TN 60: Xuyên thành bạn thân nữ phụ những năm 60 - Chương 170
Cập nhật lúc: 2026-04-06 22:40:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kha mẫu hừ một tiếng:
“Đừng mấy lời cho sướng tai đó nữa, về đây."
Kha mẫu còn khỏi sân, phiếu thịt và tiền trong tay cả Kha chị dâu cả Kha giật lấy.
Chị dâu cả Kha định sáng sớm mai sẽ dậy thật sớm để mua thịt.
Nhắc mới nhớ, lý do Kha mẫu mỗi bộ đội gửi gắm ông nội Kha và Kha phụ cho cả Kha, phần lớn là vì bà hiểu tính chị dâu cả Kha.
Chị dâu cả tuy đôi lúc mồm mép nhanh nhảu nhưng việc chăm sóc già thì hề giả tạo.
Ví dụ như Kha mẫu mang gạo sang cho ông nội và Kha phụ ăn, chị dâu cả tuyệt đối sẽ bớt xén phần của họ.
Ngày hôm .
Xe bò dừng cửa nhà họ Kha, Kha phụ và Kha mẫu cùng chuyển hành lý và xe đạp lên xe bò.
Kha mẫu:
“Được , ông về , nếu về muộn vài ngày thì ông cứ ở nhà cả mà ăn thêm mấy bữa nhé."
Kha phụ ừ một tiếng, cũng nhà ngay mà họ xa dần mới bước trong.
Xe bò đến ngã ba đường thì gặp Trương Vân Đóa:
“Tiếu Tiếu."
Vu Tiếu:
“Vân Đóa, mau lên đây."
Trương Vân Đóa lên xe bò:
“Cháu chào thím ạ, cháu là bạn của Tiếu Tiếu, nhà cháu ở núi Ao Tử, cha cháu là Đại đội trưởng ở đó ạ."
Kha mẫu hớ hớ :
“ Tiếu Tiếu nhắc về cháu , đúng là một cô bé ngoan, hôm nay cảm ơn cháu giúp Tiếu Tiếu chuyển hành lý nhé."
Mặt Trương Vân Đóa đỏ lên:
“Dạ cần khách sáo ạ."
Mục đích chính cũng là chuyển hành lý mà là xem mắt.
Nghĩ đến chuyện , Trương Vân Đóa chút ngượng ngùng.
cha cô đều ủng hộ cô , dù ưng ý thì ngoài một chuyến cho mở mang tầm mắt cũng .
Ba đàn bà tạo thành một vở kịch, câu quả thực lý.
Từ đây đến khu vực thành phố, suốt dọc đường ba trò chuyện rôm rả vô cùng.
Đến khu vực thành phố, ba chia hành động, Kha mẫu và Trương Vân Đóa mang theo hành lý đón xe, hai họ bắt xe về huyện, Vu Tiếu gặp Triệu Nguyệt Nguyệt , đó mới đạp xe về huyện.
Vu Tiếu và Triệu Nguyệt Nguyệt hẹn gặp ở tiệm cơm quốc doanh nơi Kỳ đại thúc việc, vì Chủ nhiệm của tiệm cơm quốc doanh mới bên cũng chính là Chủ nhiệm ở đây.
Vu Tiếu chờ bao lâu thì Triệu Nguyệt Nguyệt đến.
“Chị Triệu, chị đến sớm thật đấy, em cứ tưởng chị từ huyện qua mất chút thời gian cơ."
Triệu Nguyệt Nguyệt mỉm :
“Hôm qua chị lên thành phố , nên thẳng từ khu nhà tập thể công an bên sang đây.
, mấy hôm chị gặp đồng chí Kha ."
“Dạ?"
Vu Tiếu ngẩn .
Triệu Nguyệt Nguyệt đưa chìa khóa cho cô:
“Đồng chí Kha mấy hôm tìm chị, bảo là mấy ngày thực hiện nhiệm vụ, nên lúc em đến bộ đội thì khéo nhà, đấy, hôm nay chúng gặp mặt nên nhờ chị đưa chìa khóa nhà bên đó cho em, còn căn phòng nào thì lúc đó em cứ hỏi lính gác cổng là ."
Vu Tiếu :
“Thật sự cảm ơn chị Triệu nhiều lắm ạ."
Triệu Nguyệt Nguyệt bảo:
“Có gì , giúp đỡ lẫn mà."
Chị về bên nhưng nỡ bỏ công việc bên , khéo Vu Tiếu qua đó, thực sự là đôi bên cùng lợi, ai nợ ai cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-xuyen-thanh-ban-than-nu-phu-nhung-nam-60/chuong-170.html.]
Hai nhanh ch.óng xong thủ tục, xong thủ tục là hai chia tay, Vu Tiếu vội vàng đạp xe về huyện.
