TN 60: Xuyên thành bạn thân nữ phụ những năm 60 - Chương 232

Cập nhật lúc: 2026-04-06 22:53:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bà thím Dương bảo:

 

“Tiểu Kha là một đứa trẻ ngoan, cháu cũng là một đứa trẻ ngoan, thấy hai đứa hạnh phúc, thím cũng yên tâm ."

 

Vu Tiếu mỉm .

 

Bà thím Dương tiếp lời:

 

“Thật đề bạt Tiểu Kha, chỉ một ông nhà thím, mà còn các vị lãnh đạo khác nữa, cháu tại ?"

 

Vu Tiếu lắc đầu:

 

“Mong thím chỉ điểm cho."

 

Trong cô nhi viện khác, lũ trẻ đang một bên ăn dương mai, bà thím Dương và Vu Tiếu ở một phía, nên cũng chẳng ai thấy.

 

Bà thím Dương cũng thật lòng yêu quý Vu Tiếu, nên mới sẵn lòng những lời với cô.

 

“Bởi vì chuyện của cháu đấy, cháu nhận những quân nhân giải ngũ và nhà quân đội ở tiệm cơm, vị lãnh đạo cảm thấy giác ngộ của cháu cao, thế nên mới chú ý đến Tiểu Kha.

 

Thím chị em phụ nữ chúng nhất định giúp đỡ cánh đàn ông, thím chỉ lén cho cháu chuyện thôi, những việc của vợ ở trong bộ đội, đều sẽ ảnh hưởng đến chồng."

 

Giống như việc ông nhà thím đề bạt, cũng thể thiếu công lao vun vén cho cô nhi viện của thím suốt bao nhiêu năm qua.

 

Vu Tiếu cảm kích :

 

“Cám ơn thím nhắc nhở."

 

Cô vốn danh tiếng của vợ nếu sẽ ảnh hưởng đến việc thăng chức của chồng, chỉ là ngờ chỉ mới nhận bốn liên quan đến quân đội mà cũng mang lợi ích cho Kha Cảnh Dương, đây đại khái chính là điều xưa “một quan cả họ nhờ" nhỉ.

 

Bà thím Dương xua xua tay:

 

“Nói cũng , cháu và vợ của Thi Cần quan hệ thế nào?"

 

Vu Tiếu ngờ bà thím Dương hỏi chuyện , cô thành thật đáp:

 

“Cháu tiếp xúc sâu, cũng chỉ là hàng xóm bình thường thôi ạ, nhưng cháu cảm thấy chị ."

 

Bà thím Dương :

 

“Con bé đó quả thực , cũng là một đứa đáng thương.

 

Nhắc đến con bé đó thì thể nhắc đến Thi Cần, Thi Cần hiện giờ là phó tiểu đoàn trưởng, nhưng thật vốn dĩ cơ hội thăng lên chính tiểu đoàn trưởng đấy, chỉ là trong một bình chọn, tố cáo vợ là tiểu thư nhà địa chủ, đó điều tra thì đúng là bối cảnh , thế nên việc thăng chức của Thi Cần mới kẹt ."

 

“Hả?"

 

Vu Tiếu kinh ngạc sững sờ, ngờ chuyện như .

 

cô thấy vợ của Thi Cần đúng là khí chất khác biệt, loại khí chất đó là do sự giáo d.ụ.c bồi đắp nên, nhà bình thường thể nuôi dưỡng .

 

Nhìn vợ Thi Cần, đây cô cảm thấy khí chất của đối phương chút lạnh lùng thanh cao, giờ nghĩ , chắc hẳn đó là nỗi u sầu.

 

Tiểu thư nhà địa chủ, thì gia đình chắc chắn là xảy chuyện .

 

Bà thím Dương bảo:

 

“Cụ thể thế nào thím cũng rõ lắm, cũng vì tầng quan hệ mà vợ Thi Cần ít khi trong khu nhà công vụ."

 

Vu Tiếu đáp:

 

“Cháu ạ."

 

sẽ gì, vì cần thiết.

 

Bà thím Dương cũng ý gì khác, chỉ là bình thản kể chuyện đó mà thôi.

 

Bà thím Dương thể nhận vợ Thi Cần việc ở cô nhi viện, đủ để thấy bà hề để tâm đến bối cảnh của đối phương.

 

Hai trò chuyện thêm một lát thì Vu Tiếu về.

 

Về đến nhà, cửa đang mở nhưng thấy Kha Cảnh Dương .

 

Vu Tiếu phòng khách, thấy cửa phòng đang mở, thấy từ bên trong truyền tiếng ngáy nhè nhẹ.

 

Vu Tiếu:

 

“..."

 

Cái đàn ông , dám lén lút chạy phòng cô ngủ.

 

Vu Tiếu cảm thấy nên , véo mũi để tỉnh dậy ngay lập tức.

 

Chỉ là, đến bên giường, gương mặt ngủ say mang theo vẻ bình yên giữa sự mệt mỏi của , cô chẳng nỡ đ-ánh thức.

