TN 70: Cô Vợ Nhỏ Của Ông Trùm Tài Phiệt Ở Thập Niên 70 - Chương 248
Cập nhật lúc: 2025-12-17 10:24:48
Lượt xem: 43
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qOLJbNq84
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Bạch Du , Lâm Hướng Tuyết Cát Đại Xuyên cho ăn no căng bụng, còn nhét thêm thứ gì nữa. Bạch Du hai họ rốt cuộc là ý gì, nhưng cô vẫn hỏi gì thêm.
Mặc dù Cát Đại Xuyên lòng chăm sóc Lâm Hướng Tuyết, nhưng hai danh chính ngôn thuận, dù là quan hệ đối tượng chăng nữa thì cũng thể để ở chăm , vì thế những ngày tiếp theo Bạch Du đều ở bệnh viện trông đêm cho Lâm Hướng Tuyết. Phía Giang Lâm phối hợp thẩm vấn bọn Tề Diệp Chu và Ôn Tĩnh Uyển nên mấy ngày tới cũng về nhà.
Bạch Du về nhà cho gà ăn, trấn an Khoai Tây Bánh và dặn nó trông nhà cho kỹ, đó mang phần canh xương và phèo heo kho còn đến cho Giang Lâm.
Giang Lâm cô định viện trông đêm thì thấy yên tâm hơn: Đừng tiết kiệm tiền, cứ thuê thêm một chiếc giường ở bệnh viện mà , chắc hai ba ngày nữa mới về .
Hai đang ở bên ngoài nên tiện những động tác quá mật. Bạch Du đưa đồ cho , ngước đầy vẻ quyến luyến: Em kho phèo heo với nấu canh xương, chia cho các đồng đội cùng ăn nhé. Hậu thế nếu về, em sẽ gửi thêm ít cơm rượu nếp qua cho , ăn ngọt một chút nhạt một chút?
Giang Lâm rũ mắt cô, đôi mắt trong veo của cô đang đầy vẻ lưu luyến nỡ rời. Tim lập tức mềm nhũn, lúc đón lấy đồ, khẽ gãi nhẹ lòng bàn tay cô một cái: Nhạt một chút.
Bạch Du ngẩn . Vừa là cô ảo giác ? Giang Lâm thế mà gãi lòng bàn tay cô, là vô tình chạm ? Cô chớp chớp mắt, nghi ngờ , nhưng gương mặt vẫn thản nhiên như , cứ như thể thực sự là do cô tưởng tượng .
Thấy trong phòng thẩm vấn đang ngó nghiêng ngoài, Bạch Du cũng ngại dám ở lâu: Thế em về bệnh viện đây.
Giang Lâm cô: Ừ, hai ngày nay trời chuyển lạnh , buổi tối đừng đá chăn đấy.
Bạch Du bĩu môi, lẩm bẩm: Em trẻ con lên ba mà đá chăn.
Giang Lâm cô : Về .
Bạch Du một tiếng . Đi một đoạn, cô ngoái đầu thì thấy Giang Lâm vẫn nguyên chỗ cũ, mắt vẫn luôn dõi theo . Cảm giác như ai đó đút cho một miếng mứt táo, trong lòng Bạch Du ngọt lịm, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn hẳn.
Các đồng đội trong phòng thẩm vấn vốn mùi thơm bay cho thèm đến chảy nước miếng, nhưng thấy Giang Lâm mãi , đành thỉnh thoảng ngang qua cửa để nhắc nhở hai tình tứ thế là đủ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-248.html.]
Lúc cuối cùng cũng đợi Giang Lâm , nhịn lao đến cướp đồ tay . Vừa mở nắp nồi , những miếng phèo kho đậm đà nước sốt, bóng bẩy béo ngậy tỏa hương thơm phức khắp căn phòng.
Thơm quá! Đây mà là phèo heo !
Vợ nhà món mùi hôi lắm, bình thường chẳng bao giờ đụng , thế mà vợ Phó phó đoàn Giang chẳng thấy mùi hôi tí nào.
Mọi đợi nữa, một gắp, một gắp, bỏ miệng mà thấy ngon chỗ nào chê . Phèo heo hầm nhừ tử, hương vị nước kho thấm từng thớ thịt, miếng phèo mềm mại, béo ngậy nhưng vẫn giữ độ dai giòn. Nước kho phèo rưới lên cơm, trộn đều lên thì chẳng cần thức ăn gì khác cũng thể đ.á.n.h bay hai bát lớn, đúng là mỹ vị.
