TN 60: Xuyên thành bạn thân nữ phụ những năm 60 - Chương 256

Cập nhật lúc: 2026-04-06 22:54:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Việc kinh doanh của các tiệm cơm huyện xưa nay vốn bằng các tiệm cơm thành phố, huyện lỵ tuy cũng là thành phố, nhưng so với thành phố lớn thì thể bì , một bên là huyện lỵ, một bên là đô thị lớn.

 

Người ở huyện thành phố cũng cảm giác tự ti, giống như nông thôn ở huyện .”

 

Chủ nhiệm Đới:

 

“Đều đến cả , mua vé lên xe thôi."

 

Cả nhóm cùng nên vé xe đều liền kề.

 

Lên xe, Vu Tiếu liền mở lời:

 

“Chủ nhiệm Trương, cán sự Thôi đến tiệm cơm chúng học tập ?

 

Hôm qua cán sự Lâm và cán sự Hồ đều đến, thấy bóng dáng cán sự Thôi."

 

Chuyện Chủ nhiệm Trương :

 

“Hôm nay lên thành phố họp, là hai ngày, hai ngày cán sự Thôi ở tiệm cơm, nếu sẽ quản sự, nên đợi từ thành phố họp về, cô mới đến tiệm cơm các cô học tập."

 

Hóa .

 

Về lý thuyết mà , sự sắp xếp của Chủ nhiệm Trương và cán sự Thôi sai.

 

mà...

 

Vu Tiếu hỏi:

 

cán sự Thôi lấy bản thảo cuộc họp của , ngày mượn bản thảo hẹn ước xong, thứ hai tuần tức là hôm qua đến học tập sẽ trả cho , hôm qua cô đến, bản thảo của vẫn đang ở chỗ cô ."

 

Nếu là doanh nghiệp quốc doanh hoặc tư nhân ở hiện đại, thư ký tuyệt đối sẽ chuyện với giám đốc như , nhưng thời đại thì khác.

 

Thứ nhất Vu Tiếu cấp của Chủ nhiệm Trương, thứ hai chuyện vốn dĩ là của cán sự Thôi, cuối cùng ở thời đại , bát cơm sắt lãnh đạo sa thải là thể sa thải .

 

Bình thường mà , chỉ cần tiệm cơm đóng cửa, nàng sai chuyện gì, dù cãi với lãnh đạo, lãnh đạo cũng thể sa thải nàng.

 

Chủ nhiệm Trương lời Vu Tiếu thì ngẩn , lời bảo bà thế nào?

 

Chuyện mượn bản thảo bà cũng , thậm chí đều .

 

xảy chuyện như , Chủ nhiệm Trương bỗng hỏi đến nên lời.

 

Bà chỉ thể :

 

“Chuyện đúng là của cán sự Thôi, về sẽ phê bình cô ."

 

Chủ nhiệm Bành lo lắng hỏi:

 

“Vậy bây giờ?

 

Hôm nay cô còn đại diện cho tiệm cơm huyện chúng phát biểu mà, bản thảo thì đây?"

 

Chủ nhiệm Đới cũng nhíu mày:

 

“Cán sự Thôi việc kiểu gì ?

 

Đã thứ hai trả thì giữ lời chứ."

 

Chủ nhiệm Trương:

 

“Bình thường cô việc nghiêm túc, trách nhiệm.

 

Lần lẽ ngờ cán sự Vu lên thành phố họp, sẽ dùng đến bản thảo."

 

Chủ nhiệm Mạnh :

 

“Dù cán sự Vu lên thành phố họp, nhưng cán sự Lâm và cán sự Hồ bên chúng cũng đang học tập ở đó, cũng sẽ cần xem bản thảo, cán sự Thôi việc thật chẳng đáng tin chút nào."

 

Hiếm khi cơ hội xỉa Chủ nhiệm Trương một trận, Chủ nhiệm Mạnh chẳng bỏ qua, dẫu mỗi họp ở huyện đều Chủ nhiệm Trương lấn lướt.

 

Chủ nhiệm Bạch cũng phụ họa:

 

“Chẳng , lời giữ lấy lời, việc quá chẳng đáng tin.

 

Chủ nhiệm Trương , bà nên quản giáo cho ."

 

Vu Tiếu hôm nay quả thực chút thoải mái, nàng mặt , một là vì hôm qua bản thảo đến chín giờ tối, nghĩ mà thấy bực bội.

 

Hai là sự hy sinh thầm lặng của bản thì nên .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-xuyen-thanh-ban-than-nu-phu-nhung-nam-60/chuong-256.html.]

 

Tất nhiên, chuyện cũng trách chính , nên dễ dàng cho mượn bản thảo như .

 

Trong lòng Chủ nhiệm Trương cũng bực, Chủ nhiệm Mạnh và Chủ nhiệm Bạch mất mặt, bà đối với cán sự Thôi cũng chút oán trách.

