TN 60: Xuyên thành bạn thân nữ phụ những năm 60 - Chương 278
Cập nhật lúc: 2026-04-06 22:55:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không chứ?”
Kha Cảnh Dương nắm tay cô, luôn chú ý đến an của cô.
Thấy sắc mặt cô , vô cùng lo lắng, “Em say xe ?”
Vu Tiếu :
“Không say ạ, lúc mới xuống nông thôn em cũng say.”
Cho nên c-ơ th-ể say xe, mà bản cô cũng .
“Kha doanh trưởng, chỗ của chúng ở đây.”
Một lính trong đoàn lên tiếng.
“Đến đây.”
Họ mua vé giường cứng, là do bộ đội mua thống nhất.
Ngay cả vé của Vu Tiếu cũng là do bộ đội giúp mua hộ.
Tất nhiên Kha Cảnh Dương trả bù tiền , chỉ là nhờ bộ đội mua hộ để xếp gần thôi, chứ nếu Vu Tiếu tự mua một thì sẽ phân nữa.
Dù là giường cứng nhưng cũng thoải mái hơn nhiều so với chỗ trong Vu Tiếu xuống nông thôn đây.
Lần đó là do văn phòng thanh niên trí thức mua vé , đúng nghĩa là ghế , ngủ chỉ nước gối đầu lên ghế mà ngủ thôi.
Nếu thì bao nhiêu thanh niên trí thức cùng xuống nông thôn như mà đều mua giường thì tốn kém lắm, văn phòng thanh niên trí thức nỡ chi tiền .
Ở tàu hỏa suốt ba ngày trời, đến một chỗ để tắm cũng .
Mỗi vệ sinh Vu Tiếu đều dùng khăn thấm ướt để lau qua , vì tiện quần lót nên chỉ thể cố gắng giữ cho quần lót sạch sẽ.
Ba ngày mới xuống tàu, lúc đó là sáng sớm, Vu Tiếu cảm thấy thật sự như sống .
Bốn bước khỏi ga tàu, hai tiến đón:
“Cho hỏi là các quân quan đến từ quân khu Bắc Cảng thành phố Y ạ?”
Trước khi đến đây bên nhận tin báo là ba nam một nữ, các đồng chí nam mặc quân phục nên dễ nhận .
Kha Cảnh Dương bước lên một bước, thực hiện nghi thức chào quân đội:
“Chào các , chúng đến từ quân khu Bắc Cảng, tên là Kha Cảnh Dương, là đồng chí Du Việt ?”
Cũng giống như họ, phía Kha Cảnh Dương cũng đón là ai, là hai đồng chí nam, một là đồng chí Du Việt của chính quyền huyện, một là đồng chí Dương Quốc Phú của lực lượng vũ trang.
Dương Quốc Phú là quân nhân phục viên, huyện X là quê hương của , khi phục viên về quê việc tại ban vũ trang, cũng nhờ kinh nghiệm quân ngũ nên cấp sắp xếp đón tiếp nhóm của Kha Cảnh Dương và giúp đỡ thành nhiệm vụ tuyển quân.
Quân khu Bắc Cảng về đây tuyển quân là một chuyện đáng mừng, ở thời đại quân nhân là nghề nghiệp kính trọng và yêu thích nhất.
“Chào Kha doanh trưởng, là cựu binh Dương Quốc Phú, hiện đang việc tại ban vũ trang, đặc biệt đến để hỗ trợ thành nhiệm vụ tuyển quân.
Xe đón ở bên ngoài , trời lạnh thế là lên xe ?”
Dương Quốc Phú .
Kha Cảnh Dương:
“Đa tạ.”
Ban vũ trang cấp huyện thành lập năm 1951, bên trong ít quân nhân phục viên nhưng tất cả đều là quân giải phóng nhân dân.
Cho nên xét theo tình hình hiện tại thì bên trong ban vũ trang vẫn còn lộn xộn.
Tuy nhiên năm 2015 khi ban vũ trang cải cách quân đội thì sẽ khác.
Hiện tại xe của ban vũ trang màu xanh quân đội, phía buồng lái thể ba , phía là thùng xe.
Trời lạnh nên Vu Tiếu là đồng chí nữ buồng lái, những khác đều ở thùng xe.
Dương Quốc Phú lái xe.
Kha Cảnh Dương tất nhiên thể buồng lái cùng Vu Tiếu, nhưng đồng chí của chính quyền huyện còn thì đương nhiên cũng sẽ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-xuyen-thanh-ban-than-nu-phu-nhung-nam-60/chuong-278.html.]
