TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 285

Cập nhật lúc: 2025-12-17 14:41:49
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qOLJbNq84

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Du lấy mười cuốn trong vài chục cuốn in xong mang sang xưởng đồ hộp bên cạnh, trong đó ba cuốn dành tặng cho nhà của ba vị hùng.

Các công nhân đều chuyện Bạch Du đến dây chuyền sản xuất để phỏng vấn thời gian , nhưng mãi thấy tin tức gì, cứ ngỡ chuyện trôi quên lãng. Thế nên khi thấy cuốn truyện tranh, cả công xưởng như bùng nổ.

"Trời đất ơi, dì Thành ơi, đây con trai dì ?"

Dì Thành mắt đỏ hoe, liên tục lấy tay áo quẹt mắt: ", là Đại Quân nhà , vẽ quá, trông y hệt thằng bé nhà . Trên cái gì thế, cháu cho dì với."

Người liền cho dì , đến đoạn cảm động cũng kìm mà nghẹn ngào. Dì Thành thì nức nở, tự hào đau xót, nhưng phần nhiều vẫn là sự hãnh diện.

Nhờ cuốn truyện tranh , sẽ nhớ rõ hơn sự hy sinh của con trai dì.

Sau khi con trai hy sinh, công xưởng và các bộ phận liên quan đều trao tiền tuất, tổ chức khen thưởng, con trai dì cũng công nhận là liệt sĩ. Là nhà, họ nhận nhiều sự quan tâm, nhưng theo thời gian trôi qua, càng ít nhắc về chuyện năm đó, con trai dì cũng dần lãng quên.

Lúc đầu dì vẫn thỉnh thoảng nhắc về con, nhưng nhắc nhiều quá, tưởng dì hám danh lợi, ngày nào cũng lôi công lao của con , nhận bao nhiêu tiền tuất còn thỏa mãn, đúng là tham lam.

Dì nào thỏa mãn, dì chỉ hy vọng nhớ đến sự đóng góp của con . Dì cần tiền tuất, với tư cách là một mất con, dì chỉ đơn thuần mong nhớ đến thằng bé, mà mong nhỏ nhoi đó xuyên tạc như , dì giận buồn nên chẳng dám nữa.

Bây giờ đồng chí Bạch Du vẽ chiến công hùng của con trai dì thành truyện tranh, còn định quảng bá rộng rãi, ai xem truyện cũng sẽ nhớ đến con dì.

Dì Thành cảm thấy vô cùng an ủi, dì lau khô nước mắt : "Từ hôm nay, sẽ tham gia lớp xóa mù chữ!"

Trước đây dì nghĩ già , học chữ cũng chẳng để gì, còn quên, học hôm nay mai quên sạch nên dì chỉ học đúng một buổi nghỉ.

giờ thì khác , con trai dì lên truyện tranh, tuy lúc nãy cho nhưng dì nhớ hết , dì tự học chữ để thỉnh thoảng thể mang .

"Với , đặt mười cuốn, , đặt mười lăm cuốn !"

Ngoài việc giữ cho nhà, dì còn tặng cho họ hàng, để nhiều hơn nữa nhớ đến con trai dì!

Chuyện tương tự cũng xảy với nhà của hai liệt sĩ còn .

Trong đó bố của Hồ Diệu còn hào phóng hơn, một đặt luôn hai mươi cuốn. Thứ nhất là vì kinh tế nhà ông khá giả, một cuốn truyện giá 6 hào 5 xu, hai mươi cuốn hết 13 đồng, mà nhà ông ba công nhân, lương tháng cộng hơn 100 đồng nên tiền đáng là bao. Thứ hai là vì họ hàng nhà ông đông, ông còn sợ hai mươi cuốn đủ chia chứ.

