Bạch Du lắc đầu: "Không ạ."
Bà cụ thì thở phào nhẹ nhõm: "Không là , là . Thật xin cô nhé, con trai hồi nhỏ sốt cao đến hỏng cả não, giờ cứ như đứa trẻ lên bốn lên năm . Bình thường đều trông chừng cho nó ngoài phiền khác , hôm nay mới dọn đến bận quá, sểnh mắt một cái là nó chạy , thật lòng xin cô."
Bạch Du thấy bà cụ liên tục xin chứ hề bênh vực con vô lối, trông vẻ là điều nên chút khó chịu trong lòng cũng tan biến: "Không ạ. Bác là mới dọn đến đối diện ạ? Cháu ở ngay nhà đối diện đây, cháu họ Bạch, nhà cháu họ Giang."
Bà cụ ồ lên một tiếng: "Thế thì tình cờ quá, hóa cô là hàng xóm đối diện. Con trai lớn nhà họ Liên, là Phó đại đội trưởng của Chi đội 3 đội tàu chiến, mới điều động về đây. Cả nhà theo luôn, chứ ở quê khổ quá. Suốt ngày thổi gió, gió thổi một cái là cát đầy mồm, cả trong nhà ngoài sân cũng thấy cát, uống ngụm nước cũng khó. Ở đây thì , gió cát mịt mù, thời tiết lạnh. Cô tay , mới tới đây vài ngày mà mấy vết nứt nẻ do lạnh khỏi quá nửa ."
Bà Liên đưa đôi bàn tay chằng chịt vết nứt và dấu vết phong sương cho Bạch Du xem. Bạch Du mà nhíu mày: "Tay bác thế chắc là chịu khổ nhiều ."
Rất nhiều chê đảo Quỳnh Châu hẻo lánh, thuận tiện như mấy thành phố lớn, nhưng so với vùng Tây Bắc Nội Mông thì cuộc sống ở đây thực sự . Cô từng một thanh niên tri thức xuống nông trường ở đó kể rằng, nước ở đấy quý lắm, khi nửa tháng một tháng tắm là chuyện thường. Mùa đông còn đỡ, mùa hè nóng lên thì cảm thấy cả bốc mùi chua loét.
"Chứ còn gì nữa."
Bà Liên là do kìm nén quá lâu vốn là quảng giao, cứ thế nắm lấy tay Bạch Du kể lể càng lúc càng hăng.
Qua cuộc trò chuyện, Bạch Du bà Liên theo con trai cả là Liên Đại Hữu. Liên Đại Hữu năm nay hai mươi lăm tuổi, lấy vợ và một cô con gái năm tuổi. Giữa chừng vợ từng m.a.n.g t.h.a.i hai nhưng sức khỏe yếu nên đều sảy. Gần đây chị nhà mang thai, thời gian cũng xấp xỉ Bạch Du, tầm hơn một tháng.
Anh ngốc nghếch bên cạnh bà Liên là con thứ hai trong nhà. Hồi nhỏ vì bà Liên sơ suất để con sốt cao nên hỏng não, vì thế bà áy náy, đối với con trai út cũng phần nuông chiều hơn, khiến sinh thói là cứ ý là lăn đất ăn vạ. Bà Liên còn hai cô con gái, con cả gả xa, con út năm nay mười tám tuổi lấy chồng, cũng đối tượng, cũng theo cả nhà.
Bà Liên quá nhiệt tình, kéo Bạch Du chuyện mãi thôi. Cho đến khi trời sầm tối, bà mới thấy thèm mà tha cho cô, dắt con trai ngốc về nhà. Bạch Du dở dở , cảm thấy đầu óc lùng bùng tiếng của bà Liên, cô quyết định thấy bà Liên thì nhất là nên đường vòng. là quá chuyện!
Vào đến phòng khách, mở tủ lạnh , cô thấy bên trong để một bát lớn chân gà chua cay sẵn. Chân gà cắt tỉa móng cẩn thận, trộn cùng hành tây, rau mùi, ớt hiểm, hành lá và tỏi băm. Điều khiến cô ngạc nhiên nhất là còn cả những lát chanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-258.html.]
