TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô - Chương 422: Kỳ Kỳ, Rốt Cuộc Em Ở Phe Nào Vậy?

Cập nhật lúc: 2026-04-01 10:35:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đây là…”

 

Một đôi vòng tay vàng trơn vàng ch.óe!

 

Đây là của hồi môn của bác gái ?

 

Văn Giang Nguyệt vẫn là đầu tiên thấy bà lấy món quà quý giá như , sợ hãi vội vàng đẩy về.

 

“Mau cất !” Từ Tuệ ngó xung quanh, nhét chiếc vòng vàng trong lòng cô.

 

“Đây là một chút tâm ý của bác gái, cháu cứ nhận lấy !”

 

“Không …” Hai chị dâu của Văn Giang Nguyệt đều từng nhận vòng vàng lớn, cô nhận của hồi môn của bác gái, chuyện nếu để cả, hai và chị dâu hai , trong lòng e là sẽ sinh chút “ý kiến”, thể sẽ nảy sinh hiềm khích với bác gái.

 

Dường như thấu sự lo lắng của cô, Từ Tuệ thấp giọng : “Yên tâm , bác trai cháu, cả, hai và chị dâu hai cháu đều chuyện , đều dị nghị gì…”

 

“Nói thật cho cháu nhé, phần của hồi môn , là bác truyền cho bác, bác vốn định truyền cho con gái bác, đáng tiếc a, bác phúc mỏng, trong mệnh con gái… Bác luôn cho rằng, đời của bác chỉ hai thằng con trai thối thôi, sự xuất hiện của cháu, cho bác cảm nhận , một chiếc áo bông nhỏ tri kỷ là cảm giác như thế nào!”

 

“Bác sớm coi cháu như con gái ruột của bác , cho nên, đôi vòng vàng , cháu nhất định nhận lấy!”

 

cho phép phản bác, nhét chiếc hộp trong chiếc túi xách mang theo của Văn Giang Nguyệt.

 

Hốc mắt Văn Giang Nguyệt ửng đỏ, trong lòng tràn đầy sự cảm động. Cô Từ Tuệ vẫn luôn quan tâm chăm sóc hết mực mắt , nhớ tới nhiều năm .

 

Nếu còn sống, chắc cũng sẽ là dáng vẻ nhỉ!

 

Môi cô mấp máy, nhưng nhất thời nên gì cho : “Bác gái, tặng cháu của hồi môn đủ nhiều , cháu thể…”

 

“Đứa trẻ ngốc, của hồi môn là của hồi môn, đây là tâm ý cá nhân của bác, nhớ kỹ, những thứ , đều là sự tự tin và đường lui của cháu, gặp khó khăn và rắc rối, bất cứ lúc nào cũng thể trở về, bác và bác trai cháu, còn hai trai của cháu, mãi mãi đều là của cháu…”

 

Nghe , Văn Giang Nguyệt kìm nữa, ôm lấy Từ Tuệ òa lên…

 

Ngoài cửa náo nhiệt ồn ào, Văn Vinh Quang và hai con trai, còn bốn cô phù dâu đang vây quanh Thẩm lão tứ và dàn phù rể của .

 

“Kỳ Kỳ, rốt cuộc em ở phe nào , còn mau mở đường cho bọn !” Anh ba trêu chọc.

 

Thẩm Giai Kỳ hai tay chống nạnh, lục bất nhận : “Bây giờ em là phù dâu của Giang Nguyệt, các qua ải của em, ngoài hồng bao , còn trả lời mấy câu hỏi, nếu đáp án bọn em hài lòng, thì mới thả cho các qua!”

 

Anh tư ha hả: “Câu hỏi gì ?”

 

Thẩm Giai Kỳ mím môi , những câu hỏi đều do mấy chị em đưa , nhất định khảo nghiệm tư cho đàng hoàng!

 

“Sau khi kết hôn, việc nhà ai ?”

 

Anh tư cần suy nghĩ trả lời: “Anh , bao hết! Giặt giũ, nấu cơm, lau nhà, chỉ cần là việc nhà, đều thuộc về .”

 

Thẩm Giai Kỳ hài lòng gật đầu, hỏi tiếp: “Nếu Giang Nguyệt và nhà mâu thuẫn, về phe ai?”

 

Anh tư gãi gãi đầu, nghiêm túc : “Không thể mâu thuẫn! Cả nhà chúng đều thương Giang Nguyệt như , ngay cả em gái cưng của , cũng là bạn của Giang Nguyệt, ai dám bắt nạt Giang Nguyệt chứ?”

 

Câu trả lời thể gọi là điểm tối đa, Thẩm Giai Kỳ và Tạ Lăng Xuân .

 

Câu hỏi cuối cùng, là Tạ Lăng Xuân mở miệng hỏi: “Thẩm lão tứ, để Giang Nguyệt sinh mấy đứa con, thích con trai con gái a?”

 

Anh tư cần suy nghĩ mở miệng : “Sinh xem Giang Nguyệt, thế nào cũng , con trai con gái đều , đều thương như … Cho dù sinh con, cũng vấn đề gì, trong nhà nhiều con trai như , chuyện nối dõi tông đường, cứ để ba trai thành ! , ba, chị dâu ba tương lai…”

 

Phụt!

 

Những mặt nhịn bật thành tiếng.

 

Hai má Tạ Lăng Xuân nóng ran: “Anh, còn lôi cả , hứ!”

