TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 287

Cập nhật lúc: 2025-12-17 14:43:41
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUniPXQN9I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Lâm nhanh, mang theo một chiếc xe kéo, phía là Cát Đại Xuyên.

Dù hai đều mặc áo mưa nhưng gió quá lớn, ống quần và mặt mũi sớm nước mưa đ.á.n.h ướt sũng.

Giang Lâm Bạch Du: "Em ở nhà đợi bọn về."

Bạch Du vốn định cùng, nhưng chạm ánh mắt đầy lo lắng của Giang Lâm, cô lập tức mủi lòng, gật đầu: "Được, em ở nhà đợi ."

Cô cứ ngỡ Giang Lâm buông bỏ chuyện qua đời vì khó sản, giờ xem vẫn . Trước đây con, chủ động hỏi bác sĩ về chuyện thắt ống dẫn tinh, tất cả đều minh chứng cho điều đó.

gì cho , đành khiến bớt lo lắng. Hơn nữa gió mưa bên ngoài ngày càng dữ dội, cô cũng lấy bản và đứa trẻ mạo hiểm.

Lâm Hướng Tuyết thì lấy hai bộ áo mưa, đưa một bộ cho Phùng Chiêu Đệ, bộ còn mặc : "Để cùng, ngộ nhỡ việc gì cần giúp đỡ cũng thể phụ một tay."

Nói xong cô Bạch Du, rõ ràng là hỏi xem cô ở nhà một .

Bạch Du gật đầu: "Tớ , , chuyện gì tớ thể tìm nhà bên cạnh hoặc chị Lôi."

Chuyện thể chậm trễ, Giang Lâm liếc Bạch Du một cái, cùng ba bước màn mưa.

Phùng Ngạn Đại ngờ Phùng Chiêu Đệ dám tìm Giang Lâm về, gã tức tối định giơ tay tát một cái mặt cô bé, nhưng giữa chừng Giang Lâm bắt lấy cổ tay.

Giang Lâm lạnh lùng gã: "Ông tự giao , để đ.ấ.m cho một trận mới giao?"

Đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của Giang Lâm, Phùng Ngạn Đại run b.ắ.n cả : "... giao ngay đây."

Gã vốn đưa vợ bệnh viện sinh con, thứ nhất là để tiết kiệm tiền, thứ hai là vì vợ gã quá nhiều máu, lúc hôn mê, gã sợ đưa đến bệnh viện bác sĩ sẽ tra hỏi gã.

Chỉ là lúc con ranh gọi phó đoàn Giang tới, gã cũng chỉ đành giao .

Lâm Hướng Tuyết tuy chuẩn tâm lý khi Phùng Chiêu Đệ mô tả, nhưng khi thấy cô bé, cô vẫn khỏi tái mặt vì sợ hãi.

Mẹ Phùng Chiêu Đệ gần như trong vũng máu, mặt trắng bệch như một tờ giấy, mắt nhắm nghiền. Nếu bụng còn phập phồng thì trông chẳng khác gì c.h.ế.t.

Giang Lâm vốn buông tay Phùng Ngạn Đại , lúc thấy , xoay đ.ấ.m thẳng một cú mặt đối phương.

Phùng Ngạn Đại kịp đề phòng, mũi trúng một đ.ấ.m đau đến mức hít một khí lạnh, m.á.u mũi và nước mắt thi trào .

Giang Lâm Cát Đại Xuyên: "Chúng cùng khiêng lên xe kéo."

Nói xong Phùng Chiêu Đệ: "Trong nhà ô áo mưa ?"

Phùng Chiêu Đệ vội gật đầu: "Có , em lấy ngay đây."

Mấy hợp lực chống chọi với mưa gió đưa đến bệnh viện, nhưng vẫn chậm một bước. Hai đứa trẻ ngạt trong bụng quá lâu nên sớm tắt thở, Phùng Chiêu Đệ thì giữ một mạng.

Về phía Bạch Du, khi , cô đóng cửa tầng hai.