Ở Kinh Thành thỉnh thoảng mới thấy bán chanh, nhưng từ lúc về đây cô thấy bao giờ. Cứ ngỡ ở đây , ngờ Giang Lâm kiếm về cho cô. Chân gà chua cay mà thêm lát chanh thì vị sẽ thanh hơn và khử mùi tanh cực . Nhìn thế chắc là chân gà ngâm cả buổi chiều, thấm vị lắm . Bạch Du chờ nổi nữa, chạy bếp lấy đĩa và đũa, gắp một cái ăn thử.
Vị thực sự tuyệt. Chân gà ướp lạnh nên giòn và dai, gia vị thấm đẫm, chua chua cay cay, ăn cực kỳ đời. Đáng lẽ nên để ngoài một lúc cho bớt lạnh mới ăn thì hơn, nhưng Bạch Du thèm quá, đ.á.n.h chén luôn một lèo mười mấy cái mới dừng .
Cô trời, đang thắc mắc giờ Lâm Hướng Tuyết vẫn về thì cửa đẩy . Lâm Hướng Tuyết dắt xe chỗ đỗ, thấy cô liền thở phào một cái bảo: "Đối diện nhà mới dọn đến ?"
Bạch Du gật đầu: "Tớ , lúc tớ về chạm mặt bà Liên nhà đối diện. Nhìn thế , lẽ cũng bác kéo buôn chuyện cả buổi đấy chứ?"
Lâm Hướng Tuyết trợn mắt: "Chẳng lẽ cũng thế ?"
Bạch Du dở dở gật đầu: "Nếu tớ bảo là đứa bé trong bụng đói thì chắc bác còn định kéo tớ tiếp đấy."
Lâm Hướng Tuyết đĩa chân gà chua cay bàn, vội vàng chạy sang lấy đĩa đũa, ăn cằn nhằn: "Nếu con dâu bác gọi về ăn cơm thì chắc tớ cũng còn giữ tiếp. Bác khỏe thật, còn hơn cả mấy bà cô hàng xóm nhà tớ. mà cũng , con trai út nhà đấy cũng tội nghiệp, to khỏe thế mà hỏng não."
Cô ông họ hồi nhỏ cũng vì sốt mà hỏng não, gần ba mươi tuổi mà vẫn như đứa trẻ. Bạn bè trang lứa đều trưởng thành lấy vợ sinh con hết cả, còn cứ sống ngơ ngẩn như cả đời. Nghĩ đến cảnh ngày bé họ dẫn mua kẹo, cô thấy xót xa và phần đồng cảm hơn với họ Liên nhà bên.
Bạch Du thấy Lâm Hướng Tuyết ăn ngon lành, cô l.i.ế.m môi, cũng ăn tiếp nhưng sợ ăn nhiều quá hại dày, nghĩ đến đứa nhỏ trong bụng nên đành nhịn: "Tớ chỉ thắc mắc là nhà dọn căn đối diện."
Với cấp bậc Phó đại đội trưởng thì thường phân căn nhà rộng như thế. Đến tối khi Giang Lâm về, cô mới lý do từ .
Hóa khi Đinh Dược và Ôn Tĩnh Uyển xử bắn, đều cho rằng phong thủy căn nhà đối diện , còn c.h.ế.t hai nên thấy xúi quẩy, dù họ c.h.ế.t ngay trong nhà. một căn nhà lớn như bỏ trống thì quá lãng phí, nên cấp quyết định giới hạn cấp bậc, ai ở thì đều thể đăng ký. Thế nhưng suốt nửa tháng trời chẳng ai thèm nộp đơn, cho đến khi gia đình Liên Đại Hữu điều động tới thì họ mới dọn .
Nhà họ Liên là kiêng dè, chỉ là nhà họ đông quá. Nếu xin ở căn , với cấp bậc của Liên Đại Hữu chỉ chia một căn phòng tầm ba mươi mét vuông. Vợ đang mang thai, còn định sinh thêm mấy đứa nữa, căn phòng nhỏ xíu chắc chắn ở nổi, nên họ đành nghiến răng chuyển căn đối diện.