TN 60: Xuyên thành bạn thân nữ phụ những năm 60 - Chương 163

Cập nhật lúc: 2026-04-06 22:40:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nói đến ông nội Kha, Vu Tiếu hỏi:

 

“Mẹ, ông nội lớn tuổi thế , vẫn còn việc tính điểm ạ?"

 

Thấy Kha mẫu là hiếu thảo, Kha Cảnh Dương cũng hiếu thảo, mà ông nội Kha 73 tuổi cao niên vẫn hằng ngày đồng.”

 

Kha mẫu :

 

“Tính tình ông nội con bướng bỉnh lắm, ở nhà chịu , cứ nhất quyết đòi .

 

việc cũng nhẹ, mỗi ngày chỉ nhổ cỏ nọ thôi, kiếm một hai điểm công."

 

Nói trắng cho vui cửa vui nhà, ở nhà ăn bám, tăng thêm gánh nặng cho con cháu.

 

Vu Tiếu gật đầu:

 

“Mẹ, một cân phiếu đường, hai cân phiếu thịt, với mười cân phiếu lương thực giữ lấy ạ."

 

Bên cô vẫn còn hơn ba mươi cân phiếu lương thực nữa.

 

Kha mẫu thấy phiếu lương thực thì thích, cũng khách sáo:

 

“Vậy sáng mai chúng mua ít thịt, sẵn tiện mua ít bột mì tinh và gạo, ông nội các con răng yếu, mỗi ngày ăn đồ mềm một chút, gạo nấu cháo, bột mì mì sợi hoặc bánh bao, ông thích lắm."

 

Vu Tiếu :

 

“Vậy cùng ạ, con đạp xe chở ."

 

Mắt Kha mẫu sáng lên, nhưng vẫn từ chối:

 

“Mua thịt dậy sớm lắm, vất vả lắm, con thôi đừng thì hơn."

 

Vu Tiếu :

 

“Bình thường con cũng dậy sớm mà, mai con chở .

 

, ở hợp tác xã đậu đỏ ạ?"

 

Kha mẫu hỏi:

 

“Con mua đậu đỏ gì?"

 

Vu Tiếu:

 

“Mấy ngày nữa con đến kỳ , lúc đó uống canh đậu đỏ, canh đậu đỏ cho phụ nữ chúng , bổ m-áu dưỡng dày, kể cả bình thường uống nhiều cũng ạ."

 

“Vậy cần hợp tác xã mua , trong thôn là mua ."

 

Nói đoạn, bà dậy, “Mẹ mua ngay đây."

 

Vu Tiếu cũng dậy theo:

 

“Con cùng ."

 

Sẵn tiện dạo trong thôn cho đường xá.

 

Kha mẫu nghĩ một lát:

 

“Vậy con theo qua thăm bà ngoại Lão Ấu, bà già thấy con chắc chắn sẽ vui lắm."

 

Hôm nọ Vu Tiếu ngủ say, nếu bà cũng gặp cháu dâu .

 

Vu Tiếu :

 

“Con cũng nên bái kiến ạ, , con còn một xấp vải đây, mang qua cho bà ngoại may áo nhé."

 

Cô về phòng lấy một xấp vải màu xám đậm, may mà hồi đó mua nhiều vải .

 

Tiện tay cô cũng lấy luôn hộp sữa bột , dù chỗ cô vẫn còn sữa.

 

Nhắc mới nhớ, sữa bột đều là do Chu Mật Hồng gửi tới, tháng nào cũng gửi.

 

Cô cũng khách sáo mà nhận lấy, vì Chu Mật Hồng trợ cấp cho nguyên chủ, tâm ý đó khẩn thiết, cô từ chối cũng vô ích.

 

nhận ơn huệ, tự nhiên cũng sẽ đáp lễ .

 

“Vải gì thế?"

 

Kha mẫu lời con dâu, vội vàng chạy xem, thấy con dâu cầm một xấp vải xám đậm, “Màu đấy, hợp với bà ngoại Lão Ấu."

 

“Lần đầu con đến thăm bà ngoại, một xấp vải cộng thêm một hộp sữa bột, xem ạ?

 

Nếu thì mai chúng hợp tác xã mua thêm đồ."

 

Vu Tiếu thông minh hỏi ý kiến Kha mẫu.

 

Kha mẫu :

 

“Đủ đủ ...

 

Sữa bột cần , con mang theo gói đường đỏ hôm nay con đưa cho , sữa bột con giữ mà uống.

 

Chẳng lúc nãy con đưa một hộp sữa đó ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-60-xuyen-thanh-ban-than-nu-phu-nhung-nam-60/chuong-163.html.]

 

Mẹ đổ một nửa, nửa còn đưa cho ông nội các con."

 

Vu Tiếu :

 

“Không cần , phần con uống vẫn còn một hộp nữa, hộp cứ đưa cho bà ngoại ạ, con cũng là đầu gặp bà, cứ để con hào phóng một ."

