TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 254

Cập nhật lúc: 2025-12-17 10:30:12
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAAs0oOtu0

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôn Thường Vi thấy cô đực đó thì hỏi một câu: "Không tìm thấy ?"

Lâm Hướng Tuyết bấy giờ mới hồn, m.á.u nóng dồn hết lên mặt: "Tìm thấy , tớ rửa một chút."

Nói cô giật lấy đôi đũa tay Cát Đại Xuyên, bật dậy chạy biến. Gió thổi qua mặt cô bớt nóng đôi chút, nhưng tim vẫn cứ đập thình thịch ngừng.

Cát Đại Xuyên chậm mất nửa nhịp mới thẳng dậy, chậm mất nửa nhịp theo hướng Lâm Hướng Tuyết chạy, chậm mất nửa nhịp để m.á.u dồn lên mặt, khiến cả khuôn mặt lẫn vành tai đỏ rực như gấc chín.

Anh hôn ? Đời trai còn trong trắng nữa , nên bảo Lâm Hướng Tuyết chịu trách nhiệm với ? Nghĩ đến đây, tim đập như trống dồn.

Tạ Húc Đông thấy vành tai đỏ lựng, nhịn trêu chọc: "Cậu mới uống một chén mà đỏ thế , ." Cuối cùng cũng quăng hai chữ " " ngoài, Tạ Húc Đông cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn hẳn. Cát Đại Xuyên chẳng buồn để tâm đến lời mỉa mai đó, khóe miệng còn nở một nụ ngây ngô.

Ăn xong, mấy đàn ông đuổi rửa bát quét dọn. Dưới nhà gió lớn, Bạch Du, Lâm Hướng Tuyết và Tôn Thường Vi chuyển địa bàn lên phòng sách tầng hai buôn chuyện. Khoai Tây Bánh cũng lon ton chạy theo, tối nay nó ít đồ ngon, lúc cái bụng nhỏ căng tròn trông buồn đáng yêu.

Vừa xuống lâu, Lâm Hướng Tuyết buông một câu gây sốc: "Thường Vi, với Du Du kết hôn tầm tầm , vẫn bầu thế?"

Tôn Thường Vi suýt nữa thì sặc : "..."

Bạch Du thấy cô bạn ngượng nên giúp giải vây: "Chuyện con cái khó lắm, nhanh chậm, vả họ cũng mới cưới ba tháng, là chuyện bình thường."

Lâm Hướng Tuyết: "Hóa , tớ cứ nghĩ đồng chí Tạ rung hỏng cả giường thì chắc là mãnh liệt lắm, mãnh liệt thế thì dễ bầu mới đúng chứ, ngờ sự thật ."

Tôn Thường Vi: "........."

Giây tiếp theo, cô đặt chén xuống, ho hắng hai tiếng : "Hai thể nghi ngờ Tạ Húc Đông, nhưng nghi ngờ tớ. Nhìn cái m.ô.n.g to của tớ xem, tớ là cực kỳ dễ sinh nở đấy." Ra ngoài thì thể diện của phụ nữ là do tự tạo . Nói đoạn cô còn dậy cho Bạch Du và Lâm Hướng Tuyết xem m.ô.n.g .

Bạch Du: "..." Lâm Hướng Tuyết: "..." Có ai tự như thế ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-254.html.]

Tôn Thường Vi thấy hai lên tiếng, tưởng họ tin lời nên càng hăng máu: "Giống như một mảnh ruộng , đất đai màu mỡ thì chỉ cần rắc hạt là nảy mầm ngay, nhưng nếu cứ gieo mãi mà thấy mầm thì các bảo là do cái gì vấn đề?"

Bạch Du và Lâm Hướng Tuyết lắc đầu: "Không ."

Tôn Thường Vi: "Thế thì chắc chắn là do hạt giống vấn đề ! Cho nên , tớ giống như mảnh ruộng màu mỡ , tớ chắc chắn vấn đề gì cả, còn Tạ Húc Đông vấn đề gì thì tớ chịu."

