TN 60: Xuyên thành bạn thân nữ phụ những năm 60 - Chương 203

Cập nhật lúc: 2026-04-06 22:52:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vì lý do , tiệm cơm quốc doanh dự định tuyển thêm một đầu bếp.

 

Hiện tại tiệm cơm chỉ hai đầu bếp, một là bếp trưởng Tô, một là trợ thủ của ông, chỉ hai phụ trách suất cơm cho ba nhà máy thì xuể.

 

Tuy nhiên, suất trong biên chế quy định của tiệm cơm quốc doanh, nên coi như là do tiệm cơm tự tuyển dụng, hưởng các phúc lợi thống nhất như nhân viên chính thức.

 

Phúc lợi dịp lễ Tết của nhân viên tiệm cơm quốc doanh là do tổng bộ khu vực thành phố cấp xuống, chỉ nhân viên chính thức mới , còn những nhân viên tuyển thêm vì công việc bận rộn thì tính là nhân viên trong biên chế.”

 

Thế nhưng, ngoại trừ phúc lợi đó , các quyền lợi khác đều đủ, tiền lương cũng dựa theo mức của nhân viên chính thức.

 

Kế toán Dư và bên nhân sự vốn định giới thiệu quen của , nhưng chỉ tiêu chủ nhiệm trực tiếp sắp xếp.

 

nhân viên chính thức nên việc tuyển dụng cần qua quy trình của tổng bộ, chủ nhiệm ở đây thể tự định đoạt.

 

Vu Tiếu hứng thú với vị trí đầu bếp, cô chỉ vui mừng vì tiệm cơm kinh doanh nên tuyển , thì phần thưởng của cô chắc cũng sắp phát xuống chứ?

 

Thế nên, ngày thứ hai khi đầu bếp mới tuyển , Vu Tiếu tìm chủ nhiệm để hỏi về phần thưởng của .

 

Chủ nhiệm Bành đang việc tìm Vu Tiếu, thấy cô đến, đợi cô kịp mở lời, ông :

 

“Đồng chí Vu Tiếu, cô đến thật đúng lúc, việc tìm cô, cô xuống đây chúng chuyện.”

 

Vu Tiếu hiểu chuyện gì, xuống hỏi:

 

“Chủ nhiệm, ngài bàn chuyện gì ạ?”

 

Chủ nhiệm Bành thẳng:

 

“Hai ngày đàm phán một hợp đồng cơm phần nữa, là một nhà máy và nhà trẻ trực thuộc nhà máy đó.

 

Đây là nhà máy dệt, hơn hai nghìn công nhân, lúc mới xây dựng vì cần diện tích lớn nên mới chọn đặt ở trấn chứ trong huyện.

 

Công nhân nhiều nên con em họ cũng nhiều, vì thế nhà máy mới nhà trẻ độc lập.

 

Nói thì, nhà máy tự tìm, mà là do xưởng trưởng Khâu của xưởng may giới thiệu.”

 

Một bên là nhà máy dệt, một bên là xưởng may, hai bên vốn quan hệ hợp tác qua .

 

“Sau khi bàn bạc với bên nhà máy dệt, họ cần 500 suất cơm phần cho nhà máy và 100 suất cho nhà trẻ.

 

Nhà máy thì cần cả ba bữa sáng, trưa, tối vì công nhân việc theo ba ca luân phiên, còn nhà trẻ thì chỉ cần bữa trưa.”

 

Vu Tiếu xong, thấy đây quả là chuyện :

 

“Chúc mừng chủ nhiệm ạ.”

 

Chủ nhiệm Bành :

 

là chuyện , nhưng theo ý của nhà máy dệt, 500 suất mỗi bữa hiện tại chỉ là tạm thời, nếu công nhân chọn ăn cơm phần tăng lên thì suất cơm sẽ tăng, còn nếu ít thì sẽ giảm.”

 

Vu Tiếu :

 

“Chuyện thể hiểu ạ.”

 

Chủ nhiệm Bành gật đầu:

 

đương nhiên hiểu, nhưng vấn đề là ở chỗ, dù là 500 suất tăng thêm, thì việc vận chuyển từ tiệm cơm chúng qua đó chỉ mất thời gian, mà với lượng thức ăn lớn như thế, xe kéo thì chở nổi?

 

tiệm cơm thể vì chuyện mà sắm riêng một chiếc xe kéo đúng ?

 

Thế nên cô cao kiến gì ?”

 

Vu Tiếu công xã Hồng Ngưu ở , cô suy nghĩ một chút hỏi:

 

“Từ huyện lỵ đến công xã Hồng Ngưu xa bao nhiêu ạ?”

 

Chủ nhiệm Bành:

 

“Phải mất hai tiếng đồng hồ.”

 

“Xa ạ?”

