang Lâm.
Bốn mắt .
Giang Lâm sải bước dài tiến tới, nắm lấy tay cô: "Em thấy thế nào ?"
Nhiệt độ ở đầu ngón tay lạnh buốt như băng, Bạch Du thắt lòng, nắm ngược tay , mười đầu ngón tay đan chặt : "Anh yên tâm, em , con cũng ."
Bà nội Bạch liếc hai bàn tay đang đan của đôi trẻ, dậy : "Bà căng tin mua ít nước đường, hai đứa cứ chuyện ."
Đây là phòng bệnh hai giường, giường bên cạnh ở, nên khi bà nội , trong phòng chỉ còn Bạch Du và Giang Lâm.
Giang Lâm hỏi: "Rốt cuộc xảy chuyện gì?"
Bạch Du kể vắn tắt chuyện . Nghĩ cô cũng thấy bốc đồng, nhưng cô hối hận: "... Xin , để lo lắng ."
Giang Lâm cảm nhận ấm truyền từ lòng bàn tay cô, cô hồi lâu mới : "Sau đừng thế nữa, gì quan trọng bằng em ."
Trong lòng Bạch Du dâng lên một dòng nước ấm, cô thẳng mắt : "Được, em sẽ thế nữa."
Cô hối hận vì đá thằng nhóc Kim Đại Bảo , cũng bảo vệ Niệm Niệm, nhưng nếu , cô sẽ dùng cách chu hơn để yêu lo lắng.
Không khí bên ngoài phòng bệnh thì chẳng ấm áp như .
Bà nội Bạch bước ngoài thì đúng lúc thấy Kim Kế Hổ giáng một cái tát nảy lửa mặt Lâu Mạn Lệ, khiến mặt mụ lệch sang một bên.
"Bây giờ cô ngay trong xin vợ phó đoàn Giang cho . Nếu cô tha , cô đừng hòng về nhà họ Kim nữa!"
Lâu Mạn Lệ lóc mếu máo: " đẩy nó, bảo là mà..."
"Chát!" một cái tát nữa.
Kim Kế Hổ quát: "Đến nước mà cô còn cứng đầu ? Có ? Không thì ly hôn!"
Lâu Mạn Lệ: "..."
Bà nội Bạch tuy ghét loại phụ nữ như Lâu Mạn Lệ, nhưng bà càng ưa loại đàn ông như chồng mụ . Đàn ông đ.á.n.h phụ nữ thì thể thống gì!
Tất nhiên, ngứa mắt thì ngứa mắt, bà cũng chẳng lên tiếng xen việc khác. Dù Lâu Mạn Lệ cũng bắt nạt cháu gái và chắt gái bà, bồi thêm cho mụ hai tát là bà quá từ bi .
Cuối cùng, Lâu Mạn Lệ chồng ép xin Bạch Du. Ngoài tiền viện phí, nhà họ Kim còn bồi thường hai hộp sữa bột mạch nha, một tá trứng gà và hai cân đường đỏ để Bạch Du tẩm bổ.
Nhà họ Kim coi như "lột da", nhiều chuyện đều vỗ tay hả hê. Không ít con cái nhà họ từng cặp song sinh nhà họ Kim bắt nạt nhưng đều đấu sự đanh đá của Lâu Mạn Lệ. Nghe Lâu Mạn Lệ về nhà chồng đ.á.n.h cho một trận, mặt sưng vù, mấy ngày liền dám vác mặt đường.
Sức khỏe Bạch Du gì đáng ngại nên viện ngay trong ngày.
Về đến nhà, bà nội Bạch vẫn còn tự trách: "Đều tại bà, lúc nãy thợ nề đến xây lò nướng, bà bận quá để ý đến Niệm Niệm nên mới bảo con bé ngoài chơi với đám trẻ con, ngờ xảy chuyện. Biết thế bà chẳng để nó ."
Niệm Niệm chiếc ghế đẩu nhỏ, hai bàn tay nhỏ xoắn , đôi mắt đen láy như hạt nho chớp chớp: "Con xin cô, con xin cụ nội, Niệm Niệm ngoan."