Bạch Du: “Chú Ngũ, cháu nghĩ công việc xóa mù chữ tiến triển thì nhất nên bắt đầu từ các công xưởng. Trước đây xưởng đồ hộp từng xem bảng tin cháu vẽ, họ thích truyện tranh của cháu, nên cháu định bắt đầu từ hướng , chú thấy ạ?”
Chú Ngũ gật đầu: “Cách , nhưng chú góp ý thế , câu chuyện trong truyện tranh cháu thể lấy từ chính những xung quanh, như họ sẽ thấy hứng thú hơn.”
Bạch Du: “Câu chuyện của những xung quanh ạ?”
Chú Ngũ gật đầu nữa: “Ví dụ như xưởng đồ hộp bên cạnh, đây từng xảy một vụ nổ, mấy công nhân vì bảo vệ tài sản của xưởng mà hy sinh. Chú nghĩ nếu lấy câu chuyện vẽ thành truyện tranh, công nhân sẽ thấy gần gũi hơn, dễ đồng cảm hơn. Những hùng bình dân sẽ dễ dàng khơi dậy ham học tập của họ.”
Mắt Bạch Du sáng rực như : “Chú Ngũ đúng là một kho báu, ý tưởng của chú tuyệt quá! Chú đúng, hùng bình dân sát với cuộc sống của dân thường hơn, khiến họ thấy quen thuộc. Hơn nữa, việc tuyên truyền biểu dương những hùng cũng là một sự an ủi đối với nhân, và là một bài học yêu nước cho tất cả , đúng là một mũi tên trúng nhiều đích!”
Chú Ngũ hiền từ gật đầu.
Có một trợ thủ như chú Ngũ, Bạch Du cảm thấy như hổ mọc thêm cánh, thật sự vui sướng.
Cô thầm nghĩ thật may mắn khi hôm đó tìm Bí thư Chương, nếu cô chẳng công việc , cũng thể quen một cao nhân như chú Ngũ.
Bạch Du: “Vậy từ ngày mai, cháu sẽ đến các công xưởng xung quanh để bắt đầu thu thập câu chuyện về những hùng bình dân.”
Chú Ngũ: “Chú cũng thể , chúng chia hành động.”
Bạch Du gật đầu.
Nửa ngày tiếp theo, cô liệt kê danh sách các công xưởng xung quanh chia hai phần, chuẩn từ ngày mai cùng chú Ngũ chia thu thập tư liệu và câu chuyện.
Chiều tối tan , chú Ngũ về đến nhà.
Vợ chú thấy chú về thì đặt cuốn sách xuống, định nhà bưng cơm canh sẵn .
Chú Ngũ bảo bà cứ yên, tự rửa tay bưng thức ăn , xới cho vợ một bát cơm mới đến lượt .
Bà cụ gắp cho chú một miếng thịt lợn: “Quản lý mới thế nào, dễ tính ông?”
Chú Ngũ cầm đũa nhưng hồi lâu trả lời, ngược mắt từ từ đỏ lên: “Con bé mấy phần giống Mạn Nhi nhà . Nếu Mạn Nhi còn sống, lẽ cháu ngoại chúng cũng lớn chừng .”
Bà cụ , mắt cũng đỏ theo.
Mạn Nhi là con gái của họ, mất khi đầy hai mươi tuổi, để hai già đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.
Những năm qua, ngoại trừ những dịp lễ lạt đặc biệt, họ đều cố gắng tránh nhắc đến con gái. Đó là vết sẹo chung của cả hai, cứ nhắc đến là cùng đau đớn.
Chỉ là ngờ hôm nay ông nhà nhắc , còn bảo cô quản lý trẻ mới đến nét giống con gái , điều khiến bà khỏi tò mò, thậm chí hy vọng dịp nào đó gặp cô .
Chú Ngũ quệt nước mắt: “Ăn cơm thôi, đồng chí đó ưu tú, tôn trọng , bà cứ yên tâm.”
