TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô - Chương 369: Suất Đại Học Công Nông Binh Đến Rồi!
Cập nhật lúc: 2026-04-01 10:34:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nó là đàn ông con trai, chăm sóc trẻ con nữa…”
Kiều Tuệ Lan lo lắng, suy nghĩ : “Thôi, lát nữa qua đó dạy nó cách chăm sóc trẻ nhỏ.”
“Tuy nó dọn ngoài ở, nhưng đứa bé vô tội, dù về tình về lý, là bà nội cũng Tuế Tuế xảy chuyện gì…”
“Vâng ạ , con cùng !” Bành Chiêu Đệ .
Cô cũng thương Tuế Tuế sinh chăm sóc, quyết định sẽ đem hết kinh nghiệm chăm Tiểu Bảo của dạy cho chú hai.
Thẩm Giai Kỳ kinh nghiệm nuôi con để chia sẻ, dáng vẻ nghèo túng của hai, cô thở dài: “Em cũng giúp gì nhiều cho , về phía khu trồng lan, em thể thử xin cho một vị trí.”
“Thật ? Vậy thì quá, đúng là giúp hai con một việc lớn…” Kiều Tuệ Lan mừng đến phát , lúc mới yên tâm.
“Hy vọng chuyện , hai thể tỉnh ngộ, sống một cách thực tế, nuôi nấng Tuế Tuế khôn lớn.” Thẩm Giai Kỳ khẽ cầu nguyện, quan trọng nhất là đừng tìm đến cái c.h.ế.t nữa!
“ , cả nhà chúng ngày càng hơn…”
Ngày hôm , Thẩm Giai Kỳ từ sáng sớm đến đại đội tìm Lục Tranh.
“Kỳ Kỳ?!” Lục Tranh đang bận bàn chuyện mua phân bón, thấy Thẩm Giai Kỳ đến, vội vàng đặt công việc xuống để đón cô.
“Xin , em các đang bận…” Thẩm Giai Kỳ ngượng ngùng ở cửa.
Vừa dứt lời, Tạ Tiểu Quân ý tứ dậy: “Cũng bận lắm, hai cứ chuyện , thống kê cần phân bón.”
“Được!” Lục Tranh kéo Thẩm Giai Kỳ xuống chiếc ghế bên cạnh: “Kỳ Kỳ, em đến tìm chuyện gì ?”
Thẩm Giai Kỳ cũng khách sáo với , thẳng vấn đề.
“Hôm nay em đến là hai chuyện hỏi .”
“Chuyện thứ nhất là suất học Đại học Công Nông Binh vẫn tin tức gì? Lần Tần Minh nhắc đến trong tiệc cảm ơn, nhưng động tĩnh gì, lẽ đổi gì !”
Nhắc đến chuyện Đại học Công Nông Binh, Lục Tranh dạo cũng luôn để ý: “Anh nhận tin, ước chừng trong một hai ngày tới, suất sẽ công bố.”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Thẩm Giai Kỳ lúc mới yên tâm, giữa đường xảy chuyện gì là .
“Vậy chuyện thứ hai là gì?” Anh hỏi.
“Là chuyện của hai em, ly hôn với Dương Tú Lệ, một nuôi con gái, em nghĩ, thể xin cho một vị trí ở khu trồng lan .”
Nhắc đến chuyện , Lục Tranh khẽ nhíu mày: “Chuyện vị trí, chúng công bố , bây giờ tạm thời thêm , e là ảnh hưởng đến em và hai em. mà, sắp tới sẽ vị trí trống, đến lúc đó hai em thể thế.”
“Vị trí trống?” Thẩm Giai Kỳ ngạc nhiên : “Mọi đều tranh vỡ đầu để , còn bắt đầu mà ai rời chứ?”
Lục Tranh đoán là Kỳ Kỳ chuyện , bèn lấy một tập tài liệu trong ngăn kéo .
“Đây là đơn xin ông Trang gửi cho thôn, em nhà họ Dịch chuyển đến Cảng Thành sống.”
Trang Thế Đào từ khi tìm cháu ngoại ruột của , trong lòng lúc nào cũng canh cánh về Dịch Cẩu Đản và Dịch Tiểu Hoa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-co-cuop-chong-toi-toi-nuoi-anh-quan-nhan-nha-co/chuong-369-suat-dai-hoc-cong-nong-binh-den-roi.html.]
