TN 60: Xuyên thành bạn thân nữ phụ những năm 60 - Chương 233
Cập nhật lúc: 2026-04-06 22:53:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vu Tiếu gật đầu:
“Được , sẽ cho thêm chút muối."
Đây vấn đề gì lớn, cô thể múc phần của , phần của thì thêm muối .”
Ăn cơm xong, hai thu dọn sạch sẽ, ở trong sân một lát, dạo cửa một hồi, đến khi thấy thì tắm rửa.
Vu Tiếu tắm xong về phòng, lúc xuống đột nhiên hít sâu một , cảm giác giường vẫn còn vương thở của Kha Cảnh Dương.
Ngày hôm .
Hôm nay lên tiệm cơm huyện lĩnh lương, Vu Tiếu xách một giỏ dương mai cổng chờ xe hậu cần.
Ở cổng ít nhà chờ, thấy Vu Tiếu xách dương mai, liền nhớ đây là mùa ăn dương mai.
Dù quê của một dương mai, nhưng ở đây lâu cũng đến món , dù các đại đội sản xuất phụ cận đều dương mai cả.
“Đồng chí , dương mai năm nay ngọt ?
Năm ngoái đổi một ít, nhưng dương mai ngọt."
Có lên tiếng.
Vu Tiếu đáp:
“Năm ngoái tới nên rõ tình hình, năm nay thì khá ngọt ạ.
dương mai năm mùa năm mất mùa, chắc là liên quan đến chuyện đó đấy."
Cách ở hiện đại cũng , năm mùa thì dương mai nhiều, năm mất mùa thì dương mai ít, đồng thời cũng liên quan đến việc ngon .
Những khác tiếp lời:
“Lát nữa cũng đổi vài cân, cho lũ trẻ ăn chơi."
“Chứ còn gì nữa, thể phơi khô để dành, cho lũ trẻ quà vặt."
“Thế thì tốn tiền quá, lúc chính vụ nếm thử một chút là , còn phơi khô quà vặt nữa, lấy cái phúc đó."
Vu Tiếu họ chuyện, còn thì lên tiếng.
“Đồng chí, cô mang nhiều dương mai thế gì ?"
Một đến bên cạnh Vu Tiếu.
Đối phương Vu Tiếu, cũng qua chuyện của cô, đều bảo Vu Tiếu là vợ quân nhân phúc nhất trong khu nhà công vụ, đến quần áo và bát đũa cũng chẳng rửa.
Bất kể mặt lưng gì, nhạo Vu Tiếu , dù Vu Tiếu cũng thấy, thấy, chẳng hề hấn gì.
rằng, lưng ai nấy đều thầm ngưỡng mộ.
Vu Tiếu bảo:
“Hôm qua nghỉ, đến thôn gần đây đổi ít dương mai, hôm nay , mang đến cho đồng nghiệp nếm thử."
Người nọ liền hỏi:
“Cô việc ở gần đây ?"
Vu Tiếu gật đầu:
“ việc ở huyện ạ."
Người nọ nhịn :
“Vùng thịnh hành dương mai, hầu như nhà nào cũng , trấn huyện đều họ hàng ở quê, lo dương mai ăn ."
Ý là, cần thiết mang .
Tuy nhiên cũng ý gì khác, chỉ là nhắc nhở một câu thôi.
Vu Tiếu xong:
“Chị đúng thật, nghĩ tới chuyện ."
Vu Tiếu đúng là nghĩ tới, nếu nghĩ tới thì cô mang .
dù cũng mang , thì thôi .
“Chị xưng hô thế nào ạ?
tên Vu Tiếu, nhà là Kha Cảnh Dương."
Ở khu nhà công vụ, khi các nhà quân đội giới thiệu bản đều sẽ nhắc kèm theo chồng để dễ quen.
Người nọ cũng :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-xuyen-thanh-ban-than-nu-phu-nhung-nam-60/chuong-233.html.]
“ tên Hoàng Quất, nhà là Hồng Đại Thuận, chúng cùng một quê đấy."
“Chào chị, tháng Năm mới tới bộ đội, vẫn hiểu rõ nơi lắm, ngày thường đều , chỉ Chủ Nhật mới nghỉ một ngày, cũng cực kỳ ít khi ngoài."
