TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 292

Cập nhật lúc: 2025-12-17 14:51:16
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5gI9xo36

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Niệm Niệm càng thêm tự hào, bé ưỡn cái n.g.ự.c nhỏ, đôi môi mím chặt nhưng đang cực kỳ vui sướng.

Mọi bộ dạng của bé chọc cho nghiêng ngả.

Bà nội sang, Bạch Du đương nhiên lên lầu học bài nữa. Cũng may đó, phòng kho cải tạo xong xuôi.

Phòng kho lúc khác hẳn vẻ tối tăm, bí bách lúc . Bức tường hướng biển trổ một cái cửa sổ lớn rộng hơn một mét, bệ cửa sổ đặt một chậu lựu cảnh nhỏ, cành treo lủng lẳng những quả lựu to bằng quả trứng gà, đỏ rực vui mắt.

Rèm cửa màu xanh lam, cùng tông với màu trời và biển cả. Tuy từ cửa sổ thấy mặt biển, nhưng mỗi khi gió thổi tới đều thể cảm nhận mùi vị của gió biển.

Cạnh cửa sổ đặt một chiếc bàn vuông nhỏ, là đồ nhặt từ bãi rác về nên cũ kỹ, nhưng Giang Lâm sửa sang là dùng ngay. Cô cắt một tấm vải hoa nhí phủ lên, bên đặt một chiếc bình gốm nhỏ sứt một góc, cắm vài bông hoa dại, lập tức khiến căn phòng đơn sơ thêm mấy phần thi vị.

Bà cụ Bạch gật đầu hài lòng liên tục, nhưng miệng vẫn bảo: "Bà già ở thì cần gì trang trí đẽ thế ?"

Lời dứt, vạt áo bà ai đó nhẹ nhàng kéo kéo.

Bà nội Bạch cúi đầu , thấy Niệm Niệm đang mở to mắt , nhỏ giọng : "Cụ nội ơi, còn Niệm Niệm nữa mà." Không một bà già ở, mà là một bà già cộng thêm một Niệm Niệm cùng ở.

Bà nội Bạch hiền hậu: " đúng, còn cả nhóc con nhà cháu nữa."

Bạch Du cũng theo: "Ở thoải mái thì tâm trạng mới , tâm trạng thì mới khỏe mạnh ạ. cái đều nhờ Giang Lâm với Hướng Tuyết giúp đỡ, chứ để một con loay hoay thì chắc chắn xong."

Cửa sổ và giường đều do Giang Lâm bận rộn lắp đặt, còn việc mua chăn gối, rèm cửa là Lâm Hướng Tuyết chạy đôn chạy đáo giúp, cô chỉ việc " lệnh" bày biện một chút thôi. Tính cô là tốn ít sức nhất.

Nói đến đây, cô liếc Giang Lâm một cái, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Giang Lâm dường như nhận ánh mắt của cô, sang, đáy mắt cũng hiện lên tia khiến ngũ quan trông nhu hòa hơn hẳn.

Bà nội Bạch chú ý tới sự tương tác của hai , thấy cháu gái và cháu rể ân ái như thì càng vui vẻ: "Thật sự vất vả cho hai cháu quá."

Giang Lâm đáp: "Đây là việc cháu nên ạ."

Lâm Hướng Tuyết cũng gật đầu: "Bà đừng khách sáo ạ, cháu ở đây bao lâu nay mà Du Du chẳng thu của cháu đồng nào. Cháu mà chăm chỉ chút thì chắc Du Du đuổi cháu mất."

Bà nội Bạch bảo: "Đừng sợ, tiểu Du nhi mà đuổi cháu thì bà sẽ mắng nó giúp cháu."

Lâm Hướng Tuyết lập tức đắc ý nháy mắt với Bạch Du.

Vì bà nội, chú út và Niệm Niệm cùng tới nên thịt và rau mua sẵn đủ ăn. Lúc sạp rau và hàng thịt đều đóng cửa, đành căng tin mua ít thịt về, cộng với mớ đồ khô bà nội mang từ Bắc Kinh sang, nấu thành một bữa cơm năm món một canh.

Thịt kho tàu là món tủ của sư phụ Yao, những miếng thịt đỏ hồng, mềm mướt, rung rinh ánh đèn bóng bẩy vô cùng.

Sườn hầm khoai môn tỏa hương thơm nức mũi, khoai môn thơm bùi ngọt thanh, hầm mềm nhừ, càng nhai càng thấy thơm, ăn bao nhiêu cũng thấy đủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-292.html.]

