Bạch Du tỏ ngạc nhiên xen lẫn vui mừng: "Con thích những món điểm tâm từ táo đỏ, cảm ơn bác Ngũ, cũng cảm ơn cô Triệu giúp con nhé."
Cô bác Ngũ nhắc qua vợ bác họ Triệu, mà thường ngày chỉ ở nhà sách, chăm hoa.
Bác Ngũ đáp: "Bác cũng cảm ơn bánh bao của đồng chí Bạch chứ."
Món bánh hoa mai nhân táo đỏ vợ bác Ngũ , điểm tâm nặn thành hình cánh hoa, ở giữa là lớp nhân táo đỏ. Bạch Du cầm một miếng lên c.ắ.n thử, lớp vỏ giòn tan, nhân táo đỏ ngọt thanh miệng, cực kỳ ngon.
Đến buổi trưa, ăn cơm xong Bạch Du định nghỉ ngơi một lát sẽ thu thập tư liệu tiếp. Sau khi phỏng vấn thêm một xưởng nữa, cô dự định tạm dừng một thời gian để bắt tay vẽ cuốn truyện tranh thứ hai và thứ ba.
Ở đảo Quỳnh Châu , mùa đông trong nhà còn lạnh hơn ngoài trời. Bên ngoài nắng, ánh mặt trời chiếu ấm áp, ngoài đó dễ chịu hơn hẳn cái khí âm u lạnh lẽo trong phòng.
Thế là Bạch Du bước khỏi văn phòng, tới "căn cứ bí mật" mà cô mới phát hiện gần đây.
Cách bảng tin xa một bụi cây cao quá đầu , cành lá sum suê che khuất lối mòn ban đầu. Vì ít qua chỗ nên ai phát hiện đây là một nơi nghỉ ngơi tuyệt vời. Đằng bụi cây một chiếc ghế dài, nắng chiếu ngay đó ấm, ngủ cực kỳ thích, bụi rậm vặn che chắn tầm mắt bên ngoài. Hai ngày nay cô thường mang theo chăn mỏng đây nghỉ trưa.
Hôm nay cô xuống lâu thì đột nhiên thấy tiếng bước chân bên ngoài. Tiếng chân mỗi lúc một gần, cuối cùng dừng ngay sát bụi cây.
Bạch Du đang định lên tiếng nhắc nhở rằng đang ở bên trong — cô lo lỡ gặp gã đàn ông nào bất lịch sự chạy đây bậy thì khổ. Nào ngờ kịp mở miệng, một giọng nữ vang lên:
"Anh Kính Viễn, chuyện của con trai chúng định tính thế nào đây? Bây giờ ngày nào nó cũng ở nhà, chẳng việc gì , hàng xóm láng giềng ai cũng nhạo. Em tìm cho nó một đối tượng để thành gia lập thất , nhưng lũ đó hạng ch.ó mắt thấp, bà mai giới thiệu chẳng lấy một mối nào hồn!"
Anh Kính Viễn?
Chẳng đó là phó chủ nhiệm Hà, chồng của bà Bao Nhã Anh ?
là nghiệt duyên, cô đụng hai nữa ?
Bạch Du vội nuốt những lời định trong, nín thở thật khẽ. Cô lo nếu lúc đôi cẩu nam nữ phát hiện thì sẽ bất lợi cho .
Phó chủ nhiệm Hà thở dài một tiếng mới lên tiếng: "Ban đầu định đưa thằng A Diệu tòa soạn, từ từ đẩy nó dự án xóa mù chữ. Đến lúc đó sẽ giúp sức từ bên trong để nó thành tích trong vòng hai năm, đề bạt nó lên vị trí trưởng dự án. Ai ngờ giữa đường nhảy một trình giảo kim, đảo lộn hết kế hoạch của ."
"Trình giảo kim" ai khác, chính là trưởng dự án đương nhiệm — Bạch Du.