 

Vu Tiếu ngạc nhiên, “Nếu mất hai tiếng, thời tiết nóng thì còn đỡ, chứ mùa lạnh thì hỏng bét, cơm canh mang đến nơi đều nguội ngắt hết .”

 

Chủ nhiệm Bành cũng rầu rĩ vì chuyện , điều:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-xuyen-thanh-ban-than-nu-phu-nhung-nam-60/chuong-203.html.]

“Công xã Hồng Ngưu gần đơn vị bộ đội của các cô, đạp xe tầm nửa tiếng là tới.

 

Trước đây cô chẳng đổi phần thưởng lấy việc tan sớm ?”

 

Vu Tiếu:

 

“Chủ nhiệm, ý của ngài là...?”

 

Chủ nhiệm Bành mỉm :

 

“Vận chuyển bao nhiêu suất cơm từ đây qua đó chắc chắn là khả thi, nhưng nếu mở một chi nhánh tiệm cơm quốc doanh ở công xã Hồng Ngưu thì ?

 

Rồi điều cô qua đó phụ trách việc.

 

Chi nhánh nếu thành lập cũng sẽ tên tiệm cơm chúng , trắng là một phần của tiệm cơm nên liên quan đến tổng bộ, nếu bên đó chuyện gì xảy thì sẽ gánh vác.”

 

Vu Tiếu hiểu , chuyện chẳng khác nào lập một văn phòng đại diện ở đời cả.

 

Chủ nhiệm Bành tiếp tục:

 

“Tất nhiên, phần thưởng hứa với cô vẫn hiệu lực, vẫn cho phép cô tan lúc bốn giờ chiều mỗi ngày, cô thấy thế nào?”

 

Chủ nhiệm Bành cũng việc điều động từ tiệm cơm huyện xuống tiệm cơm công xã thì nhiều , nên mới tìm Vu Tiếu thương lượng, đương nhiên ông cũng ý ép buộc cô, dù Vu Tiếu cũng coi là đại công thần của tiệm cơm.

 

Vu Tiếu :

 

sẵn lòng ạ, phục vụ cho tiệm cơm là vinh dự của , sẵn lòng thử sức và chấp hành sự sắp xếp của lãnh đạo.

 

Tuy nhiên, tìm một trợ thủ tạm thời, vì lượng suất cơm bên đó khá lớn, một e là lo xuể.”

 

Trong lòng cô sớm vui sướng đến phát điên .

 

Mỗi ngày chỉ mất nửa tiếng , còn tan lúc bốn giờ, kẻ ngốc mới đồng ý.

 

Nghe thấy cô đồng ý, chủ nhiệm Bành cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

Bởi vì ông cảm thấy điều động khác qua đó đều hợp lòng , sợ họ gánh vác nổi.

 

“Chuyện thành vấn đề, giờ còn hai vấn đề nữa, thứ nhất là chúng tìm một căn nhà thích hợp để mở tiệm cơm ở bên đó, thứ hai là vấn đề đầu bếp, định điều Lý Cường qua đó bếp trưởng.”

 

Lý Cường chính là trợ thủ của bếp trưởng Tô.

 

nhiều suất cơm như , một Lý Cường là đủ, tìm thêm hai đầu bếp và bốn rửa rau nữa.”

 

Vu Tiếu:

 

“Ngài cứ ạ.”

 

Chủ nhiệm Bành:

 

“Vấn đề là chúng ai việc hợp tác với nhà máy dệt sẽ kéo dài bao lâu, nên cả đầu bếp lẫn rửa rau đều tìm nhân viên thời vụ.

 

phía nhà máy dệt hy vọng ngày mùng 1 tháng Sáu bắt đầu hợp tác , nên trong thời gian ngắn e là khó tìm đầu bếp và rửa rau ngay.

 

ai tín giới thiệu ?”

 

Vu Tiếu sực nhớ đến kế toán Dư và bên nhân sự, liền thẳng:

 

“Lúc tuyển đầu bếp, chẳng bên kế toán và nhân sự giới thiệu ạ?”

 

Chủ nhiệm Bành xua tay:

 

“Nếu bên cô thì cứ tìm bên cô, nếu cô ai thì mới hỏi bọn họ.”

 

Trong lòng chủ nhiệm Bành luôn một cái cân, chuyện đương nhiên dành cho bỏ mồ hôi công sức.

 

“Hơn nữa, tìm là để việc với cô, cô dùng thấy thoải mái mới là quan trọng nhất.”

 

Vu Tiếu xong, trong lòng dâng lên vài phần cảm động:

 

“Cảm ơn chủ nhiệm, để suy nghĩ một chút ạ.”

 

Chủ nhiệm Bành gật đầu:

 

“Muộn nhất là ngày trả lời , ngày mai sẽ xuống thị trấn Hồng Ngưu xem nhà.”

 

 

Loading...