 

Vu Tiếu xổm xuống, chằm chằm mặt Kha Cảnh Dương một hồi, thật là đáng ghét, da dẻ cũng quá mất.

 

Có lẽ là do ngày nào cũng huấn luyện, chẳng cách luyện tập c-ơ th-ể thì da dẻ cũng trở nên hơn ?

 

Trong lúc , Vu Tiếu đưa tay , chạm nhẹ sống mũi cao thẳng của Kha Cảnh Dương, động tác khẽ, chỉ sợ thức giấc.

 

Chưa từng nghĩ đến chuyện yêu đương, mà cô ở trong thế giới nhiệm vụ hẹn hò, kết hôn, nghĩ chính cô cũng thấy thể tin nổi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-xuyen-thanh-ban-than-nu-phu-nhung-nam-60/chuong-232.html.]

mà:

 

“Quen thật ."

 

Vu Tiếu khẽ .

 

Thế giới , cô sẽ ở cho đến lúc già nhắm mắt xuôi tay, lẽ cứ mòn mỏi chờ ch-ết thì thật sự nhàm chán, cho nên mới để cô gặp gỡ Kha Cảnh Dương, thêm thắt chút màu sắc cho cuộc đời chăng.

 

Vu Tiếu dậy, tâm trạng vui vẻ bước khỏi phòng.

 

Đằng cô, đàn ông vốn đang ngủ say bỗng mở mắt , trong khoảnh khắc đó, ánh mắt thanh tỉnh và thần, nhưng cũng chỉ trong chớp mắt, tiếp tục ngủ.

 

Bữa tối là món cơm chiên trứng với rau xanh.

 

Đây cũng là một món ăn khá đơn giản, Vu Tiếu học ở tiệm cơm trấn Hồng Ngưu.

 

Chiên xong cơm trứng, Vu Tiếu thêm một bát canh rong biển lớn.

 

Sau đó cô chuẩn gọi Kha Cảnh Dương dậy, nhưng thấy Kha Cảnh Dương ở cửa bếp.

 

Vu Tiếu “a" lên một tiếng kinh hãi:

 

“Anh dọa sẽ dọa ch-ết hả?"

 

Kha Cảnh Dương nhướn mày, dáng vẻ sợ hãi của cô:

 

“Gan bé thế ?"

 

Vu Tiếu bực bội :

 

“Anh thử dọa từ phía xem."

 

Kha Cảnh Dương đáp:

 

“Chẳng ai thể dọa từ phía ."

 

Vu Tiếu cảm thấy lời thật đáng đòn, quá chọc tức mà.

 

Kha Cảnh Dương đột nhiên nhếch môi, nở nụ ôn hòa:

 

“Xin nhé, dọa em sợ , chỉ là đặc biệt thích em nấu cơm thôi."

 

Sẽ khiến trái tim lấp đầy, cảm giác đó vô cùng hạnh phúc.

 

Vu Tiếu:

 

“Xì, bưng cơm ."

 

“Được."

 

Kha Cảnh Dương bưng hai đĩa cơm chiên trứng, một bát đầy ú ụ, một bát .

 

“Đây là cơm chiên trứng rau xanh ?"

 

Chưa bao giờ ăn cả, chỉ mới ăn qua cơm trộn trứng hấp thôi.

 

Vu Tiếu bảo:

 

“Lần đầu đấy, ngon , đầu bếp ở tiệm cơm dạy đấy."

 

Tất nhiên cách cũng là do cô đề xuất, thời đại cách , giống như món cơm chiên lạp xưởng , đại khái là quá xa xỉ .

 

Kha Cảnh Dương :

 

“Thầy giỏi nuôi dạy trò mà, nhất định nếm thử cho kỹ mới ."

 

Nghe thấy lời khen của , Vu Tiếu cũng nhịn mà mỉm :

 

“Thầy là thầy giỏi, nhưng trò thì trò , tạm thời chỉ tính là trò dở thôi."

 

Kha Cảnh Dương trêu:

 

“Vậy thì là học việc."

 

Vu Tiếu hưởng ứng:

 

, học việc, quên mất cách ví von nhỉ."

 

Lúc Vu Tiếu cơm chiên trứng cẩn thận, chỉ sợ bỏ quá nhiều muối món ăn mặn, nên cô cứ rắc từng chút từng chút muối một.

 

Thấy Kha Cảnh Dương nể mặt ăn một miếng lớn, cô vội hỏi:

 

“Vị thế nào?"

 

Kha Cảnh Dương dù là “thẳng nam" đến cũng những lời thể thẳng:

 

“Rất thơm.

 

Chỉ là lẽ khẩu vị của đậm, thể cho thêm một chút muối nữa."

 

Vu Tiếu thích khẩu vị nhạt, nhưng cũng do Kha Cảnh Dương khẩu vị đậm, là Kha Cảnh Dương cảm thấy cơm chiên trứng nhạt một chút, thể thêm muối .

 

 

Loading...