Bác Vương trong lòng cũng khỏi thở dài, lão gia t.ử rốt cuộc cũng già , nếu là lão gia t.ử của thời trẻ thì lẽ mắt cũng chẳng thèm chớp lấy một cái.
Giang Khải Bang thuận thế đưa ý định chấm dứt việc quá kế Giang Lâm: Ba, ba cũng thấy đó, Giang Khải giờ thành thế , bác sĩ nó thể còn khả năng sinh nở, ba tổng thể trơ mắt phòng thứ ba nhà con tuyệt tự chứ, nên con nghĩ chuyện quá kế Giang Lâm là thôi ạ.
Giang lão gia t.ử cuối cùng cũng thẳng ông : Giang Khải xảy chuyện là đợi nổi mà chạy tới đây, đây mới là mục đích thực sự của đúng ?
Giang Khải Bang cứng : ……
Giang lão gia tử: Đáng tiếc là các đến muộn , tuần sai chuyển hộ khẩu của Giang Lâm sang tên của Viện Viện, hai ngày nay chắc là xong thủ tục .
Giang Khải Bang: ……
Lâu Tú Anh: ……
Hai ngờ động tác của Giang lão gia t.ử và Giang Lâm nhanh đến , hai , đành con đường thứ hai.
Giang Khải Bang: Ba, nếu , con mặt Giang Khải xin ba một việc.
Ánh mắt Giang lão gia t.ử lướt qua Lâu Tú Anh đang bên cạnh, bất động thanh sắc : Nói .
Giang Khải Bang: Ba xem, Giang Khải bây giờ thành thế , trong lòng nó chắc chắn khó chịu, nó mới hơn hai mươi tuổi, kết hôn sinh con, cũng thể con cái, nên con nghĩ, liệu thể thỏa thuận với bên Giang Lâm, đứa con thứ hai của họ sẽ quá kế cho Giang Khải, bất kể là trai gái đều .
Đây là con đường thứ hai mà ông và Lâu Tú Anh bàn bạc đường tới đây. Phòng thứ ba bọn họ dù thế nào cũng thể tuyệt tự , nếu quá kế con của Giang Lâm, một là huyết mạch thể tiếp nối, hai là bọn họ cũng bảo bối để khống chế Giang Lâm. Chỉ cần đứa trẻ trong tay, bọn họ sợ Giang Lâm sẽ bỏ mặc phòng thứ ba.
Giang lão gia t.ử cầm lấy gạt tàn bàn ném thẳng tới: Cút hết ngoài cho , sự cho phép của thì bước chân đến đây nữa!
Sao ông sinh cái thứ như thế cơ chứ?
Giang Khải Bang né cái gạt tàn bay tới, hai vợ chồng như chuột chạy quang quẻ ngoài. là mất cả chì lẫn chài! Sau đến tứ hợp viện nữa thì còn thể thống gì?
**
Bạch Du chuyện cái của Giang Khải ngỗng mổ hỏng, nếu mà thì cô chắc chắn đốt pháo ăn mừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-vo-nho-cua-ong-trum-tai-phiet-o-thap-nien-70/chuong-226.html.]
Phía tòa soạn báo mãi thấy tin tức gì, cô cứ ngỡ thi trượt, ngay lúc cô định bỏ cuộc để tiếp tục ôn tập thì bên đó tin, bảo cô ngày mai đến thủ tục luôn.
Bạch Du ngẩn : Chẳng là còn phỏng vấn nữa ? Bây giờ cần nữa ạ?
Người đến thông báo là một nữ cán bộ trẻ tuổi, cứ chằm chằm mặt Bạch Du như một kẻ cuồng si. Cho đến khi Bạch Du hỏi đến thứ hai cô nàng mới hồn, mặt đỏ bừng lên: Xin đồng chí Bạch, cô xinh quá, lớn từng mà thấy ai như cô nên cứ thế đến ngây , cô chê .
Bạch Du lắc đầu: Sao chê chứ, khác khen ngợi là một chuyện vui mà.
