Giang Lâm rõ ràng chú ý đến việc trong nhà thêm một con mèo: "Con mèo là thế?"
Bạch Du nhớ cảnh Bánh Khoai Tây cho Kem bú, nhịn mà rạng rỡ: "Con mèo là do Bánh Khoai Tây mang về đấy. Anh , lúc bọn em theo Bánh Khoai Tây đó, thấy nó đang ngửa đất cho mèo bú, dáng vẻ đó đúng là buồn c.h.ế.t . Em thấy con mèo nhỏ đáng thương quá nên mang về luôn, đoán xem nó tên là gì?"
Giang Lâm suy nghĩ một lát lắc đầu: "Anh chịu thôi."
Bạch Du: "Anh cứ đoán đại một cái ."
Giang Lâm: "Kem ?"
Bạch Du tròn mắt, vẻ mặt đầy kinh ngạc : "Sao đoán đúng ? Chẳng lẽ hỏi Tạ Húc Đông ?"
Giang Lâm cô: "Em đoán xem?"
Bạch Du lườm một cái: "Em đoán, hoặc là hỏi Tạ Húc Đông, hoặc là đại khái đoán bừa trúng thôi."
Giang Lâm cô, khóe miệng giấu nụ , thừa nhận cũng phản đối.
Bạch Du tắm xong, hai cùng lên tầng hai.
Tục ngữ xa lâu ngày hơn cả tân hôn, hai xa cách một tháng, đương nhiên là một phen quấn quýt. Bình thường bận công việc thì , thấy gì quá đặc biệt, nhưng giờ thấy thật bằng xương bằng thịt , Bạch Du mới phát hiện thực sự nhớ .
Sau một nụ hôn sâu, Giang Lâm vẫn ôm lấy mặt cô, mũi chạm mũi, thở gấp: "Anh nhớ em."
Bạch Du sớm mềm nhũn như một vũng nước, lúc cũng thở hổn hển. Nghe thấy câu , trong lòng cô như nếm mật ong, ngọt lịm. Nỗi nhớ nhung đến từ hai phía hóa đến thế.
lúc cô cảm nhận rõ ràng thứ gì đó đang cấn . Bạch Du thể nhận sự nhẫn nhịn và khó chịu của , cô suy nghĩ một chút bảo: "Cũng gần ba tháng , thực chắc là thể đấy..."
Yết hầu Giang Lâm khẽ chuyển động, ánh mắt càng thêm thâm trầm cô, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu: "Không , đợi ."
Đã bác sĩ ba tháng là ba tháng, sức khỏe của cô và con quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
Nào ngờ giây tiếp theo, cả khựng . Bạch Du cũng sững sờ, mặt đỏ như sắp nhỏ máu. Tay cô chạm chỗ đó, động tác là theo bản năng, đến khi phản ứng , cô thẹn thùng đến mức hận thể đào cái lỗ tự chôn .
Cô định rụt tay nhưng nắm chặt lấy, một nữa ấn lên chỗ đó. Sức nóng tỏa khiến cô gần như bỏng. Cô dám thẳng mắt .
Giang Lâm giữ c.h.ặ.t t.a.y cô, giọng khàn đặc: "Du Du, lúc nãy em định gì?"
Bạch Du c.ắ.n môi, một lúc lâu mới đỏ mặt lí nhí: "Em ... giúp ."
Hơi thở của Giang Lâm lập tức trở nên dồn dập, yết hầu trượt trượt : "Em nghĩ kỹ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-278.html.]
Bạch Du đỏ mặt tía tai nhưng vẫn gật đầu, thỏ thẻ đáp: "Vâng."
Giang Lâm gương mặt nóng bừng của cô, chậm rãi buông tay . Bạch Du đến mức phát sốt, chẳng còn chút sức lực nào, nếu thêm nữa chắc cô bốc cháy mất, cuối cùng đành bảo: "Anh nhắm mắt , nếu em giúp ."