 

Nghe con dâu , bà cũng từ chối nữa, vả tính cách bà vốn dĩ cũng nhanh nhẹn, nổi cái bộ dạng uốn éo khách sáo.

 

Kha mẫu thấy sữa bột, vải và đường đỏ, phòng lấy một ít bánh quy và kẹo sữa, chính là thứ Vu Tiếu đưa cho bà lúc nãy.

 

Sau đó tất cả bỏ giỏ.

 

“Tiếu Tiếu, chúng thôi."

 

Đóng cửa , hai con ngoài.

 

Thực từ nhà họ Kha đến nhà Phạm lão nhị khá gần, nhưng Kha mẫu cứ nhất quyết dắt Vu Tiếu vòng vèo thêm một đoạn, ngang qua chỗ mấy bà lão đang buôn chuyện.

 

“Bảo Lan, đấy?

 

Lại đây chơi."

 

Có một bà lão thấy bà, vội vàng vẫy tay gọi Kha mẫu .

 

Một bà lão khác hỏi:

 

“Bảo Lan, con dâu bà từ bộ đội về ?

 

Không theo quân nữa ?"

 

Đây là vợ Đại đội trưởng, trạc tuổi Kha mẫu, cũng ngoài năm mươi, Đại đội trưởng thì sắp nghỉ hưu .

 

Nhắc mới nhớ, hộ khẩu của Vu Tiếu chuyển về từ mấy ngày khi kết hôn, là do Kha Cảnh Dương thủ tục.

 

Kha mẫu :

 

“Về , vẫn theo quân chứ, chẳng qua là mới kết hôn, đơn xin theo quân của Lão Ấu mới nộp lên, nhanh thế ."

 

Nói xong giới thiệu với Vu Tiếu:

 

“Tiếu Tiếu, đây là Tam bá mẫu của con."

 

Nhà ngoại Kha mẫu chút quan hệ họ hàng với nhà Đại đội trưởng, Đại đội trưởng xếp thứ ba trong nhà nên bà bảo Vu Tiếu gọi vợ ông là Tam bá mẫu.

 

Vu Tiếu chào theo:

 

“Cháu chào Tam bá mẫu, chào các bác các thím ạ."

 

Vợ Đại đội trưởng:

 

“Ái chà, cô bé trông thật là đáng yêu.

 

Bảo Lan ngày nào cũng mong Cảnh Dương kết hôn, giờ cuối cùng cũng toại nguyện , tâm nguyện của Bảo Lan cũng giải tỏa, tiếp theo là chờ bế cháu nội thôi."

 

Kha mẫu lo tạo áp lực cho con dâu, bèn :

 

“Cháu nội thì còn bế ngay , Lão Ấu kết hôn thì lo sốt vó hằng ngày, giờ vất vả lắm tâm nguyện mới xong, đang nghỉ ngơi vài năm đây, giờ mà thêm đứa cháu chắc lo đến ch-ết mất?"

 

Vợ Đại đội trưởng mỉm , lời bà chẳng tin.

 

Nếu con dâu Cảnh Dương mà thai, bà Bảo Lan chắc chắn sẽ vui ch-ết mất.

 

Tuy nhiên, đề tài cũng lướt qua nhanh ch.óng.

 

“Cũng đúng, đôi trẻ mới cưới, đang lúc mặn nồng mà.

 

Các bà xách giỏ thế là định đấy?"

 

Cuối cùng cũng hỏi đến câu , Kha mẫu lập tức đáp:

 

“Chẳng là mấy hôm nhận một bưu kiện lớn ?

 

Anh bưu tá bảo gửi từ kinh thành tới , chính là bưu phẩm của Tiếu Tiếu nhà mà.

 

Trong đó nào là sữa bột, kẹo sữa, bánh quy.

 

Đấy, con bé hiếu thảo lắm, hôm nay về, bóc bưu phẩm là đòi mang ngay mấy thứ qua biếu bà ngoại Lão Ấu."

 

Vợ Đại đội trưởng cái giọng điệu khoe khoang đó, ý tứ gì chứ, đây là cố tình vòng qua đây để khoe mà.

 

bà và Kha mẫu quan hệ nên cũng chấp nhặt chuyện :

 

“Con dâu Cảnh Dương đúng là hiếu thảo thật, bà đấy, hồi kén cá chọn canh tìm vợ cho Cảnh Dương, giờ cuối cùng cũng chọn một con dâu ."

 

Kha mẫu :

 

“Cũng chẳng kén chọn gì, chỉ là đợi Tiếu Tiếu nhà thôi, đấy, giờ cuối cùng cũng đợi .

 

Thôi, nữa, dắt con bé gặp bà ngoại đây."

 

Sau đó bà dắt Vu Tiếu thẳng, để mấy bà lão mắt tròn mắt dẹt theo.

 

 

Loading...