TN 60: Xuyên thành bạn thân nữ phụ những năm 60 - Chương 178
Cập nhật lúc: 2026-04-06 22:47:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sau khi Kha Cảnh Dương , trong nhà bớt một đột nhiên thấy vắng vẻ.
Vu Tiếu quanh, chợt cảm thấy thật khó tin, cô mà kết hôn hợp tác với một đàn ông, còn ở chung một chỗ nữa chứ.
Tuy khó tin, nhưng ít nhất sự an bảo đảm.
Dù cũng hơn là ở núi Ao Tử, ai mà những kẻ như Khương Đại Phát còn xuất hiện nữa .
Ngay cả khi núi Ao T.ử kẻ như Khương Đại Phát, thì những nơi khác thì ?
giờ gả cho Kha Cảnh Dương, ít nhất là nếu hạng đó xuất hiện nữa cô cũng chẳng cần lo lắng.”
Hai căn phòng trong nhà đều hướng về phía Nam, một căn của Vu Tiếu, một căn của Kha Cảnh Dương, nhưng tất cả đồ đạc đều để ở phòng Vu Tiếu, phòng của Kha Cảnh Dương chỉ trải giường để ngủ thôi.
Đây cũng là chuyện bất đắc dĩ, vì cái tính của Kha, bà thể đến thăm quân đội bất cứ lúc nào, ngỡ lộ thì .
Vu Tiếu cần dùng phòng sách, nên căn phòng còn đó dành riêng cho Kha Cảnh Dương dùng.
Vu Tiếu nhàn rỗi việc gì, bèn lấy gạo và khô thịt nghêu ngâm nước, tối nay định nấu cháo.
Đây là món mà thím Tống dạy cô hồi ở núi Ao Tử.
Đợt Tết chợ, cô mua khô thịt nghêu về nấu cháo kiểu , hương vị thực sự tuyệt, đến giờ Vu Tiếu vẫn còn nhớ rõ.
Làm xong những việc , cô ngủ trưa một giấc.
Đợi đến hai giờ rưỡi chiều thì thức dậy.
Một bên đun nước nóng, một bên nấu cháo.
Muốn nồi cháo ngon thì cần ninh từ từ.
Cô mang cái lò sân, đổ gạo ngâm nồi đất.
Cô thích ăn món gì cũng tươi mới mỗi bữa, nên nấu cháo chỉ dùng một bát gạo nhỏ vơi, đây là tính đến sức ăn lớn của Kha Cảnh Dương đấy.
Nhắc đến cũng lạ, đây Vu Tiếu cũng chẳng nấu cơm thì cần bao nhiêu gạo, còn nhớ đầu tiên nấu cơm ở ký túc xá thanh niên tri thức núi Ao Tử, cô dùng hẳn hai cân gạo, cho đám Lâm Ái Dao ăn đến tận ngày hôm .
Cho gạo xong, đặt nồi đất lên lò, bắt đầu nhóm lửa nấu cháo.
Việc nhóm lửa Vu Tiếu đến mức thuần thục , dù là ở nhà họ Vu, nhà họ Kha trong ký ức của nguyên chủ đều điêu luyện.
Lửa thắp lên, Vu Tiếu vớt khô thịt nghêu đang ngâm , băm nhỏ rửa một nữa, đó cho nồi đất.
Tiếp đó lấy hành lá thái nhỏ để sang một bên, lấy rau xanh thái nhỏ chuẩn sẵn, đợi cháo chín thì rắc ....
Sau khi xong báo cáo nhiệm vụ, Kha Cảnh Dương đến văn phòng của Trung đoàn trưởng Dương.
“Trung đoàn trưởng, đây là báo cáo nhiệm vụ ạ."
Trung đoàn trưởng Dương đón lấy bản báo cáo:
“Cậu , để xem qua một chút, lát nữa cùng về khu nhà nhà.
, vợ đến theo quân , những ngày tháng ở ký túc xá của cũng thể kết thúc đấy."
Kha Cảnh Dương mỉm :
“Vâng ạ."
Vâng cái con khỉ.
Chẳng thà ở ký túc xá còn sướng hơn, ở ký túc xá chỉ giặt quần áo, củi chẳng cần kiếm, nước chẳng cần gánh.
Xem bây giờ mà xem, kiếm củi, gánh nước, còn giặt quần áo cho cái cô nàng nhỏ nhắn nữa, chừng còn lắm chuyện lặt vặt hơn.
Quả nhiên, kết hôn đúng là một sự rắc rối mà.
vẫn mỉm mà rằng kết hôn thật .
