TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 266
Cập nhật lúc: 2025-12-17 11:09:35
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAAs0oOtu0
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Du kỹ : “Ông cụ, là ông ạ?”
Trình Phương ngạc nhiên hỏi: “Ơ, gặp chú Ngũ ? Bí thư Chương sắp xếp chú Ngũ trợ thủ cho , hai sẽ cùng phụ trách dự án xóa mù chữ .”
Bạch Du: “Hôm qua gặp một , nhưng lúc đó danh tính của chú. Chào chú Ngũ ạ, mong chú chỉ bảo thêm cho cháu.”
Chú Ngũ mỉm : “Hai cháu , văn phòng chú dọn dẹp xong cả .”
Nói đoạn, ông mở cửa .
Bạch Du và Trình Phương bưng tài liệu trong, lúc mới phát hiện văn phòng chỉ lau dọn sạch sẽ mà còn trang trí tính nghệ thuật.
Ngay cửa là một khu vực lớn để vẽ và điêu khắc, ở giữa dùng mấy chiếc bàn gỗ ghép thành một cái bàn lớn. Nhìn từ chân bàn thể thấy những chiếc bàn thâm niên nhiều năm, chân bàn lồi lõm sứt sẹo, thể tưởng tượng mặt bàn chắc chắn còn hơn.
Thế nhưng lúc , mặt bàn phủ một lớp khăn trải bàn hoa nhí màu trắng, tấm khăn lớn che kín hết mấy chiếc bàn ghép , trông cực kỳ sạch sẽ và ngăn nắp. Chính giữa đặt một chiếc lọ thủy tinh nứt, trong lọ cắm mấy bông hoa dại và cỏ lau, tấm khăn trải bàn đơn điệu bỗng chốc trở nên sinh động hẳn lên, khiến cả khu việc cũng thêm phần sức sống.
Bạch Du ngạc nhiên: “Chú Ngũ, tất cả những thứ đều là chú ạ?”
Chú Ngũ gật đầu: “Khăn trải bàn là chú nhờ nhà chú may giúp, đồng chí Bạch thích , nếu thích thì thể dỡ xuống.”
Bạch Du vội vàng : “Cháu thích lắm ạ, chú Ngũ đúng là mắt thẩm mỹ thật. Cái văn phòng đơn sơ chú trang trí một chút mà bỗng chốc hướng cổ điển hẳn lên, cháu thấy tuyệt.”
Nụ mặt chú Ngũ đậm thêm vài phần: “Đồng chí Bạch thích là .”
Trình Phương đặt tài liệu xuống, ngưỡng mộ : “Chú Ngũ đúng là giỏi thật. Trước đây cháu từng đến văn phòng , lúc đó góc nào cũng đầy mạng nhện, bàn ghế thì nát bươm, bụi bám dày đặc. Vừa nãy cháu còn nghĩ lát nữa đồng chí Bạch dọn dẹp chắc vất vả lắm, ngờ chú Ngũ chỉ dọn xong mà còn trang trí thế , mà cháu cũng sang đây việc luôn.”
Chú Ngũ chỉ chứ gì.
Bạch Du cảm thấy chú Ngũ chắc chắn là một bình thường.
Cử chỉ của ông ôn hòa nhã nhặn, dù mặc bộ quần áo giản dị nhất nhưng quanh vẫn toát lên khí chất cao quý, giống như một tác phẩm nghệ thuật cổ điển quý giá, khiến thể phớt lờ sự hiện diện của ông.
Bạch Du dò hỏi Trình Phương về thế của chú Ngũ, cô mang tài liệu phòng việc nhỏ của , cùng Trình Phương chuyển thêm một chuyến nữa mới mang hết đồ đạc sang.
Phòng việc nhỏ của cô cũng chú Ngũ dọn sạch, nhưng ông trang trí hộ, chú bảo sợ xong cô thích nên để cô tự bày biện.
Chú Ngũ hiển nhiên để dành chiếc bàn việc mới nhất cho cô, nhưng dù là mới nhất thì mặt bàn cũng lồi lõm, màu sắc chỗ đậm chỗ nhạt, còn mấy vết bẩn lau sạch , trông .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-266.html.]