Ánh mắt Giang Lâm vẫn cô chằm chằm, mãi đến khi cô sắp chịu nổi nữa mới từ từ nhắm . Thiếu cái rực lửa của , Bạch Du cuối cùng cũng tự nhiên hơn nhiều.
Chỉ là tiếp theo thế nào thì cô thấy rầu rĩ. lúc , giọng trầm thấp của Giang Lâm vang lên: "Có ? Để dạy em nhé?"
Bạch Du hít sâu một , cuối cùng vẫn đỏ mặt gật đầu: "Vâng."
Sức nóng mặt cô hầm hập, mà lời còn nóng hơn: "Trước tiên giúp cởi quần..."
Đêm hôm đó Bạch Du mới phát hiện , hóa dùng tay cũng thể nhiều chiêu trò đến thế.
Sáng hôm là Chủ nhật. hai ngủ nướng vì Bạch Du và Tôn Nhiệm Vi hẹn khám thai, giờ Giang Lâm về đương nhiên theo.
Thời nhiều đoạn đường gồ ghề, xe đạp chắc thoải mái bằng bộ, vì bệnh viện quá xa nên bốn quyết định bộ qua đó. Lúc qua một cái đình, Bạch Du đột nhiên thấy một bóng dáng quen thuộc.
Chỉ thấy đó đang lưng về phía họ, ba hoa chích chòe: "Đồng chí Vương, tự khoe , Ngụy Quang Tông đây là nhân vật chủ chốt của tòa soạn đấy. mới tòa soạn lâu lên chủ quản dự án xóa mù chữ , lương mỗi tháng của tận năm mươi đồng cơ, mà đấy mới chỉ là lương cơ bản thôi..."
Ngụy Quang Tông tận hưởng ánh mắt sùng bái của cô gái đối diện, cằm sắp hếch tận lên trời. Chỉ là đang dở thì cảm thấy gì đó sai sai. Cứ như thứ gì bẩn thỉu nhắm ! Cảm giác đó ngày càng rõ rệt, và nó đến từ phía lưng.
Ngụy Quang Tông chậm rãi , đập ngay mắt là nụ đầy ẩn ý của Bạch Du.
Chương 66: Cháo bí đỏ kê
Sự im lặng đến nhức nhối. Không khí ngưng đọng trong sự ngượng ngùng cực độ.
lúc , Tôn Nhiệm Vi "ơ" một tiếng: "Bạch Du, bảo mới là chủ quản dự án xóa mù chữ của tòa soạn ? Sao cái gã đầu to hơn cả quả bí đỏ cũng bảo là chủ quản? Chẳng lẽ một dự án mà tận hai chủ quản ?"
Đầu to hơn cả quả bí đỏ... Miêu tả lắm, cứ phát huy nhé.
Bạch Du nhịn lắc đầu: "Làm gì hai chủ quản, đồng chí Ngụy Quang Tông đây ở bộ phận tin tức mà. cũng chẳng cái ghế của từ bao giờ nữa. Để mai hỏi Bí thư Chương xem rốt cuộc chuyện là thế nào."
Ngụy Quang Tông: "..."
Anh chẳng qua chỉ nổ một chút mặt đối tượng xem mắt để nâng cao vị thế bản , mà đen đủi thế , đụng ngay cái loại đàn bà như Bạch Du?
Mà cái cô bạn của Bạch Du còn đáng ghét hơn, đầu to thì , ăn hết gạo nhà cô chắc? Dựa cái gì mà tấn công cá nhân chứ? nếu chuyện đến tai Bí thư Chương, chắc chắn sẽ ăn mắng một trận tơi bời, lúc đó thành trò cho cả tòa soạn.
Nghĩ đến đây, đành nặn một nụ : "Đồng chí Bạch, mấy lời lúc nãy chỉ đùa chút thôi, cô đừng để bụng nhé."