Chúng còn nhỏ, Trang Thế Đào đón chúng đến Cảng Thành học.
Điều kiện ở Cảng Thành đương nhiên hơn nhiều so với ngôi làng hẻo lánh .
Nơi đó nguồn tài nguyên giáo d.ụ.c phong phú, cơ sở vật chất đầy đủ, thể cung cấp cho Dịch Cẩu Đản và Dịch Tiểu Hoa một môi trường hơn.
Hơn nữa, Trang Thế Đào ở Cảng Thành cũng là một doanh nhân m.á.u mặt, mối quan hệ và tài nguyên nhất định, thể trải đường cho tương lai của hai đứa trẻ.
Thẩm Giai Kỳ xong cũng mừng cho Dịch Cẩu Đản và Dịch Tiểu Hoa.
Nếu chuyện thuận lợi, Dịch Cẩu Đản và Dịch Tiểu Hoa theo chuyển đến Cảng Thành, thì vị trí ở khu trồng lan đúng là sẽ trống .
“Vậy chuyện tiến triển thế nào , em nhà họ Dịch đồng ý đến Cảng Thành ?” Thẩm Giai Kỳ hỏi.
Lục Tranh gật đầu: “Đây là một cơ hội hiếm , họ đương nhiên thể từ chối, hơn nữa, họ cũng ở bên cạnh , chăm sóc ông ngoại thật .”
Thẩm Giai Kỳ cảm thán: “Cũng , chúng chịu đủ khổ , cuối cùng cũng đến ngày khổ tận cam lai…”
Nghĩ đến khó thể gặp chúng, Thẩm Giai Kỳ chút nỡ.
Thấy vẻ mặt cô buồn bã, Lục Tranh an ủi vỗ vai cô: “Yên tâm , chúng sẽ sống , nếu duyên, chúng nhất định sẽ gặp !”
Họ đang chuyện thì thấy bên ngoài tiếng ồn ào, Tạ Tiểu Quân mồ hôi nhễ nhại dẫn mấy vị lãnh đạo huyện đang về phía văn phòng.
Đi đầu là một đàn ông trung niên, dáng cao thẳng, khuôn mặt cương nghị, khuôn mặt chữ điền đeo một cặp kính gọng đen.
Phía ông là một nữ đồng chí trẻ tuổi, tóc ngắn ngang tai, da trắng, mắt sáng và thần.
Ngoài còn hai nhân viên lớn tuổi hơn, mặc bộ đồ công nhân màu xám giản dị, mặt nở nụ hiền hòa.
Họ chuyện với Tạ Tiểu Quân.
“Chào mừng các vị lãnh đạo quang lâm, mời !” Tạ Tiểu Quân dẫn .
Người đàn ông mặt chữ điền đầu rõ ràng quen Lục Tranh, cửa nhiệt tình bắt tay : “Tiểu Lục, lâu gặp! Không ngờ đại đội trưởng , mà, với tài năng của , bí thư đội trưởng là chuyện sớm muộn thôi.”
Trên khuôn mặt lạnh lùng của Lục Tranh lộ nụ lịch sự: “Lãnh đạo quá khen , mời !”
Trần Lạp xuống ghế, mời cùng , lúc mới lên tiếng: “Chúng đến là vì chuyện suất đề cử học Đại học Công Nông Binh.”
“Thôn Đại Hưng chúng năm nay giành một suất quý giá, đây là chuyện trời ban đó!”
Ông gật đầu với nữ đồng nghiệp phía , đó liền lấy một túi tài liệu đưa cho Lục Tranh và Tạ Tiểu Quân.
“Trong là các tài liệu liên quan đến việc đề cử học Đại học Công Nông Binh, tiêu chuẩn bình chọn đều ở trong đó cả. Trước khi đến, hỏi thăm , thôn các đúng là nhân tài xuất chúng, chỉ đội trưởng Lục, bí thư Tạ là những thanh niên tài giỏi, mà còn đồng chí Thẩm Giai Kỳ là nữ nhi thua kém đấng mày râu, đều phù hợp với điều kiện đề cử.”
Chuyện trời ban , nếu rơi đầu khác, sớm ngàn cảm tạ, khép miệng.
Thế mà Lục Tranh và Tạ Tiểu Quân như gặp đại địch, họ , đồng loạt xua tay.