Hơn nữa cũng ngắm cái huyện lỵ nơi Vu Tiếu lớn lên .
Phải là huyện X chút lạc hậu, kém xa so với các huyện lỵ ở thành phố Y.
Sự lạc hậu thể thấy rõ qua các dãy phố và kiến trúc trong huyện.
Tất nhiên , thành phố Y là đô thị loại một, các huyện trực thuộc nó tự nhiên là thứ mà huyện X thể so bì , vì thành phố cấp của huyện X chỉ là đô thị loại ba.
Đừng thấy 1 và 3 gần , ngay cả loại 1 và loại 2 chênh lệch lớn chứ đừng đến loại 3.
Dương Quốc Phú lái xe đưa thẳng đến nhà khách chuẩn sẵn ở gần chính quyền huyện.
Sau khi xe đến nơi, Du Việt và Dương Quốc Phú đưa họ trong mới rời .
Tuy nhiên khi Dương Quốc Phú để xe .
Dương Quốc Phú hỏi:
“Chúng cứ thế mà ?
Không chứ?”
Du Việt :
“Không , vợ của vị Kha doanh trưởng đó là địa phương , cũng là của tiệm cơm quốc doanh cử về đây công tác đấy.”
Dương Quốc Phú bừng tỉnh:
“Chẳng trách chính quyền huyện cử qua, lúc cứ úp úp mở mở chịu .”
Du Việt ha ha lớn:
“Kha Cảnh Dương cho họ thời gian hai ngày, hai ngày mới chính thức việc, thăm nhà vợ.
Hôm nay vặn là thứ Bảy, ngày mai Chủ Nhật vốn dĩ cũng là ngày nghỉ, bắt đầu việc chính từ thứ Hai là .”
Dương Quốc Phú:
“Hiểu , hiểu .”
Ai mà chẳng việc riêng cơ chứ, cũng hạng điều.
Nhóm Vu Tiếu tắm rửa một cái ở nhà khách ngoài ăn trưa.
Dù ở tàu hỏa nhiều điều bất tiện nhưng vì là giường nên họ vẫn nghỉ ngơi đủ, cộng thêm việc Vu Tiếu là đồng chí nữ gác đêm nên cô vẫn ngủ đẫy giấc.
Hơn nữa ở toa đó ba đồng chí quân nhân nên cũng xảy chuyện lộn xộn gì.
Bữa trưa ăn ở tiệm cơm quốc doanh trong huyện, do Vu Tiếu dẫn đường.
Tuy cô xuyên sách về ngay nhà họ Vu, ở huyện lỵ nhưng nhờ ký ức của nguyên chủ nên cô vẫn khá quen thuộc với nơi .
Bữa cơm Vu Tiếu mời khách, với tư cách là “ địa phương” cô cứng rắn đòi mời cho bằng khiến hai đồng chí quân nhân còn cách nào khác đành chiều theo cô.
Ăn cơm xong hai quân nhân về nhà khách, Vu Tiếu và Kha Cảnh Dương quyết định về Vu gia.
Lúc nhà họ Vu cũng việc gì , đang ở nhà mấy món đồ lặt vặt để mang hợp tác xã cung tiêu đổi thứ gì đó.
Đại đội sản xuất Tam Giáp Ao tuy điện, đường xá cũng rộng rãi nhưng một chiếc xe ô tô thể lái , điều đường nhỏ nên nếu xe thì thứ khác đều dạt sang một bên, ngay cả bộ cũng tránh đường.
May mà lúc đừng đến thứ khác, ngay cả một bóng bộ cũng thấy.
Xe lái đến đầu thôn cả đại đội sản xuất Tam Giáp Ao một phen chấn động.
Chỗ họ ngày thường ngay cả xe đạp cũng ít thấy, lúc một chiếc ô tô ...
Ồ, nhiều căn bản là từng thấy ô tô bao giờ.
Vì là buổi chiều nên trong thôn đều đang sưởi nắng, tán gẫu hoặc cùng bện dây thừng, đan rổ rá, đều là một đám tụ tập một chỗ nên chuyện rôm rả lắm, vì thế khi xe thì cả một đám cùng thấy.
“Mọi mau kìa, ô tô đến.”
“Xe nhà ai mà trông oai thế nhỉ?”
“Chỗ gì nhà nào xe , chắc là lãnh đạo nào đến đấy?”