 

“Vậy bây giờ tính ?

 

Cán sự Vu còn thể đại diện cho tiệm cơm huyện chúng phát biểu ?"

 

Mọi về phía Vu Tiếu.

 

Vu Tiếu :

 

“Hôm qua bản thảo đến nửa đêm, so với bản chút khác biệt."

 

Nói đoạn, nàng lấy bản thảo , “Làm phiền Chủ nhiệm Bành xem giúp một chút, đầu tiên phát biểu, bản thảo như thế ."

 

Chủ nhiệm Bành :

 

“Chuyện phát biểu Chủ nhiệm Đới là am hiểu nhất, nhờ Chủ nhiệm Đới xem giúp."

 

Vu Tiếu , liền nương theo :

 

“Vậy thì quá, chỉ sợ phiền Chủ nhiệm Đới."

 

Chủ nhiệm Đới nhận lấy bản thảo:

 

“Chuyện nhỏ thôi."

 

Tiếp đó, Chủ nhiệm Đới bắt đầu xem bản thảo, ông lấy b.út máy , chỗ nào vấn đề đều gạch cho Vu Tiếu, “Chỉ ba vấn đề thôi, cô tự chỉnh lý , cũng đừng căng thẳng, bài phát biểu của huyện chúng buổi chiều, cô còn cả buổi sáng để chuẩn ."

 

Vu Tiếu quả thực chút căng thẳng, thực ở hiện đại, bài phát biểu kiểu gì nàng cũng căng thẳng, trường hợp nào nàng cũng căng thẳng, nhưng ở thời đại , nàng cảm thấy trường hợp như thế , bài phát biểu như thế , là một chuyện vô cùng thận trọng và vô cùng vinh dự, nên chút căng thẳng.

 

Đợi xe đến thành phố, Chủ nhiệm Đới dẫn đến nhà khách gần ủy ban thành phố thuê phòng, tổng cộng bốn đồng chí nam, hai đồng chí nữ, nên khéo ba phòng.

 

Nói cách khác, Vu Tiếu và Chủ nhiệm Trương chung một phòng.

 

Điều khiến Vu Tiếu thấy ngượng ngùng, lúc cơn giận của nàng nhịn , giờ ở chung phòng với Chủ nhiệm Trương, giữa hai luôn chút ngăn cách.

 

Cảm giác của Vu Tiếu sai.

 

Hai phòng xong, Chủ nhiệm Trương đến một cái cũng chẳng thèm cho nàng.

 

Chủ nhiệm Trương vốn dĩ cũng chẳng rộng lượng gì, nếu chẳng đấu khẩu với Chủ nhiệm Bành trong các cuộc họp ở huyện, mà mỗi họp là mỗi châm chọc.

 

Hôm nay xe Vu Tiếu mất mặt, còn Chủ nhiệm Mạnh và Chủ nhiệm Bạch chớp cơ hội, bà thể thù ghét Vu Tiếu cho .

 

Chủ nhiệm Trương gì, Vu Tiếu dĩ nhiên cũng sẽ , ai mà chẳng tính khí.

 

Hơn nữa, nàng cũng dựa Chủ nhiệm Trương để sống qua ngày.

 

Nàng sắp xếp đồ đạc của xong, đó bắt đầu xem bản thảo Chủ nhiệm Đới sửa đổi.

 

Vu Tiếu và Chủ nhiệm Trương đều lời nào.

 

Chủ nhiệm Trương tự cho là chủ nhiệm, Vu Tiếu tuy cấp của bà, nhưng chức cấp cao bằng bà, xe Vu Tiếu mất mặt như , bà tự nhiên vui, cho nên bảo bà hạ chủ động chào hỏi Vu Tiếu thì đó là chuyện thể nào.

 

Đối với Vu Tiếu mà , nàng và Chủ nhiệm Trương tuy tranh chấp lợi ích, nhưng nàng cũng cần xu nịnh Chủ nhiệm Trương, cho nên dĩ nhiên cũng thèm sấn tới.

 

Thế là khí giữa hai chút ngượng ngùng tế nhị.

 

Sắp đến trưa, Chủ nhiệm Bành đến gõ cửa:

 

“Đồng chí Vu Tiếu đó ?"

 

“Chủ nhiệm em đây, chuyện gì ạ?"

 

Vu Tiếu hỏi mở cửa.

 

Trước cửa, Chủ nhiệm Bành cầm một cái túi:

 

“Đi ăn trưa thôi, ăn xong đến ủy ban thành phố, mang theo những thứ cần mang , lát nữa đây nữa."

 

Vu Tiếu:

 

“Vâng."

 

Vu Tiếu chỉ đeo một cái túi, trong túi ngoài bản thảo còn một bình nước quân dụng, “Chủ nhiệm em xong ."

 

 

Loading...