Lúc Bạch Du mới tòa soạn, ông mấy bận tâm, định bụng sẽ tìm sai để sa thải cô. Dù một lính mới chân ướt chân ráo , đuổi thì cũng chẳng ai lên tiếng bênh vực. nào ngờ cô quá thâm sâu, mất chỗ dựa là chủ nhiệm Viên thì nhắm ngay bí thư Chương, quan trọng là còn thành công, leo lên ghế trưởng dự án. Giờ Bạch Du thuộc quyền quản lý của ông , mà dù thuộc quyền chăng nữa, ông cũng dám tùy tiện động .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-294.html.]
Giọng Lăng Tương Quân đầy vẻ cam tâm vang lên: "Thế thì thể kéo con mụ Bạch Du đó xuống khỏi ghế trưởng dự án để cho con trai lên ?"
Bà kế toán nên bà hiểu rõ hơn ai hết mức lương hiện tại của Bạch Du lớn thế nào. Tháng đầu tiên mà cô nhận một trăm ba mươi đồng, còn nhiều hơn lương trưởng phòng kế toán hai mươi năm như bà , điều khiến bà đỏ mắt vì ghen tị. Vị trí mà để con trai bà thì nhận tiền đó sẽ là nó. Nếu thế, còn ai dám khinh thường A Diệu, lúc đó nó lấy vợ kiểu gì mà chẳng ?
Bạch Du ở bên trong thầm giơ ngón tay giữa. Không ngờ mụ đàn bà đến giờ vẫn chịu buông tha cho . là quá quắt.
Ngay đó, thấy phó chủ nhiệm Hà trầm giọng quở trách: " cho bà , bà đừng mà hành động thiếu suy nghĩ! Hiện giờ bao nhiêu đang để mắt tới Bạch Du, bà mà động chắc chắn sẽ phát hiện. Lúc đó đừng là kế hoạch thất bại, ngay cả mối quan hệ của chúng cũng thể lộ!"
Mối quan hệ của họ tuyệt đối thể đưa ánh sáng, nếu danh tiếng, công việc của cả hai sẽ tan thành mây khói, con trai họ cũng sẽ đời khinh bỉ như chuột chạy qua đường, cả đời coi như bỏ .
Lăng Tương Quân ấm ức đáp: "Em , nhưng còn con trai định thế nào? Chẳng lẽ cứ để nó ở nhà mãi?"
Phó chủ nhiệm Hà im lặng một lúc: "Bà yên tâm , tính cả , đợi thêm vài ngày nữa."
Mắt Lăng Tương Quân sáng lên, bà quanh một lượt thấy ai liền đưa tay sờ n.g.ự.c ông : "Có kế hoạch gì ?"
Phó chủ nhiệm Hà nắm lấy bàn tay đang quấy rối, đặt lòng bàn tay vuốt ve: "Ừ."
Lăng Tương Quân dựa sát ông , kiễng chân hôn lên môi một cái: "Nhanh cho em kế hoạch là gì , em ăn ngon ngủ yên mất."
Phó chủ nhiệm Hà l.i.ế.m môi, cúi đầu ghé sát tai bà nhỏ.
Bạch Du dỏng tai lên nhưng chỉ bắt mấy chữ như " núi, cuối tuần", còn thì thấy gì thêm.
Một lát , đôi cẩu nam nữ cuối cùng cũng rời . Bạch Du ghế vẫn dám cử động vì sợ đối phương đa nghi đột ngột trở . Đợi thêm chừng mười phút nữa, cô mới từ từ dậy, vận động cái cứng đờ chậm rãi về văn phòng.
Cái việc lén đúng là tổn thọ. Nghĩ chuyện cô vẫn còn thấy sợ hãi. Nếu chẳng may sơ suất phát hiện, với tính cách của phó chủ nhiệm Hà, khi ông g.i.ế.c diệt khẩu ngay tại chỗ . Xem cái căn cứ bí mật cũng thể tới nữa.
kế hoạch của phó chủ nhiệm Hà là gì?
Cuối tuần?
Trên núi?
Ông định gì?