Ba gia đình liệt sĩ đặt ngay 50 cuốn, các công nhân khác tuy thấy truyện tranh rẻ nhưng trong truyện là đồng nghiệp của họ, địa điểm là công xưởng của nên cảm thấy thuộc. Quan trọng hơn là truyện vẽ quá , sống động như thật, đừng là trẻ con, ngay cả lớn như họ cũng xem, vì thế phần lớn đều sẵn lòng bỏ tiền đặt một hai cuốn.

Giám đốc Lâm lúc đầu "mạnh miệng" đặt 100 cuốn, đó ông cũng hối hận vì thấy mạo hiểm, ngộ nhỡ mua thì truyện coi như lỗ vốn.

Nào ngờ sự nhiệt tình của vượt xa tưởng tượng của ông, chỉ riêng ba gia đình liệt sĩ tiêu thụ hết một nửa, thêm 80% công nhân đều đặt từ một đến hai cuốn, tính lên tới hơn 300 cuốn!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-285.html.]

Điều khiến ông kinh ngạc vui mừng hơn là ít gào lên đòi mở lớp xóa mù chữ. Họ sẵn sàng học, nhưng yêu cầu là học chữ trong truyện tranh vì họ tự truyện.

Giám đốc Lâm mừng rỡ khôn xiết, tuy sản xuất là nhiệm vụ hàng đầu nhưng công tác xóa mù chữ cũng là một thành tích của ông!

Nghĩ , ông lập tức sai đến tòa soạn báo báo cho Bạch Du rằng xưởng đồ hộp đặt thêm, chốt 400 cuốn, , 500 cuốn!

Bí thư Chương cũng giống giám đốc Lâm, lo truyện bán nên mới thận trọng cho in 500 cuốn, ai ngờ chỉ một xưởng đồ hộp lấy hết sạch!

Thế thì đỉnh quá !

Bí thư Chương vội vàng lệnh cho nhà in in thêm 500 cuốn nữa, , in thêm hẳn 1000 cuốn!

Ông cảm thấy với sự nhiệt tình của , in thêm 1000 cuốn chắc chắn vẫn bán hết.

Và với tư cách là phụ trách chính, lương tháng đó của Bạch Du thêm 80 đồng tiền thưởng, bác thợ Ngũ cũng thưởng 30 đồng, cả hai còn nhận một chiếc ca men phần thưởng từ tòa soạn.

Tính , tháng lương đầu tiên khi Bạch Du phụ trách dự án xóa mù chữ là 130 đồng.

Điều khiến những khác ghen tị đến đỏ cả mắt.

Đặc biệt là Ngụy Quang Tông, mắt gã sắp đỏ quạch như mắt thỏ đến nơi .

Bạch Du tuy vui nhưng tổ chức ăn mừng, cô định đợi bà nội và Niệm Niệm sang mới cùng ăn mừng một thể.

Tối hôm đó, Bạch Du thấy khó chịu nên ngủ sớm.

Không ngủ bao lâu, bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.

Tia chớp như một thanh kiếm sắc bén rạch ngang bầu trời, tiếng sấm trầm đục đ.á.n.h thức Bạch Du khỏi giấc mộng. Cô ngơ ngác mở mắt bên cạnh, thấy Giang Lâm bật dậy từ giường, quơ lấy chiếc quần dài mặc .

Bạch Du ngoài: "Mưa ? Anh định ?"

Giang Lâm thắt dây lưng, khoác thêm áo khoác: "Dưới nhà gõ cửa, xuống xem ."

Bạch Du ngẩn một chút, vểnh tai lên nhưng bên ngoài mưa to sấm lớn, bảo lúc Giang Lâm thính giác , cô chẳng thấy tiếng gì khác.

Giang Lâm vỗ vai cô: "Em ngủ , xuống xem chút lên ngay."

Nói xong xuống lầu.

Bạch Du xuống giường, nhưng nghĩ đến mấy con gà mưa tạt , còn Tuyết Cao bé thế chắc sẽ sợ tiếng sấm lắm. Cô suy nghĩ một lát cũng dậy xuống giường, khoác thêm áo định xuống xem tình hình.

Loading...