Bên ngoài tiếng sấm nổ đùng đoàng dứt, cô sợ nên dậy thả Bánh Khoai Tây và Tuyết Cao trong nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-287.html.]

Tuyết Cao còn leo lên giường, nhưng ngặt nỗi bé quá, nhảy bên cạnh giường mấy đều thành công. Cuối cùng nó mệt đến mức thở hồng hộc mà vẫn nhảy lên , liền hừ một tiếng, m.ô.n.g tự dỗi một .

Nhóc con dễ nuôi, cái gì cũng ăn, từ cơm trắng, thịt lợn, thịt cá đến rau xanh, chẳng kén chọn tí nào. Thậm chí thấy cô ăn khoai lang, nó cũng nhào đòi ăn vài miếng.

Vì thế mới đến nhà đầy nửa tháng mà nhóc con béo lên trông thấy, tròn xoe, cực kỳ đáng yêu. Bộ dạng giận dỗi lúc càng khiến lòng Bạch Du mềm nhũn .

Mãi đến khi trời mờ sáng ba Giang Lâm mới về.

Bạch Du thấy động động tĩnh vội vàng khoác áo xuống lầu: "Thế nào ? Người ?"

Lâm Hướng Tuyết mắt đỏ hoe: "Mẹ của Chiêu Đệ giữ mạng , nhưng hai đứa trẻ thì ."

Là hai bé trai. Phùng Ngạn Đại và bà già nhà họ Phùng lóc t.h.ả.m thiết ở bệnh viện như thể c.h.ế.t cha đến nơi, theo cô thì đúng là đáng đời!

Tất nhiên lời dám , vì đau buồn chỉ hai kẻ cặn bã đó, đau nhất là Phùng Chiêu Đệ.

Đó là một phụ nữ tội nghiệp, đến giờ vẫn tỉnh .

Đây cũng là đầu tiên cô hóa phụ nữ sinh con nguy hiểm đến thế. Trước đây phụ nữ sinh con như bước một chân cửa tử, cô còn tin, giờ xem lời lý.

Nghĩ đến đây, cô bụng Bạch Du.

Bạch Du để ý đến ánh mắt của cô, tin đứa trẻ còn liền thở dài : "Mọi cũng mệt , để em nấu ít mì cho ."

Nói bếp.

Giang Lâm bước chân theo .

Cát Đại Xuyên cũng giúp một tay nhưng Lâm Hướng Tuyết kéo : "Anh sắc mặt thế? Tầm bóng đèn đợi bóng đèn?"

Cát Đại Xuyên gãi đầu, ngây ngô: "Anh bóng đèn, đối tượng của em cơ."

Nói xong, tai đỏ ửng lên, nếu mặt quá đen thì chắc lúc cũng đỏ như tôm luộc .

Lâm Hướng Tuyết lườm một cái: "Ai hỏi cái đó ?"

Nói xong mặt cô cũng đỏ lây.

Giang Lâm bếp, đưa tay ôm lấy eo Bạch Du, nhẹ nhàng xoa lấy cái bụng nhô lên của cô: "Em và con đều bình an vô sự đấy."

Bạch Du dường như cảm nhận cơ thể đang run rẩy nhè nhẹ, khỏi xót xa. Cô ôm lấy đàn ông cao lớn mặt, giọng mềm mại: "Anh yên tâm, em và bé con đều sẽ , chúng sẽ ở bên đến già."

Giang Lâm ôm chặt lấy cô, tựa đầu lên vai cô, một hồi lâu mới : "Ừ."

Chúng sẽ cùng đến đầu bạc răng long.

Bạch Du nấu một nồi mì đơn giản, nhưng để chiêu đãi ba , cô chiên thêm ba quả trứng lòng đào, dùng dưa muối xào một đĩa dưa muối thịt hun khói món kèm.

Ba bận rộn cả đêm, quả thực mệt đói, cũng chẳng khách sáo gì, vùi đầu ăn nhanh. Đặc biệt là Cát Đại Xuyên, tiếng húp mì sù sụp Lâm Hướng Tuyết lườm mấy mới nhỏ tiếng một chút.

Loading...