Trung đoàn trưởng Dương trêu chọc:
“Cậu cứ vờ vịt , trông thì vẻ thản nhiên đấy, nhưng trong lòng chắc đang vui sướng phát điên lên chứ gì?"
Kha Cảnh Dương:
“..."
Anh thật sự mà.
Trung đoàn trưởng Dương xem kỹ bản báo cáo một lượt:
“Nhiệm vụ thành xuất sắc, lắm."
Nói , Trung đoàn trưởng Dương dậy, “Đi thôi, cùng về nào.
Không hôm nay thím món gì, là tối nay qua nhà dùng cơm?"
Kha Cảnh Dương suy nghĩ một lát, cũng , dù tay nghề nấu nướng của thím Dương cũng khá.
nghĩ đến việc hôm nay Vu Tiếu đích xuống bếp, nếu qua nhà họ Dương ăn cơm thì chẳng là nể mặt Vu Tiếu ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-xuyen-thanh-ban-than-nu-phu-nhung-nam-60/chuong-178.html.]
Anh nghiến răng từ chối:
“Thôi ạ, hôm nay vợ em xuống bếp, em vẫn nên về nhà ăn thì hơn."
Sau khi khu nhà nhà, Kha Cảnh Dương và Trung đoàn trưởng Dương bèn tách .
Nhà của hai một ở mấy dãy đầu, một ở căn cuối cùng của dãy cuối cùng, nên cùng đường.
“Cố doanh trưởng."
Lộ Thiên ở phía Kha Cảnh Dương, thấy ở phía bèn chạy nhanh lên mấy bước, “Cố doanh trưởng phía ?
Anh chuyển đến khu nhà ở ạ?"
Kha Cảnh Dương :
“Hôm nay mới dọn , ở căn cuối cùng dãy cuối, khi nào rảnh qua nhà chơi.
Vợ cũng tới , cô ở đây lạ nước lạ cái, gì bảo nhà qua chơi, dẫn cô quen với nơi ."
Để cho cô nàng nhỏ nhắn đỡ buồn chán.
Lộ Thiên :
“Thế thì quá, về nhà em sẽ bảo nhà em một tiếng, vợ em theo quân một năm , thông thuộc nơi lắm."
Kha Cảnh Dương:
“Đa tạ."
Lộ Thiên ở căn thứ hai của dãy thứ ba từ lên, thì cũng chỉ cách một dãy, hai nhà cũng xa lắm.
Kha Cảnh Dương đến dãy cuối cùng, thấy từ trong sân chạy :
“Phó doanh trưởng Thi."
Người chạy tên là Thi Cần, Kha Cảnh Dương từng cùng nhiệm vụ mấy nên hai khá thiết.
“Phó doanh trưởng Thi vội vã thế?"
Thi Cần thấy Kha Cảnh Dương ở đây cũng ngạc nhiên, nhưng vẫn đáp:
“Cố doanh trưởng, ở đây?"
Kha Cảnh Dương:
“Đơn xin theo quân của phê chuẩn , chính là căn cuối cùng , ngờ trở thành hàng xóm với ."
Thi Cần cũng bất ngờ:
“Mấy hôm nhà bên cạnh dọn , nhưng ngờ là nhà của Cố doanh trưởng.
Cố doanh trưởng, nhà đang nấu món gì ngon thế?
Ngửi thơm thật đấy."
Kha Cảnh Dương ở đây một lát cũng ngửi thấy mùi hương , điều:
“ cũng chẳng nữa."
Thi Cần:
“Xem chừng tay nghề nấu nướng của em dâu tuyệt, Cố doanh trưởng phúc ."
Kha Cảnh Dương mỉm :
“Chẳng thế , về ăn cơm đây, phiền nữa, cũng mau đến nhà ăn , muộn là hết thức ăn đấy."
Anh thấy Thi Cần cầm hộp cơm, chắc chắn là mua thức ăn ở nhà ăn .
Thi Cần :
“Suýt nữa thì quên béng mất chuyện , chuyện nhé."
Kha Cảnh Dương vẫy tay chào về nhà .
Lúc nãy ở bên nhà Thi Cần ngửi thấy mùi thơm, giờ đến cổng sân nhà , mùi hương đó càng đậm đặc hơn, còn mang theo cả hương thơm của lúa gạo.
Ơ?
Kha Cảnh Dương thấy cái lò đặt ở trong sân, mùi thơm đó chính là tỏa từ nồi đất lò, thật sự còn gì để .
Nhà ai nấu đồ ngon đặt lù lù ở giữa sân thế ?
Cái cô nàng rõ ràng là đang trêu ngươi cái dày mà.
“Đồng chí Vu Tiếu ơi..."
Vu Tiếu từ trong bếp :
“Anh về đấy ."