Lúc mới hơn tám rưỡi sáng, xe hậu cần sẽ rời huyện về bộ đội lúc 11 giờ, ở giữa mất một tiếng đồng hồ đường, cô từ thành phố về huyện mất hai tiếng rưỡi liệu kịp .
Chỉ nghĩ thôi Vu Tiếu thấy đôi chân sắp phế .
Thực tế, đôi chân của Vu Tiếu đúng là sắp phế thật, cô đạp xe một tiếng đồng hồ , nhưng theo tính toán của cô, chắc mới đến một phần ba quãng đường.
Phải đây?
Vu Tiếu dừng , nghỉ bên vệ đường một lát, lấy bình nước uống một ngụm.
Chỉ uống một ngụm nhỏ thôi, cô sợ uống nhiều quá chỗ vệ sinh.
Cái thời đại hại .
Nghỉ ngơi một lát, Vu Tiếu bắt đầu đạp xe, đạp mười mấy phút, cô thấy phía tiếng máy nổ của xe tải, dừng đầu thì thấy một chiếc xe tải.
Màu của chiếc xe tải giống với màu xanh lam đời , chiếc xe màu xanh quân đội, chắc là đặc trưng của thời đại , Vu Tiếu cũng rõ lắm.
Tuy nhiên Vu Tiếu suy nghĩ một chút bạo gan vẫy xe.
Chiếc xe dừng bên cạnh Vu Tiếu:
“Đồng chí, chuyện gì ?"
Người hỏi là một đàn ông, từ ba mươi đến bốn mươi tuổi, mặt nở nụ , trông khá là nhiệt tình.
Vu Tiếu nén nỗi lo lắng trong lòng :
“Chào đồng chí, là nhà quân nhân quân khu Bắc Cảng, đang định về bộ đội, xin hỏi , thể cho nhờ một đoạn ?
sẽ chiếm dụng tài nguyên quốc gia , tiền xăng thể trả thêm, một đồng tiền xăng hoặc hai phiếu vải, thấy ?"
Tài xế :
“ cũng Bắc Cảng, qua bên đó vận chuyển hải sản, thể chở cô một đoạn, nhưng thể đưa cô bộ đội , chỉ đến huyện lỵ Bắc Cảng thôi, cô thấy thế nào?"
Vu Tiếu mừng rỡ:
“Vậy cảm ơn quá, đưa đến huyện lỵ Bắc Cảng là lắm ạ."
Cô đến tiệm cơm quốc doanh huyện Bắc Cảng để thủ tục mà.
Tài xế nhảy xuống từ ghế lái:
“Đồng chí, để giúp cô bê xe đạp lên."
Vu Tiếu cảm kích :
“Thực sự cảm ơn ."
Cô thực lo tài xế là , thời đại kẻ nào mà lái nổi loại xe ?
Đâu giống đời bắt đại cái taxi cũng thể gặp .
“Đồng chí, là của công ty vận tải ?"
Tài xế lắc đầu:
“ là của xưởng hải sản Bắc Cảng, hải sản Bắc Cảng sẽ vận chuyển đến các thành phố lân cận, các đơn vị chính phủ."
Phía bắc ngoại thành thành phố Y sở dĩ gọi là Bắc Cảng cũng là vì ở đây một bến cảng.
Có một vùng biển rộng lớn như nên chính phủ thành lập xưởng hải sản Bắc Cảng, hằng ngày ngư dân cố định khơi đ-ánh cá, đó cá sẽ chuyển đến các thành phố khác.
Vu Tiếu xong là hiểu ngay:
“Đồng chí, nếu ăn hải sản thì thể hỏi mua chỗ ?"
Cô cũng vòng vo, xem trong tiểu thuyết thì tài xế thời kiếm thêm giỏi, nên cô hỏi thẳng luôn.
Hơn nữa hiện tại chỉ hai bọn họ, lời như gió thoảng mây bay, chẳng ai chứng cả.
Tài xế mỉm :
“Được chứ, còn từng đến bộ đội các cô giao hải sản đấy, mỗi năm vài bộ đội sẽ đặt mua hải sản chỗ xưởng chúng , nên từng giao hàng."
Lòng Vu Tiếu bớt lo lắng hơn một chút, ngay từ đầu cô coi tài xế là , giờ trò chuyện xong cô càng thấy yên tâm hơn.
Tài xế khiêng xe đạp thùng xe phía , hỏi Vu Tiếu:
“Đồng chí phía ?"
Cabin của chiếc xe là loại hai hàng ghế, Vu Tiếu rằng xe cabin hai hàng ghế là loại mới sản xuất từ năm 65, năm đó cả nước chỉ sản xuất hơn 600 chiếc, đương nhiên bây giờ là năm 69 , lượng chắc chắn nhiều hơn.