Ra ngoài mà, thà để đàn ông mất mặt chứ quyết để mất mặt. Với giữ thể diện cho gã một , là do gã vô dụng, hỏng cả giường mà cũng chẳng khiến cô bầu nổi. Đã vô dụng thế thì đừng hòng cô giữ mặt cho thứ hai!

Bạch Du: "........." Lâm Hướng Tuyết: "........." Cứ thấy gì đó sai sai.

Sau khi vợ chồng Tôn Thường Vi về, Giang Lâm đun nước nóng ở giữa sân để gội đầu cho Bạch Du. Đợi cô tắm xong, hì hục giặt quần áo. Căn nhà đối diện đang trống, tạm thời ai dọn nên còn ai nhạo việc một đàn ông to khỏe giặt đồ cho vợ nữa. Mà thực ai thấy chăng nữa thì cũng chẳng quan tâm.

Khoai Tây Bánh lúc thấy Bạch Du là sẽ vồn vã nhảy chồm lên, nhưng hôm nay nó ngoan, chỉ quanh cô vẫy đuôi. Khi cô xuống, nó còn hít hà ngừng quanh bụng cô. Không nó nhận cô m.a.n.g t.h.a.i mà đến tối ngủ, nó đòi phòng như khi nữa mà ngoan ngoãn ngay ngắn cửa, như một kỵ sĩ canh gác, khiến lòng Bạch Du mềm nhũn.

Cô cứ ngỡ sẽ vui quá mà mất ngủ, dù đây cũng là đầu hai kiếp , nhưng thực tế là đầu chạm gối cơn buồn ngủ ập đến. Đợi Giang Lâm tắm xong lên thì Bạch Du ngủ say.

Ánh trăng rọi qua cửa sổ, trong phòng bật đèn nhưng vẫn in rõ những đường nét của cô. Bụng cô vẫn phẳng lì, thấy dấu vết của một mầm sống đang tượng hình. Giang Lâm nhẹ nhàng bước tới, gương mặt nghiêng khi đang ngủ say của cô, từ từ đưa tay lên vuốt ve cái bụng phẳng lặng đó. Nhóc con trong bụng giờ chắc còn thành hình, dĩ nhiên sẽ chuyện đạp một cái, nhưng chẳng do sợi dây huyết thống như cảm nhận sự tồn tại của bé. Gương mặt góc cạnh của Giang Lâm bỗng trở nên dịu dàng, thì thầm với nhóc con: "Bé con, chào mừng con đến."

Cát Đại Xuyên từ nụ hôn đó thì tinh thần cứ thẫn thờ. khi tắm nước lạnh xong, chợt tỉnh táo hẳn . Chẳng đợi tóc khô, phòng lấy giấy bút, cho hai gia đình mỗi bên một lá thư với nội dung y hệt : "Con sắp lập gia đình , từ nay về con sẽ gửi tiền về nữa."

Ở một diễn biến khác. Tạ Húc Đông uống hai chén rượu, giờ men bốc lên đầu óc chút cuồng. Ngay lúc gã sắp thì cửa phòng "cạch" một tiếng vặn mở từ bên ngoài. Chẳng đợi gã kịp phản ứng, một bóng lao tới, cưỡi lên gã. Nhờ ánh trăng mờ ảo rọi , gã đang ở . Là Tôn Thường Vi. Gã dậy một nửa, khó hiểu hỏi: "Nửa đêm nửa hôm em ngủ, sang đây gì?"

Tôn Thường Vi gã, thẳng tuột: "Ngủ ."

Tạ Húc Đông: "..." Tạ Húc Đông: "........."

Tôn Thường Vi: "Anh cái vẻ mặt gì đấy? cho , bây giờ nhanh chóng một đứa con, nếu thì đành tìm đàn ông khác thôi."

Loading...