Cô quyết định khi về nhà cũng sẽ giống chú Ngũ, nhờ thợ may một tấm khăn trải bàn, cô cũng mang một cái lọ hoa sang, cắm ít hoa dại cỏ lau đó, là thấy tâm trạng ngay.
Tục ngữ câu, quan mới nhậm chức đốt ba ngọn đuốc.
Bí thư Chương tin tưởng đẩy cô lên vị trí phụ trách , cô cũng chút thành tích, để ông thất vọng.
Thế là khi Trình Phương khỏi, Bạch Du bèn cùng chú Ngũ bàn bạc về cách triển khai công việc xóa mù chữ.
“Đây là cuốn truyện tranh cháu vẽ đây, chú Ngũ xem qua một chút ạ.” Bạch Du đưa cuốn truyện tranh lấy từ chỗ Bí thư Chương cho chú Ngũ, “Cháu dùng cách để thúc đẩy việc xóa mù chữ, chú Ngũ thấy ạ?”
Chú Ngũ dùng cả hai tay đón lấy cuốn truyện, động tác nhẹ nhàng mở tập vẽ chăm chú xem. Một lúc lâu , ông mới ngẩng đầu lên: “Những thứ đều là đồng chí Bạch tự vẽ ?”
Bạch Du gật đầu: “Vẽ lắm ạ, dù cháu cũng dân học vẽ chuyên nghiệp. Chú Ngũ ý kiến gì cứ góp ý ạ, tục ngữ trong ba cùng ắt là thầy , cháu thể nhân cơ hội học hỏi từ chú.”
Chú Ngũ thích thái độ khiêm tốn của cô: “Tranh của đồng chí Bạch sáng tạo, ví dụ như dùng cái vòng tròn để đại diện cho lời , cả cách vẽ những nhân vật nhỏ nữa, khác biệt lớn so với truyện tranh truyền thống, dễ thu hút xem hơn. như Bí thư Chương , đồng chí Bạch đúng là nhân tài ‘sóng xô sóng ’.”
Bạch Du khen đến đỏ cả mặt: “Chú Ngũ quá khen ạ, giỏi hơn cháu còn nhiều lắm, chút đồ đáng khen .”
Cách vẽ cô tự sáng tạo mà là tham khảo cách vẽ truyện tranh đời , giống như chú Ngũ cái vòng tròn chính là bong bóng thoại, tất nhiên hình thức và nội dung truyện tranh đều là do cô tự nghĩ , hề đạo nhái.
Chú Ngũ gật đầu tán thưởng thái độ của cô nữa, đó chỉ nội dung trong tranh bảo: “ vài chỗ còn thiếu sót, chú nghĩ thể cải thiện một chút, ví dụ như chỗ , nội dung kết nối , dễ khiến xem thấy mơ hồ, còn những chỗ thì khung hình lộn xộn, thực thể đổi một chút để cả khung hình gọn gàng, rõ ràng hơn.”
Nói đoạn, chú Ngũ cầm bút chì lên vẽ phác thảo một tờ giấy trắng.
Chỉ thấy ông đưa vài nét bút sột soạt, giấy lập tức xuất hiện mấy nhân vật nhỏ, biểu cảm nhân vật rõ ràng phong phú, còn hơn cả Bạch Du vẽ.
Mắt Bạch Du lập tức sáng bừng lên.
Chú Ngũ quả nhiên là một đại cao thủ ẩn !
Một lúc , chú Ngũ vẽ xong một phân cảnh.
Bạch Du cầm lấy xem, một nữa khâm phục đến sát đất: “Chú Ngũ, đây chú từng học vẽ ạ? Chú vẽ quá, so với chú thì cháu đúng là múa rìu qua mắt thợ.”
Chú Ngũ nghĩ đến chuyện gì mà ánh mắt trở nên sâu thẳm, hồi lâu mới thở dài bảo: “Trước đây chú là giảng viên trường mỹ thuật, xảy chút chuyện, may mà Bí thư Chương cưu mang, nếu chú đến cơm cũng chẳng mà ăn.”
Rõ ràng “chút chuyện” chuyện bình thường, mà là một quá khứ đau buồn, thậm chí là phẫn uất cam lòng, vì Bạch Du hỏi tiếp, cô xát muối vết thương của già.