Món khoai tây sợi chua cay là do Bạch Du . Trên đĩa là ớt đỏ, ớt xanh, tỏi trắng xào cùng những sợi khoai tây ngả vàng, màu sắc tươi . Sợi khoai tây giòn sần sật, vị chua cay cực kỳ đưa cơm.

Mùa ở Bắc Kinh còn nấm tươi, nhưng ở đây vẫn thể ăn . Nấm cực kỳ non, cắt miếng nhỏ xào cùng thịt lợn, những lát thịt xoăn , vị mặn mà thơm phức.

Niệm Niệm thích nhất món , bé cầm chiếc thìa nhỏ vụng về xúc nấm trong bát, cái miệng nhỏ ăn đến phồng cả mang tai như một chú sóc nhỏ đáng yêu. Ngọt ngào, thơm phức, thật là ngon quá .

Cuối cùng là món canh đậu phụ cải thảo nấu thịt, vị thanh ngọt vô cùng. Bên ngoài gió biển thổi hun hút, húp một ngụm canh thấy cả ấm sực, sảng khoái cực kỳ.

Bữa cơm ai nấy đều ăn thỏa mãn.

Bạch Phi Lễ ợ một cái rõ to: "Tay nghề nấu nướng của Du Du đúng là dạng , chú thấy đầu bếp ở tiệm cơm quốc doanh cũng thừa sức."

Bạch Du kịp gì thì bà nội Bạch hãnh diện mặt: "Dùng từ thừa sức là còn khiêm tốn đấy, nhưng tiểu Du nhi đừng đầu bếp, vất vả lắm."

Ngày nào cũng hít khói dầu , quan trọng là chảo ở tiệm cơm quốc doanh là chảo đại, ngày nào cũng xóc chảo chuyện dễ dàng, về già cổ tay chắc chắn sẽ đau chịu nổi.

Bạch Du : "Con lời bà, con cứ ở nhà thỉnh thoảng nấu cho nhà ăn là ạ."

Bạch Phi Lễ còn định hỏi chuyện Bạch Du ở tòa soạn báo, nhưng bà nội Bạch đuổi rửa bát đĩa và dọn dẹp cùng Giang Lâm.

Bạch Du lên tầng hai lấy cuốn truyện tranh xuống, bà nội Bạch xem mà rơm rớm nước mắt.

"Tiểu Du nhi, cái là cháu vẽ ?"

Bạch Du gật đầu: "Vâng là con vẽ, nhưng bác Ngũ ở tòa soạn cho con nhiều góp ý và chỉ dẫn , nếu con chẳng vẽ tác phẩm thế ."

Bà nội Bạch dặn: "Ăn quả nhớ kẻ trồng cây, cháu cảm ơn cho t.ử tế."

"Vâng con ạ." Bạch Du gật đầu, đó hỏi thêm: "Bà định ở đây bao lâu ạ, là ở đây ăn Tết luôn ?"

Nghe thấy câu , Niệm Niệm đang ngoan ngoãn bên cạnh bỗng mở to mắt, cụ nội với vẻ đầy mong chờ.

Bạch Du để ý thấy biểu cảm của bé, liền trêu: "Niệm Niệm cũng ăn Tết ở đây đúng ?"

Niệm Niệm cụ nội cô, đôi môi nhỏ mím , cũng chẳng .

Bạch Du cảm thấy Niệm Niệm ngoan ngoãn đáng yêu nhưng quá ít , do những gì bé từng trải qua , lúc nào cũng thấy bé thiếu nét hoạt bát nên ở lứa tuổi .

Bà nội Bạch bảo: "Ăn Tết thì chắc chắn là . Chú út cháu sang năm công tác chút đổi, lúc đó chắc chắn dứt . Giang Lâm bên cũng chắc thời gian, nên bà chỉ ở mấy ngày về cùng chú út cháu luôn."

Nếu chỉ tàu hỏa thì còn đỡ, đằng cả quãng đường tàu thủy, xe buýt mới tàu hỏa. Một bà già như bà dắt theo đứa trẻ ba bốn tuổi thật sự là lực bất tòng tâm. Hơn nữa tàu hỏa hạng nào cũng , bà lo sơ sẩy một chút mà để lạc mất Niệm Niệm thì ăn thế nào với đứa cháu trai thứ hai.

Bà nội Bạch chợt nhớ điều gì đó, lấy từ trong túi một gói giấy nhỏ đưa cho Bạch Du: "Đây là bánh táo đỏ do chính tay bà , cháu nếm thử xem còn đúng vị ngày xưa ."

Loading...