 

Anh ba thì mang vẻ mặt thật thà ngốc nghếch với Tạ Lăng Xuân, khi nào , mới thể cùng Lăng Xuân sinh một đứa bé bụ bẫm a…

 

Nghĩ thôi cũng thấy ~

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-cuop-chong-toi-toi-nuoi-anh-quan-nhan-nha-co/chuong-422-ky-ky-rot-cuoc-em-o-phe-nao-vay.html.]

 

Mấy trong sân đùa giỡn ầm ĩ, mắt thấy giờ lành sắp đến, Từ Tuệ từ trong phòng bước , lau khô nước mắt.

 

“Được , đừng ầm ĩ nữa, mau trong đón , đừng lỡ giờ lành.” Từ Tuệ nháy mắt với tư, tư lập tức móc một đống hồng bao nhỏ, hai tay tung lên trời.

 

Trên trời bay lả tả, rơi xuống một trận mưa hồng bao.

 

“Mau đến giành hồng bao a…”

 

Trong sân lập tức nổ tung, tất cả đều hưng phấn đưa tay đón lấy hồng bao trung.

 

Trong lúc nhất thời, tiếng hoan hô đùa vang vọng khắp sân, bầu khí vô cùng náo nhiệt.

 

Thẩm lão tứ nhân lúc đang giành hồng bao, co cẳng nhanh ch.óng xông trong phòng.

 

Trong phòng, Văn Giang Nguyệt đang bên mép giường, mặt tràn ngập nụ hạnh phúc ngại ngùng.

 

Nhìn thấy Thẩm lão tứ bước , nhịp tim Văn Giang Nguyệt bất giác tăng nhanh, cô cúi đầu, dám mắt , trong lòng ngọt ngào, Hoài Thanh hôm nay thật trai a…

 

Anh tư rảo bước đến mặt Văn Giang Nguyệt, thâm tình vươn tay về phía cô: “Giang Nguyệt, chúng về nhà!”

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Một đôi kim đồng ngọc nữ, uyển chuyển bước khỏi phòng.

 

Văn Vinh Quang và Từ Tuệ ở cửa, mặt tràn đầy nụ mãn nguyện, kỹ, khóe mắt hai đều ngấn lệ.

 

Văn Vinh Quang bước lên , vỗ vỗ vai Thẩm lão tứ, thấm thía : “Hoài Thanh, bác giao Giang Nguyệt cho cháu, cháu nhất định đối xử với con bé đấy.”

 

Anh tư trịnh trọng gật đầu: “Bác trai, bác yên tâm, cháu nhất định sẽ dốc hết tất cả đối xử với cô , tuyệt đối bắt nạt cô …”

 

“Tốt , câu của cháu, bác yên tâm , …”

 

Văn Giang Nguyệt lưu luyến cặp trưởng bối như cha như , cúi gập chín mươi độ thật sâu: “Bác trai, bác gái, cháu sẽ thường xuyên về thăm, bảo trọng!”

 

Cô rưng rưng nước mắt , cùng đến chiếc xe đạp 28 inch, để mặc ôm eo đặt lên yên .

 

Khi bánh xe từ từ lăn bánh, lao về phía hạnh phúc phía , Văn Giang Nguyệt ôm c.h.ặ.t lấy eo tư.

 

Họ cuối cùng cũng kết hôn

 

Nhìn bóng lưng họ xa, Thẩm Giai Kỳ mời nhà họ Văn cùng đến trong thôn ăn cỗ, Văn Vinh Quang và Từ Tuệ xua tay họ nữa, để hai con trai đại diện qua đó !

 

lúc, để Gia Hưng dẫn theo Lạc Lạc cùng qua đó cho náo nhiệt một chút.”

 

Con gái Lạc Lạc của Văn Gia Hưng, thích nhất là góp vui, thể ăn cỗ, “thằng nhóc giả” tóc ngắn đầu hổ đầu gấu , kích động đến mức múa chân múa tay: “Con ăn cỗ, xem cô dâu…”

 

Lạc Lạc suýt chút nữa nhận , lén lút trốn ngoài cửa trộm cô, lâu đấy…

 

Văn Gia Hưng ôm chầm lấy con gái, cưng chiều cạo cạo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé: “Được, bố dẫn con … chúng cùng góp vui!”

 

“Còn cháu còn cháu…” Văn Chí Viễn trực tiếp đưa tay khoác lên vai ba: “Thần Sơn, hôm nay ít nhất cũng uống với một chai, chúng say về…”

 

Nhà họ Thẩm hôm nay rước dâu mới, cô dâu là nữ thanh niên trí thức trong thôn, đừng là vui mừng bao.

 

Chỉ riêng tiệc lưu thủy ăn ba lượt , ăn xong một lượt dọn dẹp bàn ghế qua loa, lên món mới ăn lượt tiếp theo, trận thế , Thẩm Giai Kỳ quả thực từng thấy, cảm thấy mới mẻ thú vị.

 

Cô và Lục Tranh bưng mâm, cùng tư và chị dâu tư từng bàn kính rượu .

 

Mọi đều khen phúc khí, cưới một vợ xinh như hoa.

 

Anh tư khép miệng, uống hết ly đến ly khác, hai má đỏ bừng, mang theo men ngà ngà say.

 

Bên cạnh, Lục Tranh vẫn luôn tâm trí để , ánh mắt luôn về phía con đường ngoài cửa, dường như đang đợi ai đó.

 

“Anh đang đợi chị cả ?” Thẩm Giai Kỳ khẽ hỏi.

 

 

Loading...