Nghe , bà cụ càng thêm hứng thú: “Cô tên là gì?”
Chú Ngũ: “Bạch Du.”
Bà cụ: “Bạch Du, đúng là một cái tên .”
Chú Ngũ: “Ừm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-267.html.]
Bên Bạch Du về đến nhà, thấy trong bếp thêm mấy cân sườn, khoai môn, cùng với hai cái ca men và khăn mặt.
Bạch Du Giang Lâm hỏi: “Anh mua mấy thứ ? nhà vẫn còn khăn mặt mà.”
Giang Lâm: “Không , là phần thưởng của cấp cho em và đồng chí Lâm đấy.”
Bạch Du bấy giờ mới hiểu .
Cô và Lâm Hướng Tuyết là những đầu tiên phát hiện đặc vụ Ôn Tĩnh Uyển, cũng nhờ hai mà đó mới đào cả một dây chuyền đặc vụ. Chỉ là để bảo vệ an cho hai nên phía quân đội công bố ngoài.
Bạch Du cứ ngỡ là phần thưởng chứ.
Giờ thấy những thứ , cô vẫn thấy khá vui: “Chỗ sườn và khoai môn tối nay món sườn kho khoai môn nhé, còn ca men với khăn mặt thì em với Hướng Tuyết chia đôi.”
Giang Lâm gật đầu: “Anh về tạt qua một lát ngay, nhiệm vụ lẽ lâu, em ở nhà một ?”
Bạch Du nhiệm vụ, còn mà cô thấy lưu luyến nỡ : “Có Hướng Tuyết và Bánh Khoai Tây ở cùng, còn chị Lôi thỉnh thoảng ghé qua, đương nhiên là vấn đề gì. Chỉ là... em sẽ nhớ lắm.”
Câu “em sẽ nhớ lắm” cô càng càng nhỏ dần, đến cuối cùng gần như chỉ còn là tiếng thì thầm.
Giang Lâm vẫn thấy. Thấy bên ngoài ai, một tay ôm lấy eo cô, cúi xuống gặm nhẹ lên làn môi cô: “Anh cũng sẽ nhớ em.”
Nói xong, nới rộng nụ hôn sâu hơn.
Hồi lâu , mới buông cô : “Nếu chuyện gì giải quyết , em cứ đến tìm Chính ủy Tôn.”
Bạch Du đỏ mặt gật đầu: “Vâng ạ.”
Giang Lâm vội , Bạch Du đưa hai hũ tương ớt tự cho mang theo, tiễn tận cửa.
Đợi Giang Lâm , cô định đóng cửa nhà thì thoáng thấy Cát Đại Xuyên đang chuyện với một phụ nữ.
Người phụ nữ lưng về phía cô, nhưng bóng lưng đó mang một cảm giác quen thuộc đến lạ.
lúc , phụ nữ khẽ nghiêng , nhờ thế Bạch Du rõ mặt đối phương.
Lại là Liên Gia Lệ nhà đối diện!
Chương 63: Bánh mì kẹp trứng rau chân vịt
Bạch Du khẽ nhíu mày.
Cho đến thời điểm hiện tại, cô vẫn trực tiếp chuyện với Liên Gia Lệ bao giờ, cô cũng đối phương là như thế nào.
đầu tiên thấy cô là lúc cô bệt đất gọi Giang Lâm là Giang, đòi đỡ dậy, giờ đang chuyện với Cát Đại Xuyên. Không cô nhạy cảm quá , nhưng luôn cảm thấy phụ nữ đó an phận cho lắm.
Cũng may là hai nhanh chóng tách .
Đợi Cát Đại Xuyên tới, Bạch Du bộ như vô tình hỏi: “Đồng chí Cát, hình như thấy chuyện với cô gái mới chuyển đến đối diện, hai quen ?”
Cát Đại Xuyên ngơ ngác: “Cô là mới chuyển đến đối diện nhà chị ? quen, cô hỏi đường hợp tác xã nên chỉ cho thôi.”