Khó khăn lắm mới nghỉ một ngày, cô chỉ ở nhà ngủ nghỉ thôi.
Hoàng Quất là một tính cách sảng khoái, chị cũng chẳng giấu giếm:
“ cô mà, cô hả, cực kỳ nổi tiếng trong đám vợ quân nhân chúng đấy."
“Hả?"
Vu Tiếu khá là bất ngờ.
Hoàng Quất bảo:
“Người nhà cô ngày nào cũng giặt quần áo, thế nên chúng đều cả ."
Vu Tiếu xong chút ngượng ngùng, cô thật sự ngờ vì chuyện mà nổi tiếng, hơn nữa ý của Hoàng Quất thì chỉ nổi tiếng một chút xíu .
Tuy nhiên, cô cũng gì nhiều, chỉ bảo:
“Nhà thấy về mệt mỏi vất vả quá, nên nhận thầu luôn việc giặt quần áo ."
Hoàng Quất :
“Chứ còn gì nữa, đàn ông trong nhà siêng năng thì phụ nữ chúng sẽ nhàn hạ hơn nhiều."
Bên cạnh thấy, tán đồng với lời đó:
“Đàn ông hằng ngày huấn luyện cũng mệt, vả gì đạo lý đàn ông việc nhà cơ chứ."
“ đấy, chỉ mụ vợ lười mới để đàn ông việc nhà thôi, quy định ở quê chúng , đàn ông là bước chân bếp ."
Vu Tiếu hề tán đồng, nhưng cô cũng phản bác:
“Vợ chồng giúp đỡ lẫn là chuyện nên , đàn ông nhà ai siêng năng thì phụ nữ nhà đó hạnh phúc, đóng cửa bảo đều là chuyện riêng của nhà cả."
“Phải đấy, chuyện trong nhà còn quản xong, còn quản chuyện nhà gì?"
Thế là, một câu một câu thảo luận về chuyện nhà khác.
Rất nhanh đó, xe hậu cần tới, chen chúc lên xe.
Một tiếng , xe đến huyện, Vu Tiếu xách dương mai đến tiệm cơm.
Lúc còn sớm, tiệm cơm mở cửa, nhưng hàng điểm tâm bên cạnh tiệm cơm thì bắt đầu kinh doanh .
Vu Tiếu mua ở đó hai chiếc quẩy, định bụng tối nay về nấu canh ăn.
Hơn bảy giờ, của tiệm cơm đến, Vu Tiếu nhân cơ hội trong.
Chương Tiểu Phấn thấy Vu Tiếu tới chút kinh ngạc, chút lấy lạ:
“Cán sự Vu, hôm nay đến lĩnh lương ?"
Vu Tiếu đáp:
“Chứ còn gì nữa, ngoài lĩnh lương còn việc khác, mang dương mai đến cho đây, mau ăn ."
“Nhiều dương mai quá."
Chương Tiểu Phấn cũng khách khí mà ăn mấy quả, “Ngọt thật đấy, họ hàng quê của nhà năm nào cũng gửi dương mai lên, năm nay vẫn thấy ."
Họ hàng quê sẽ gửi dương mai, rau xanh quê lên, nhà chị thừa phiếu gì cũng sẽ nhường vài tấm, mà, qua mới toại lòng .
Vu Tiếu bảo:
“Ngọt lắm, chị ăn thêm mấy quả nữa ."
Chương Tiểu Phấn ăn dương mai hỏi:
“Cán sự Vu, cô ở bên trấn Hồng Ngưu thế nào ?
Nghe chủ nhiệm việc ăn bên đó lắm, giờ tiệm cơm của chúng sống , thật là quá."
Vu Tiếu :
“Cũng lắm, tiệm cơm thể sống cũng là nhờ sự nỗ lực của , hy vọng chúng sẽ càng ngày càng hơn."
Chương Tiểu Phấn mỉm , thật ai nấy đều , đây là công lao của Vu Tiếu, hoạt động suất ăn cố định là do cán sự Vu nghĩ , họ chẳng công lao gì cả.
Thế mới phần t.ử tri thức học đúng là khác biệt, chuyện, cái đầu cũng nhanh nhạy.
Đến tám giờ, chủ nhiệm Bành cũng tới, Vu Tiếu đổ một ít dương mai để ở nhà hàng, còn xách văn phòng.