Nữ cán bộ ngờ Bạch Du dễ gần như : họ Trình, gọi là Trình Phương. , câu hỏi lúc nãy của cô, vốn dĩ là phỏng vấn, nhưng Chủ nhiệm Viên bài thi của cô , trình độ vượt xa những khác, nên miễn phỏng vấn cho cô, bảo đến thông báo mai cô cứ thế đến thủ tục.
Bạch Du ngờ sự xoay chuyển bất ngờ như , cô bảo Lâm Hướng Tuyết lấy một túi bánh hạt dẻ mới xong , lấy thêm một miếng đưa cho đối phương: Cảm ơn đồng chí Trình, bánh hạt dẻ là tự , cô ăn thử xem.
Trình Phương vốn định từ chối, nhưng cúi đầu miếng bánh hạt dẻ nhỏ nhắn đáng yêu, bên còn điểm xuyết nho khô, một mùi hương thơm nức mũi bay tới, lời định liền nuốt trong: Vậy ăn thử một miếng, cảm ơn đồng chí Bạch.
Nói cô nàng cầm lấy một miếng bánh c.ắ.n một miếng, mắt lập tức sáng rực lên, thơm quá, mềm quá, ngon quá mất! Nho khô bên ngọt thanh pha chút chua nhẹ, ở giữa cư nhiên còn một lớp mứt táo, nhai kỹ còn thấy cả vị thơm của hạt óc chó, xốp xốp mềm mềm, càng nhai càng thơm, thực sự quá ngon.
Trình Phương: Bánh tên là gì thế? Ngon quá mất, đồng chí Bạch tay nghề của cô đỉnh thật đấy, ngon hơn hẳn bánh bán ở hợp tác xã!
Bạch Du: Đây là bánh hạt dẻ, cho thêm mứt táo, hạt óc ch.ó và nho khô , vì là nhà để ăn nên nguyên liệu đều chọn loại nhất.
Thực món bánh cô một ít để Giang Lâm mang theo khi nhiệm vụ. Anh nhiệm vụ nhiều ngày như , tuy chắc chắn thiếu thức ăn nhưng dinh dưỡng chắc theo kịp, khi còn thức đêm đảo lộn giờ giấc, hại sức khỏe, thế nên cô mới nghĩ đến loại bánh để nhiều hơn tẩm bổ cho .
Trình Phương tặc lưỡi: Không ngờ phức tạp thế, cảm ơn bánh của cô nhé, còn sớm nữa, về báo cáo với chủ nhiệm đây.
Nghe cô nàng về việc, Bạch Du vội vàng nhét túi bánh hạt dẻ chuẩn sẵn tay cô nàng. Trình Phương từ chối hai cuối cùng thành công. là một đồng chí nhiệt tình mà. Một đồng chí lương thiện, bánh còn xinh thế , cô thể trơ mắt bắt nạt chứ.
Thế là cô nàng kéo Bạch Du trong sân, nhỏ giọng : Đồng chí Bạch, thật với cô, vị trí của cô vốn dĩ là Phó chủ nhiệm Hà của tòa soạn để dành cho cháu trai ông , ai dè cô thi quá, Chủ nhiệm Viên hết lòng tiến cử cô, còn đưa bài thi của cô cho lãnh đạo cấp xem, cấp chốt luôn danh ngạch của cô , thành cháu trai của Phó chủ nhiệm Hà loại. Phó chủ nhiệm Hà đang bực bội chuyện lắm, cô đến tòa soạn việc, những khác cô cần bận tâm nhưng dè chừng Phó chủ nhiệm Hà một chút.
Bạch Du ngờ mấy miếng bánh hạt dẻ đổi thông tin lớn như , chân thành cảm ơn: Cảm ơn Trình Phương nhé, đợi khi nào nghỉ phép, mời cô đến nhà dùng cơm, món nấu cũng thua gì bánh .
Trình Phương thì nuốt nước miếng: Được, khách sáo nhé.
Nói xong, cô nàng mới thực sự rời . Cô nàng , hàng xóm xung quanh liền vây tới.