Còn canh xương ống thì Bạch Du chỉ mang phần của một Giang Lâm. Bát canh xương hề mùi tanh, màu trắng như sữa, thôi thấy thèm. Tạ Húc Đông còn định đòi chia một miếng nhưng Giang Lâm chỉ tặng cho gã một ánh mắt: Cút.
Đuổi Tạ Húc Đông mới cầm bát canh lên uống, miệng là vị thịt đậm đà, dư vị ngọt thanh. Giống hệt như hương vị cô . Giang Lâm uống thêm một ngụm nữa, bình giữ nhiệt khéo che khuất khuôn mặt , ai thấy khóe miệng đang khẽ cong lên.
Ăn cơm xong, cuộc thẩm vấn tiếp tục.
Tề Diệp Chu là một kẻ lì lợm, điều chuẩn tâm lý từ sớm. Một kẻ thể trốn gác mái suốt mười lăm năm thì ý chí dạng . Giống như lúc , dù họ hỏi gì, Tề Diệp Chu cũng hé răng nửa lời, dùng sự im lặng để đối kháng.
ai cũng lì lợm như thế. Hai con nhà họ Ngô là những đầu tiên chịu nổi mà khai .
Hóa Ngô và Tề Diệp Chu là thanh mai trúc mã từ nhỏ, nếu do của Tề Diệp Chu phản đối thì hai suýt chút nữa kết hôn. Sau đó mỗi một ngả, đều lập gia đình riêng. Về Tề Diệp Chu gia nhập Quốc dân đảng, hai mất liên lạc. Cho đến mười lăm năm , Tề Diệp Chu biến mất lâu đột nhiên xuất hiện mặt Ngô, hy vọng bà thể thu nhận .
Tục ngữ câu, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an nhất. Lúc đó mấy sào huyệt cũ của Tề Diệp Chu đều vây quét sạch sành sanh, đang cần gấp một nơi ẩn náu, thế là mới nhớ đến tình năm xưa. Mẹ Ngô dĩ nhiên là , chồng bà lấy đối xử với bà chẳng gì, cứ say rượu là thượng cẳng chân hạ cẳng tay, mấy suýt bóp c.h.ế.t bà . Khó khăn lắm mới đợi chồng c.h.ế.t, con gái cũng dần khôn lớn, bà chắc chắn rước họa cho cả hai con.
Chỉ là Tề Diệp Chu cái lưỡi xương, hai tình xưa nghĩa cũ, cộng thêm việc dụ dỗ đe dọa, khiến Ngô buộc đối mặt với lựa chọn: hợp tác với thì ăn sung mặc sướng, con gái còn thượng đẳng; nếu hợp tác, sẽ hủy hoại cả hai con.
Mẹ Ngô còn cách nào khác, cũng vì cưỡng sự cám dỗ nên đồng ý yêu cầu của Tề Diệp Chu, giấu gác mái nhà . Để ai phát hiện sự tồn tại của Tề Diệp Chu, suốt những năm qua bà hầu như bao giờ chủ động mời ai đến nhà, nếu tránh thì cũng tìm cách tiễn khách thật nhanh, càng bao giờ để ai bước lên gác mái.
Vì cầu thang lên gác mái nhà họ Ngô cố định, dùng thang gỗ mới lên xuống , nên bình thường đến nhà cũng chẳng ai nghĩ tới chuyện leo lên đó. Cứ thế, Tề Diệp Chu ở lì gác mái nhà họ Ngô suốt mười lăm năm trời. Trong mười lăm năm , bao giờ bước chân khỏi đó, tin tức gì cần truyền đều để con nhà họ Ngô . Mẹ con nhà họ Ngô từ chỗ ban đầu run rẩy, sợ hãi, dần dần trở nên thuần thục. Kinh tế nhà họ Ngô cũng từ chỗ một giọt mỡ cũng đến lúc thỉnh thoảng ăn thịt, tiền tiết kiệm trong nhà ngày một nhiều lên. Nếu lo khác dòm ngó, họ sớm mua xe đạp, đài radio từ lâu .